watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 23:57 - 17/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 8206 Lượt

cành cây ngọn cỏ lay động theo làn gió khiến cho hạt mưa đọng trên tán lá rơi xuống rào rào. Dưới tán cây, dường như mưa lại càng lớn hơn. Ta vội kéo Diệp bước hẳn ra ngoài.

Lúc chúng ta quay về tr

trước cổng thành lần nữa thì trên mình đã khoác

bộ y phục rách nát, ướt đẫm từ trên xuống dưới, lại còn bẩn thỉu, bốc mùi ẩm mốc. Mưa khiến dòng nước đen bẩn từ người chúng ta không ngừng chảy xuống. Mái tóc ta và Diệp rũ rượi, trông vô cùng thê thảm, nhìn thế nào cũng chẳng khác hai tên ăn mày trẻ tuổi.

Người qua lại càng lúc càng thưa, chỉ nghe tiếng vó ngựa vang lên qua làn mưa lúc gần lúc xa. Cảnh tượng thực khiến người ta thấy cô liêu, quạnh quẽ. Thành Hoa Âm trong đêm lạnh phủ lên mình bầu không khí ngột ngạt, hoàn toàn khác với vẻ vương giả, phồn hoa của thành Trường An, có cảm giác lạnh như chiến trường vậy.

Diệp hoàn toàn không thích bị cải trang thành ăn mày nên mặt xị ra đầy bực bội. Ta thì ngược lại thấy khá ổn, Diệp có vẻ khá kinh ngạc trước thói quen của ta, còn ta chẳng biết phải giải thích thế nào cho hắn hiểu. Bởi ta vốn là một tên ăn mày thấp kém mà thôi.

“Ai đó?” Vừa định vào thành, một tiếng hét lớn vang lên khiến chúng ta chết sững.

Diệp cúi đầu, hai tay nắm chặt, như thể bất cứ lúc nào cũng sẵn sàng chiến đấu. Thấy vẻ mặt căng thẳng đó của Diệp, trong lòng ta cảm thấy không ổn chút nào. Với dáng vẻ cao sang, ngạo nghễ, nhìn hắn thế nào cũng chẳng giống một tên ăn mày. Ta liền ngẩng đầu mỉm cười lấy lòng tên lính vừa gọi.

“Đại nhân, xin ngài thông cảm, cho chúng tiểu nhân vào trong thành tránh mưa đi.”

“Cút mau, bọn ăn mày thối tha, đừng có tiếp tục đứng đây cản trở bản đại nhân làm việc!” Tên lính canh quát lớn. Hung dữ cái gì chứ, đừng cho rằng ngươi hung dữ mà ta sợ nhé. Trong lòng nghĩ vậy nhưng ta lại xuống nước nhẹ nhàng xin xỏ.

“Vị quan gia này, ngài nhìn xem sắc trời cũng đã muộn rồi, hãy làm việc tốt đi mà, hôm nay bọn tiểu nhân đi khắc ngoại thành mới xin được chừng này thôi.” Ta lấy số bạc vụn còn lại trong người đưa ra, đưa đến trước mặt tên lính. Vì dùng bàn tay đen bẩn níu lấy y phục của hắn, thế nên ta bị hắn đẩy ra đầy khinh rẻ.

“Hừm, đi đi, thật là phiền phức.” Diệp không nói tiếng nào, lặng lẽ đi theo phía sau ta vào thành. Trong thành, lầu gác, nhà cửa đã chìm trong tĩnh lặng. Tiếng chân đi lại của binh sĩ canh gác trên tường thành nghe rõ mà oai nghiêm.

“Cô đem hết ngân lượng cho hắn rồi, chúng ta phải làm sao đây!”

“Không phải sợ, chẳng phải chúng ta sắp đến Trường An rồi sao?” Vừa nói ta vừa lặng cất số ngân lượng vừa trộm được trên người tên lính kia vào người. Hắn định tham tiền của bản cô nương, đừng có hòng.

“Có phải cô rất lạnh không? Chúng ta tìm chỗ nghỉ chân trước nhé.” Diệp vừa dứt lời ta lại càng cảm thấy lạnh hơn. Đột nhiên, giữa trời đêm một ánh pháo hoa hình bông sen sáng rực trên bầu trời. Pháo hoa bắn giữa đêm khuya nhìn quả là đẹp!

“Mau nhìn đi, tín hiệu Cái Bang tập hợp, chắc là có chuyện lớn rồi.” Mấy tên ăn mày đi ngang qua chỗ chúng ta, nhìn pháo hoa trên trời liền thì thầm lên tiếng.

Ta đảo cặp mắt tinh ranh, cơ hội được ăn uống tới rồi, liền quay người, kéo Diệp đi theo. Diệp nghi hoặc bước theo phía sau. Ta nhanh chóng rẽ vào một ngõ nhỏ, bên trong hiện lên một căn nhà cũ nát. Giữa nhà một đám ăn mày đang nướng sườn trên đống lửa, vô cùng náo nhiệt.

“Hôm nay coi như ngươi gặp may, nhất định có chuyện gì quan trọng, nếu không Cái Bang nhất định sẽ không tiến hành buổi tụ tập như thế này đâu.” Ta quay sang thì thầm cùng Diệp, rồi nhân lúc hỗn loạn lẩn vào giữa đám đông. Hôm nay Cái Bang hiệu triệu tất cả trưởng lão ăn mày tại thành Hoa Âm, không biết là muốn tuyên bố chuyện quan trọng gì?

Diệp nhìn ta bằng ánh mắt nghi hoặc, không hề có nét vui. Khuôn mặt đen như than của hắn sẫm lại như thể bất cứ lúc nào cũng có thể bùng nổ. Hắn nhìn đám ăn mày trước mặt đang tranh giành mấy miếng thịt chưa kịp chín, xị mặt ra rồi quay đầu sang hướng khác. Ta vì đói bụng nên chẳng bận tâm, giành lấy một miếng ngon rồi đưa lên miệng ăn ngon lành. Diệp thấy vậy dịch người ra đầy bực bội, thân người hắn khẽ động, hai đầu mày cau chặt.

“Có phải ngươi thấy ngứa, để ta gãi hộ nhé?”

“Không cần!”

“Không cần phải khách khí, chúng ta là ai với ai chứ, để ta gãi hộ ngươi. Có điều trong bộ y phục này có nhiều chấy rận quá, thối chết đi được!” Ta ngửi ngửi, sau đó luồn tay vào trong người Diệp. Xung quanh rất đông người, Diệp có vẻ không hài lòng, vì thế càng lúc càng khó coi.

Bên ngoài trời vẫn mưa, nước bắn lên mái nhà lộp bộp. Những hạt mưa bắt ánh lửa trở nên long lanh. Tiết xuân trời vốn lạnh, nhưng hôm nay thực sự lạnh ngoài sức tưởng tượng. Bàn tay lạnh giá của ta vừa mới chạm vào cổ Diệp, cả người hắn đã run lên lẩy bẩy. Diệp trợn mắt lườm ta kèm theo chút bất lực, còn ta thì như một đứa trẻ tinh rành vừa phát hiện ra trò chơi tinh quái, miệng nở một nụ cười tươi như hoa. Nhìn Diệp tức mà không thể làm gì, trong lòng ta càng muốn chọc ghẹo thêm. Bàn tay ta giống như con rắn nhỏ luôn đi khắp lưng và ngực hắn, còn Diệp chỉ biết nhìn ta bằng ánh mắt phừng phừng tức tối.

“Không cần…cô gãi đâu.” Diệp ảo não cất lời. Tuy rằng nét mặt hung dữ nhưng vẫn cố nhẫn nhịn. Nắm được điểm yếu của Diệp, ta lại càng thêm lấn lướt. Làn da hắn lúc này ấm nóng rừng rực, truyền qua lòng bàn tay đi tới khắp các ngóc ngách trên cơ thể ta. Rồi Diệp đưa tay tóm chặt lấy bàn tay đang sục sạo không yên của ta. Những vết chai sạn trên bàn tay mạnh mẽ của Diệp thực sự làm ta đau. Ta vùng vẫy rút tay lại nhưng cảm thấy khá kinh ngạc khi biết bàn tay của hắn đầy chai sạn. Đây là bàn tay của một Hoàng tử tốn quý sao? Những chai sạn trên bàn tay hắn thậm chí còn nhiều và cứng hơn của một kẻ ăn mày, đó rõ ràng là bàn tay của một người đã trải qua nhiều sương gió, vất vả. Còn đang kinh ngạc, bất giác ngẩng đầu, ta liền phát hiện nét mặt Diệp lúc này vô cùng khác lạ. Hắn ngây lặng người nhìn đôi bàn tay mình, rồi lại lặng người nhìn về phía ta, ánh mắt lộ rõ vẻ kì quái. Ánh nhìn của hắn nhanh chóng khiến ta ngượng đỏ mặt. Lúc này ta mới thấy hoang mang, không dám đùa cợt với hắn thêm nữa.

Dần dần ngôi nhà trở nên tĩnh lặng hơn, hiển nhiên là nhân vật quan trọng vừa đến. Ta thè lưỡi, vươn cổ hóng hớt. Từ nhỏ ta đã rất ngưỡng mộ những thủ lĩnh ăn mày kiểu này, nhưng hiếm có cơ hội ngắm họ thật kĩ.

“Các huynh đệ, trên tay ta là mật hàm của triều đình, trong này có viết chúng ta cần phải tìm được hai người. Đây là lần đầu tiên triều đình nhờ Cái Bang ta làm việc nên chúng ta phải đặc biệt lưu tâm. Nếu làm tốt, cuộc sống sau này sẽ vô cùng tốt đẹp, bằng không Cái Bang sẽ gặp khá nhiều phiền phức đấy.” Giọng nói của người này nghe rất nghiêm trang. Ta nghe mà không khỏi cảm thán trong lòng, Cái Bang và triều đình xưa nay không có chút liên hệ, ai lại có thể hiệu triệu Cái Bang thế này.

“Người như hình vẽ trên, ai cũng phải chú ý, chỉ cần phát hiện ra họ tại thành Hoa Âm, nhất định phải thông báo cho ta biết.” Thủ lĩnh ăn mày nâng cao bức họa, vì được soi sáng bởi ánh trăng và ánh lửa, thế nên ai nầy đều tức thì đưa mắt nhìn chăm chú.

Khi nhìn rõ người trong tranh, cả ta và Diệp đều kinh ngạc tột cùng. Ánh mắt Diệp hực sáng, sắc mặt đen sẫm lại. Nếu Diệu muốn tìm hai chúng ta, có cần thiết phải liên thủ với Cái Bang không? Trừ phi, chàng đã đoán trước được chúng ta nhìn thấy bức xẽ treo ngoài cổng thành nhất định sẽ không chịu đến gặp chàng, mà cải trang thành ăn mày. Hoặc là…những lời Diệp nói đều là sự thật. Diệu thực sự muốn giết chết chúng ta?

“Với năng lực của Cái Bang, cho dù hai người này có hóa thành tro chúng ta cũng nhất định tìm được, đúng không?” Ta bất ngờ bước lên phía trước, giành lấy bức họa, cất tiếng dõng dạc. Trong phút chốc, tất cả mọi người chìm trong im lặng, nhìn chằm chằm về phía ta. Trong lòng ta thầm kêu khổ, lẽ nào phần bùn đất trên mặt ta đã bị nước mưa gột sạch? Ta đã bị họ nhận ra?

Diệp ngồi bên lặng lẽ đặt đôi đữa xuống, bất kì lúc nào cũng sẵn sàng động thủ. Bên ngoài gió thổi dọc theo những con phố, cây lá xào xạc đập vào nhau, mưa dần dần nhỏ xuống rồi tạnh hẳn, nhưng nước trên mái nhà vẫn cứ tiếp tục chảy dọc xuống theo từng lớp mái ngói.

“Tiểu huynh đệ, nếu đã tự tin như vậy, chúng ta sẽ đợi tin tức tốt lành từ cậu. Tung tích của hai người

này, câu phải chú ý thật kĩ đấy.” Lão ăn mày nhìn ta một hồi, sau cùng mỉm cười. Ta gật đầu liên hồi, cứ cảm thấy nét mặt của người này có phần kì quái, thế nhưng lại chẳng thể nói rõ rốt cuộc là kì quái ở đâu. Có điều may mắn là bọn họ không hề nhận ra ta và Diệp chính là người trong tranh. Vừa nghĩ vậy, ta liền nhẹ nhõm cả người. ***

Sắc trời ảm đạm, căn nhà hoang vẫn tiếp tục náo nhiệt. Đám ăn mày dành cả buổi tối để bàn bạc xem làm cách nào để tìm được hai người trong tranh, sau cùng cũng đến hồi giải tán. Ta và Diệp đi dọc thành Hoa Âm trong đêm đen tĩnh mịch. Tay ta vẫn còn cầm hai chiếc chân gà, miệng thì không ngừng nhai miếng móng giò, vừa nhai nuốt vừa nhả xương suốt dọc đường. Con người ta vốn có một thói quen, có thể ăn uống ngon lành vào lúc vui vẻ hoặc ngay cả khi tâm trạng buồn

Trang: [<] 1, 36, 37, [38] ,39,40 ,83 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT