watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 23:57 - 17/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 8205 Lượt

cây kẽ lá, trong thứ ánh sáng mờ ảo, diệu kỳ, ta nhìn thấy sắc mặt của Diệu lúc bừng sáng lúc sậm đen. Tiếng chim chóc đua nhau hót ca khiến giọng nói vốn dĩ đã không lớn lắm của Diệu càng trở nên mơ hồ, vô cùng lạ lẫm1

Ta và Diệu ngồi dựa vào một thân cây, ánh mặt trời in bóng chúng ta lên đám cỏ dại. Nghe chàng kể lại những chuyện đã xảy ra trong khoảng thời gian đó, ta cảm giác mình xa cách thế giới này đến cả trăm năm rồi.

Hai tháng trước, sau khi ta và Diệp đột nhiên mất tích tại hoàng cung, không ai biết chúng ta ở nơi nào và xảy ra chuyện gì. Triều đình liền sai người đi tìm tung tích của chúng ta. Thời điểm ấy, trong cung có rất nhiều lời đồn thổi. Mà lời đồn thổi đáng sợ nhất trong số đấy chính là Diệu và phụ thân ta hợp mưu, đưa ta vào cung mưu hại Diệp. Thế nên phụ thân ta ở trong triều càng lúc càng khó xử, nhưng vì đám đại thần kia kiêng nể địa vị của ông ngoại và mẫu thân Diệu, cho nên ngoài lời đồn thổi ra, họ cũng không dám lên tiếng phát ngôn gì hết.

“Rồi ta tìm được cây trâm của nàng bên miệng giếng cổ, ta đã nghĩ rằng…nàng không còn trên thế gian này nữa?”

“Vậy sau đó thì sao?”

“Sau đó, mật thám của ta báo lại rằng thấy hai người xuất hiện ở vùng lân cận thành Hoa Âm..”

“Cho nên…chàng đã tới thành Hoa Âm?”

“Hai người còn sống, chỉ có một khả năng, dưới giếng cổ có đường ra, thậm chí còn thông tới ngoại thành Trường An.” Diệu bình thản phân tích, trái tim ta càng lúc càng đập mạnh, chàng… đã đoán trúng tất cả.

“Nếu ta suy đoán không nhầm, hai người chắc đã nhìn thấy thi thể của mẫu thân Nam Dung Diệp dưới đáy giếng đúng không? Năm xưa, bà ta không hề mất tích mà chính là bị mẫu thân ta hãm hại. Nếu sự việc bị vạch trần, ta và mẫu thân cùng toàn gia tộc đều không còn chỗ đứng trong triều nữa, còn nàng…âm mưu dâng mỹ nhân vào cung để nội ứng ngoại hợp, cùng âm mưu đoạt quyền của phụ thân nàng năm đó sẽ bị lộ. Thế nên ta chẳng còn lựa chọn nào khác…”

“Chàng lo ta và Diệp sau khi quay về thành Trường An sẽ đam chân tướng mọi chuyện về mẫu thân Diệp chết oan năm đó ra nói sao? Cho nên, chàng đã phái người truy sát chúng ta, hi vọng có thể che đậy được chuyện này?” Giọng ta bỗng cao vút lên đầy kích động.

“Không, trong kế hoạch của ta chưa từng có nàng. Ta đã thử không để tâm đến sự sống chết của nàng, nhưng ngay đến bản thân ta cũng không thể hiểu nổi, tại sao trong lòng lúc nào cũng bất an, đau lòng. Phiến Nhi, ta thực sự không thể ra tay với nàng được. Vì thế, ta đã đích thân đến thành Hoa Âm, ngăn cản kế hoạch do chính mình sắp đặt. Thực ra khi ở trong phòng thuốc của Phạm huyện úy, những cao thủ đại nội đó không phải có ý muốn giết nàng, mà mục tiêu của họ chính là ta. Bởi lẽ việc ta rời khỏi Trường An, đối với một vài người, chính là thời cơ hạ thủ tốt nhất.”

“Người mà chàng nói có âm mưu hại mình chính là phụ hoàng của chàng sao?” Khi ta nhắc đến hai từ ‘phụ hoàng’, Diệu thoáng mỉm cười đầy khổ sở.

“Tiểu nha đầu, nàng có hiểu không? Phía sau ta không chỉ có mẫu phi mà là cả một gia tộc, nhưng trái lại phía sau Nam Cung Diệp là phụ hoàng và cả đám văn võ bá quan nhất mực bảo vệ. Đối với hoàng quyền và thân thích, trước nay không bao giờ tồn tại hai chữ ‘hòa bình’. Ta và ta, số trời đã định chẳng thể làm huynh đệ. Cho dù ta không muốn đoạt lấy hoàng vị, ta cũng không thể không bảo vệ một số thứ nhất định phải bảo vệ.” Nói đến đây, Diệu lại mỉm cười dịu dàng, vẻ mặt bất cần, nhưng ánh mắt chàng bừng bừng ngọn lửa đau đớn, giằng xé. Ngũ trảo siết mạnh đến độ hằn dấu sâu lên cả thân cây, nhưng lúc này chàng như thể không hề hay biết. Khuôn mặt chàng lộ nét lãnh đạm như thể sự tuyệt tình giữ huynh đệ, phụ tử rất bình thường, nhưng với ta nó sao tàn nhẫn và đáng sợ biết bao?

“Chàng có bao giờ thấy mệt mỏi?” Nghe ta hỏi vậy, Diệu đột nhiên chìm trong im lặng.

Gió lạnh nhè nhẹ thổi qua, lá cây âm thầm rụng xuống.

“Nàng đã nghe đến một loài chim như thế này chưa? Sinh ra nó đã không có chân, chỉ biết không ngừng vỗ cánh bay về phía trước, chỉ cần dừng lại là nó sẽ rơi xuống tan xương nát thịt. Ta…đã chẳng thể nào dừng lại nữa rồi. Ta đã từng cho rằng mãi mãi như vậy cũng chẳng có gì là không tốt, thế nhưng kế hoạch rốt cuộc lại có những thay đổi ngoài ý muốn…” Chàng đột nhiên quay sang nhìn ta, vẻ mặt khi nãy vẫn còn nét bình thản như không, giờ đột nhiên hiện lên nỗi đau đớn vô hạn. Ánh mắt màu hổ phách bất chợt ướt nhòa, rung động như thể một cơn gió bất ngờ thổi qua tạo nên vô số những gợn sóng lăn tăn vậy. Rồi khóe miệng chàng khẽ cong, nở nụ cười tự giễu. Trong tâm trí ta lại hiện lên cảnh tượng ở thành Trường An đêm ấy, lạnh lẽo mà thê lương, suốt đêm hai chúng ta ở bên nhau, nhắc lại những chuyện xưa cũ đau buồn của chàng. Mãi đến tận lúc cầm đèn đi lên tường thành, tiếng trống canh khua, nỗi sầu muộn trong lòng chúng ta lại trào dâng dữ dội. Đêm đó, ánh mắt chàng cũng lạnh như lúc này vậy.

“Ta đã lên kế hoạch cho tất cả mọi thứ, trừ nàng.”

Lúc này, ánh mặt trời chẳng khác nào lớp cát vàng óng, từ từ chảy xuống cành cây khẽ lá, in xuống mặt đất thành những hình thù đặc biệt. Mấy chiếc lá rời cành bay lượn giữa không trung, ánh nắng xoay tròn, mang theo sắc xanh của lá cây, sắc vàng của nắng ấm.

Trong khoảnh khắc tuyệt đẹp đó, thời gian dường như ngừng trôi. Diệu nhẹ nhàng cúi đầu, cặp lông mi dài khẽ rung dưới ánh nắng vàng rạng rỡ, khuôn mặt tuấn tú như thiên thần, mang theo chút sầu muộn, vấn vương. Chàng và Diệp giống mà cũng thật khác nhau. Ở Diệp toát lên vẻ cô độc hướng ngoại của loài sói, còn ở Diệu là sự ưu sầu, muộn phiền của loài hồ li. Hai con người với khí chất cao quý vương tử, chỉ là một con người rừng rực như hỏa, một lãnh đạm tựa sương.

Ta đột nhiên hiểu ta, tại sao mỗi khi nhìn Diệu ta lại có cảm giác vừa vui vẻ vừa đau lòng như thế. Cảm giác đau đớn ấy cuối cùng đã tìm ra lối thoát, ta rốt cuộc cũng đã có thể hiểu con người Diệp, và hiểu được con người Diệu. Thì ra ta với họ giống nhau. Chúng ta đều là những đứa trẻ bị bỏ rơi trên thế gian này, chúng ta lúc nào cũng cô độc và sợ hãi, luôn coi chút ấm áp bé nhỏ là ánh mặt trời trong cuộc đời mình. Cho dù là hồ li hay lang sói, tất cả đều chỉ là loài thú bị giam cầm, thận trọng đi giữa loài người. Thế nên lúc Diệu để lộ chút đau đớn, ta đồng thời nhói buốt thấu tâm can.

“Ta…” Ta đột nhiên nghẹn ngào, một lời muốn nói không cách nào thốt lên được. Dẫu chàng đã từng phái người làm tổn thương ta và Diệp, thế nhưng tất cả mọi lời chất vấn và oán hận, ta đã nuốt gọn vào trong. Ta không nỡ dập tắt ngọn lửa le lói trong trái tim của hai chúng ta.

Mãi lâu sau, chàng vẫn chẳng có ý định hồi đáp, ánh mắt màu hổ phách dần mất đi sắc thái ban đầu. Diệu đưa mắt nhìn về phía xa xăm, trong ánh mắt hiện lên nét bàng hoàng và bất lực, con người tuấn tú như bức tượng này thực sự quá lạc lõng, đơn độc!

“Diệu!”

“Diệu!”

“Nam Dung Diệu!”

“Gì vậy?”

“Ta đói rồi.”

“Đồ ham ăn.”

“Ăn nói linh tinh, ta đã mấy ngày chưa được ăn cơm rồi đấy!”’

“Ha ha!” Chàng tựa vào thân cây, nhìn ta mỉm cười, sau đó vẫy tay nói: “Đi thôi, ta sẽ đưa nàng đi tìm thứ gì để ăn.”

“Diệu!”

“Hả?”

“Nếu như có lúc nào chàng cảm thấy mệt, chúng ta hãy dừng lại, ta có đôi cánh, có thể giúp chàng bay đi.” Nghe vậy Diệu nắm chặt lấy bàn tay ta, không chịu buông ra nữa.

Ta đỡ chàng, chàng nắm tay ta, giây phút đó giữa chúng ta không còn bất cứ nghi ngờ, ngần ngại nào khác. Cảm giác ngọt ngào càng lúc càng ngập tràn trái tim ta, chỉ có ta mới hiểu điều bí mật nhỏ nơi đó. Ta yêu Diệu. và vẫn luôn không ngừng hi vọng được gặp lại chàng, và chàng cũng đã nói yêu ta. Đối với ta nếu cứ tiếp tục ở lại trong khu rừng này cũng chẳng có gì không ổn, bởi lẽ đây là lần đầu tiên, ta có được niềm vui mừng, hạnh phúc như vậy. Chàng thổ lộ nỗi cô đơn trong sâu thẳm trái tim mình với ta. Còn ta chính là người duy nhất có thể chia sẻ niềm đau đó cùng z. Hai chúng ta cứ nắm tay nhau đi trên lớp lá khô xào xạc nghe trái tim mình rung lên từng hồi hạnh phúc.

Cuối cùng, chúng ta cũng ra khỏi được khu rừng. Ánh mặt trời hắt qua đám mây mỏng, rọi xuống mặt đất, phủ màu vàng óng ả lên hai chúng ta. Trong không khí ban mai ngập tràn mùi vị thanh mát của cây lá, cỏ hoa. Ta ngẩng đầu nhìn Diệu, ánh mắt chàng sáng như sao trời, mái tóc dài mềm mại tựa tơ, làn da trắng ngần dưới ánh nắng lại càng thêm chói lóa. Mỗi lần chàng cúi đầu nét cao quý, thanh nhã, tuấn tú lộ ra tức thì khiến ta như ngừng thở.

“Nơi này là đâu?” Ta nuốt nước miếng khẽ hỏi.

“Chúng ta đã đi khỏi thành Hoa Âm rồi.”

Chương 18: Thiên hạ khó tìm địch thủ cờ

Say rượu khêu đèn, ánh đêm xoay chuyển, hoa hồng rượu thắm.

Phượng cắm ngân trâm cất cánh bay, đầu ngọc phỉ thúy linh lung sáng. Dưới chân kim liên nát, cất cánh tới trời xanh.

Khê điểm môi hồng, chạm nhẹ mày cong, ngân nga câu hát, tỳ bà vang, áo gấm mềm mại bay theo gió.

Tiếng tiêu réo rắt tựa mưa phùn, câu hát trong trẻo tựa trăng non, trong ly chứa đầy rượu nho thơm ngát, trong lòng ôm một giai nhân khuynh thành…Bên tai chúng ta vang vọng lại tiếng nhạc tuyệt diệu.

Trước

Trang: [<] 1, 44, 45, [46] ,47,48 ,83 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT