|
|
BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến". Tải Về Máy
|
vạn tuế…vạn tuế gia, Hoàng thượng, cát tường!” Ta lắp ba lắp bắp một hồi, trong lòng càng thêm căng thẳng, chỉ còn biết quỳ xuống dập đầu liên tục.
“Ngọc Phiến Nhi?” Trên đầu ta truyền xuống một giọng nói trầm ồm, cùng tiếng cười ẩn khuất trong đó.
Ngài đang cười? Vậy rốt cuộc là ngài đang vui vẻ hay là tức giận? Ta nhất thời hiếu kì, lén ngẩng đầu lên nhìn ngài. Một ánh mắt nghiêm nghị nhìn lại khiến ta sợ hãi, lập tức cúi đầu xuống thấp hơn.
“Trước đó, trẫm còn nghĩ, rốt cuộc là người con gái quốc sắc thiên hương đến mức độ nào mà có thể khiến cho hai hoàng tử của trẫm không ngại dâng chỉ xin ban hôn.” Giọng ngài chậm rãi, nhưng đặc biệt nghiêm nghị, khiến ta sợ hãi. Mãi một lúc lâu sau, mà ngài vẫn chưa nói gì, lại càng khiến ta căng thẳng hơn.
“Diệu thường ngày luon đơn độc hành sự, tính tình cổ quái, trẫm không hề cảm thấy kì lạ. Chỉ là… Diệp xưa nay nghiêm nghị, chín chắn, bất cứ việc gì cũng biết cân nhắc nặng nhẹ, vậy mà lần này cũng muốn làm trái ý trẫm. Rất nhiều người đều nói trẫm không công bằng, chuyện gì cũng yêu thương, chiều chuộng Diệp hơn, ngươi thấy thế nào?”
“Đương nhiên là không phải rồi, Hoàng thượng anh minh như vậy, hoàng tử của ngài, người nào cũng là nhân tài. Tiểu nữ tin rằng Hoàng thượng đang dùng những cách khác nhau để bồi dưỡng họ trở thành trụ cột của đất nước.” Ngài rõ ràng yêu thương Diệp hơn, ai cũng biết ngài không thích Diệu, có điều công phu nịnh hót của ta không hề kém chút nào.
“Không, trẫm đích thực là không công tâm. Diệu, trẫm có thể không lo lắng, không quản lí. Thế nhưng Diệp, trẫm tuyệt đối không thể để nó vì một người con gái mà loạn mất phương hướng, cũng tuyệt đối không để cho trên thếgian này có bất cứ thứ gì ảnh hưởng đến nó được tồn tại.” Giọng nói của ngài càng lúc càng nghiêm khắc, ta nghe vậy, trong lòng cảm thấy vô cùng khổ sở. Lần này đoán chắc ta lại bị đánh chết hoặc là ban cho tấm lụa trắng mất rồi.
“Xin Hoàng thượng tha mạng, cùng lắm thì tiểu nữ xuất gia làm ni cô, hoặc là ban tiểu nữ cho Vương công tử, Lý công tử, hoặc đẩy tiểu nữ ra đường làm ăn xin cũng được. Xin Hoàng thượng tha mạng…” Ta sợ hãi, dập đầu liên hồi. Kể từ khi quen biết với Diệp và Diệu, ta lúc nào cũng lo lắng phập phồng, chẳng có ngày nào được yên thân.
“Ngươi thực sự là con gái của Ngọc Tiến Hiền? Nhớ năm xưa Ngọc Thừa tướng phong độ đến mức nào, thật không ngờ… đường đường thiên kim tiểu thư nhà Thừa tướng lại toàn nói ra mấy câu của bọn giang hồ đại đạo. Lúc đầu Ngọc Thừa tướng định đưa ngươi vào cung để làm mẫu nghi thiên hạ sao? Ha ha… ha ha…” Ngài bật cười. Bất giác, khuôn mặt ta đỏ bừng bừng, ngượng chết đi được!
“Trước đó, trẫm quả thực muốn giết chết ngươi. Trẫm đã nghĩ ra rất nhiều khả năng, cho dù ngươi đẹp như tiên nữ, quyến rũ chết người, trẫm cũng quyết không tha cho ngươi. Thế nhưng khi nãy, trẫm đã thay đổi chủ ý. Lúc ngươi trợn tròn đôi mắt đen láy, dập đầu liên hồi thỉnh an vạn tuế gia, dáng vẻ đó vừa ngốc nghếch, vừa ngô nghê lại vừa đờ đẫn, trông chẳng giống chút nào với người có lòng dạ mê hoặc các hoàng tử. Trẫm tuy rằng không phải một thánh quân, nhưng cũng chưa đến mức độ lạm sát người vô tội.”
“Hoàng thượng anh minh, tiểu nữ chính là một người con gái vừa ngốc nghếch, vừa ngô nghê lại vừa đờ đẫn, không có đầu óc, không có phẩm đức, không dịu dàng cũng không hề rộng lượng, tuyệt đối không phải dạng người được đàn ông yêu thích, tuyệt đối không thể mê hoặc được các vị hoàng tử. Hoàng thượng, ngài nói rất đúng!” Ta tiếp tục mở to mắt nói lời giả dối.
“Diệu với Diệp đều thỉnh cầu trẫm ban hôn, ngươi nói trẫm nên ban hôn cho ai đây?” Ngài đi đến trước mặt ta, hình rồng thêu trên long bào cũn bay bay trong gió.
“Tiểu nữ…” Ta cảm thấy vô cùng căng thẳng, ngẩng đầu nhìn ngài đầy hoang mang. Vị Hoàng đế này đã truyền lại cho các vị hoàng tử dung mạo tuyệt vời, anh minh, uy vũ, chỉ có điều thời gian đã để lại chút dấu vết trên gương mặt của ngài. Diệp hay là Diệu? Lão Hoàng đế yêu thương Diệp như vậy, đương nhiên sẽ đồng ý với Diệp rồi. Vừa nghĩ tới đây, ta lại cúi đầu xuống đầy buồn tủi.
“Trẫm đã quyết định rồi, trẫm sẽ chỉ hôn cho ngươi với Diệu. Hi vọng lần này, đừng có để xảy ra chuyện gì bất chắc nữa.”
“Diệu? Thực sự là Diệu sao?” Ta chết lặng người.
“Hiện nay Hồi Cốt đang động binh làm loạn, trẫm đã lệnh cho Diệp ngày mai lên đường, đưa quân về phía Bắc. Những chuyện nhi nữ thường tình, chỉ khiến nó thêm nhiều lo lắng. Bây giờ, cho ngươi ở bên cạnh Diệu, coi như cắt đứt mọi lo lắng cho Diệp cũng là chuyện tốt.”
“Hoàng thượng ngài lo cho nước cho dân, chu toàn đại cục như vậy thực đúng là cái phúc của bách tính, xã tắc! Ngài quả là anh minh thần võ.” Ta nhất thời kích động, lại khấu đầu thêm vài cái nữa.
“Ha… ha… ha, trẫm đang nghĩ, nếu trẫm vẫn còn trẻ trung như Diệu và Diệp, liệu có thích ngươi không nữa.” Ngài nhìn ta, lại bật cười thành tiếng.
“Chuyện này cứ như vậy đi, quân vô hí ngôn. Trẫm đã xuất chỉ rồi lại thu hồi một lần rồi, lần này, chắc là không còn xảy ra bất trắc gì đâu nhỉ?”
“Không đâu, không đâu ạ, lần này, chúng thần nhất định sẽ tiến hành mối hôn sự này vẹn toàn.” Ta vội đưa lời thề thốt, chỉ sợ ngài thấy ta chưa đủ quyết tâm sẽ lại thay đổi quyết định. Ngài nhìn ta thêm một lúc nữa, cuối cùng vừa cười vừa lắc đầu.
‘Thực đúng là một nha đầu thú vị, nếu trẫm có công chúa, chắc cũng lớn như ngươi rồi đó!” Ngài than dài một tiếng, ánh mắt nhìn ta trông đã hiền từ , yêu thương hơn nhiều. Nếu phụ mẫu thực sự của ta còn sống, e là cũng đã đến độ tuổi như ngài. Ta nhìn lớp mái ngói lưu ly lấp lánh bên ngoài cửa sổ, cảm giác ấm áp lan dần khắp cơ thể. Từ giờ về sau ta sẽ chẳng còn cảm thấy cô độc và tự ti nữa. Hai chữ “gia đình” nghe ấm áp biết bao! Khi nào trở thành nương tử của Diệu, ta sẽ có gia đình thôi.
Chương 26: Sực tỉnh mộng đẹp, lệ đã chan hòa
Đi ra khỏi điện Cam Lộ, ta cảm thấy hưng phấn, vui vẻ vô cùng! Những hành lang quanh co, uốn lượn trong cung trước đó bây giờ trông mới uyển chuyển, đáng yêu làm sao! Ánh nắng đã đẩy lùi lớp không khí ẩm ướt khó chịu của thời tiết mưa gió mấy hôm trước đó. Lúc này, dưới ánh nắng ấm áp, sáng trong kia, cây cối xanh rờn bao quanh những hòn non bộ, trông thực sự mát mắt. Thỉnh thoảng, mấy chú bướm màu sắc bay lượn là là, thoắt ẩn thoắt hiện.
Quả nhiên một khi tâm trạng vui vẻ thì người ta nhìn bất cứ thứ gì cũng cảm thấy tuyệt đẹp. Đột nhiên, ta đứng khựng lại, sao ta… lại thành ra đi tới vườn lê thế này?
Giờ đang là thời điểm giữa hè, biển hoa ngợp trời như tuyết đã hoàn toàn biến mất. Ta lặng người ngắm những cành cây khô cằn, bất chợt trong lòng lại dâng trào cảm giác sầu muộn.
“Nàng còn nhìn nữa thì cây sẽ không thể ra hoa nữa đâu.” Một giọng nói vang lại từ phía sau lưng. Ta nhanh chóng quay đầu, là Diệp.
“Ma đầu sát nhân…”
“Biên cương cấp báo, Phụ hoàng ra lệnh ta lãnh binh xuất chinh, ngày mai ta phải lên đường rồi.” Giọng hắn lạnh lùng, thái độ vẫn cao cao tại thượng, có điều ta đã có thể nhìn thấy sự ấm áp ẩn sau ánh mắt lạnh lùng kia. Trong lòng ngập tràn cảm giác áy náy, liền cúi rạp đầu xuống.
“Nàng không cần phải suy nghĩ lung tung, ta đã quen với cuộc sống một mình rồi, không để tâm thêm hay thiếu một người nào đó đâu.” Diệp lên tiếng bình thản như không, nhưng ta lại cảm thấy cổ họng mình nghèn nghẹn, không biết nên nói gì mới phải.
“Hồi Cốt… có nguy hiểm không?” Ta do dự một hồi mới cất tiếng hỏi được.
“Nếu ta nói nguy hiểm, liệu nàng có đi cùng ta không?” Diệp đột nhiên hỏi khiến ta chẳng biết phải trả lời thế nào.
“Nàng không cần phải trả lời, ta đã biết đáp án rồi, chỉ là muốn nghe chính nàng nói ra thôi. Ta cần một… lí do để từ bỏ hoàn toàn.”
“Ma đầu sát nhân…”
“Đừng nói gì thêm nữa, tốt nhất là đừng nói gì cả…” Diệp mỉm cười tự giễu, câu nói vừa xong không hiểu hắn đang nói với ta hay cho chính bản thân nữa.
“Diệp…”
“Yên tâm đi, đây cũng không phải lần đầu tiên ta ra sa trường. Hơn nữa ta vẫn một thân một mình, chẳng có bất cứ lo lắng, day dứt gì cả, cứ như vậy xuất chinh, ta sớm đã không để tâm đến sự sống chết của bản thân rồi.”
“Ngươi sẽ không xảy ra chuyện gì hết. Phụ thân ngươi yêu thương ngươi như vậy, làm sao lại nỡ để ngươi dấn thân vào nguy hiểm? Lần này đi Hồi Cốt, ngươi nhất định sẽ nắm được phần thắng.”
“Thật sao? Nếu không phải ngài ấy yêu thương ta, có lẽ người bái đường thành thân cùng nàng đã không phải là Diệu.” Diệp nói ra câu này, thái độ bình thản như không, sau đó quay mình rời đi, chẳng nhìn ta thêm bất cứ một lần nào. Nghe vậy trong lòng ta càng thấy sầu muộn. Ta bất giác nhớ lại buổi đêm đom đóm bay đầy trời đó. Diệp trước nay vốn lạnh tựa băng, thế nhưng đã vì ta mà trở nên dịu dàng, tình tứ. Còn ta thì sao, sau cùng vẫn cứ phụ tấm chân tình của hắn dành cho mình. Ta đã có Diệu, cho dù chàng là hồ li cũng được, giảo hoạt cũng đành, ta đều chẳng thể nào thôi không yêu chàng. Xin lỗi ngươi, ma đầu sát nhân…
***
“Đồ ham ăn!”
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




