watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 11:48 - 20/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 3825 Lượt

ta không biết còn có thể làm vợ chồng bao lâu, Đường Khúc Dĩnh ở trong lòng yên lặng bổ sung một câu.

“Nếu như chỉ là như vậy, chúng ta sẽ khiến cho ba cho là anh cho ông ấy mượn trước, ba về sau từ từ trả anh.”

Giằng co chẳng được, cô đành phải nhượng bộ nói: “Em đi cùng ba em nói một chút coi tốt lắm.” Run cầm cập một chút, Đường Khúc Dĩnh thừa cơ dời đi lực chú ý của Tân Tránh, “Lạnh quá, chúng ta về đi.”

“Cũng tốt, khuya lắm rồi, là nên về nghỉ ngơi.”

“Khúc Dĩnh, em cũng quá lãng phí đi, một hộp cơm tiện lợi ăn không được tới một phần năm?” Nhìn chằm chằm Đường Khúc Dĩnh cơ hồ không có đụng tới hộp cơm, Viên Mỹ Tình không ủng hộ lắc đầu.

“Em cũng không phải cố ý, chị biết em sức ăn luôn là không lớn, ăn quá nhiều dạ dày không thoải mái.”

“Nhưng là em ít nhất cũng sẽ đem món ăn ăn sạch sẽ a!”

Nghe Viên Mỹ Tình vừa nói như thế, Đường Khúc Dĩnh đột nhiên ý thức được mình gần đây trở nên đặc biệt kén ăn, mỗi lần vừa mở ra hộp cơm, cơ hồ không tìm được một dạng món ăn hợp khẩu vị của cô.

“Không trách được sắc mặt em tái nhợt như vậy, không có ăn cái gì, thế nào có thể lực. . . . . .” Giống như là nghĩ đến cái gì, Viên Mỹ Tình hét lớn: “Khúc Dĩnh, em sẽ không phải là mang thai đi!”

Mang thai? Cô thế nào không nghĩ tới? Thời gian này cô bởi vì phiền lòng, vẫn không có lưu ý kỳ sinh lý của mình, hoàn toàn không nghĩ tới mình có thể mang thai.

“Em nhất định là mang thai!” Càng nhìn, Viên Mỹ Tình càng xác định, “Chị thấy, em dứt khoát xin nghỉ đi bệnh viện kiểm tra một phen tốt lắm.”

Chuyện liên quan đến mang thai, Đường Khúc Dĩnh lập tức gật đầu một cái, thu thập vài thứ đồ, xin nghỉ đi bệnh viện.

Chỉ là vừa rời đi công ty, chăn cô đi không tới năm phút đồng hồ, toàn thân đã mềm nhũn không một chút hơi sức, trước mắt còn bất chợt hiện lên bóng đen.

Tựa người vào cột đá trên đường, Đường Khúc Dĩnh nhắm mắt lại sơ qua nghỉ ngơi, nghĩ muốn làm dịu đi cỗ hoa mắt chóng mặt này.

“Đường Khúc Dĩnh!” Vừa lúc đó, một đạo thanh âm vui vẻ khác thường truyền vào tai cô lúc cô mê man mất đi ý thức.

Mở ra hai mắt, nhìn người đang chạy tới chỗ mình, Đường Khúc Dĩnh nhìn chăm chú nhìn lên, thế nhưng người đó chính là “Tình địch” Lôi Hạnh Nhi mà trong lòng cô vẫn luôn tránh không muốn gặp lại.

“Đường Khúc Dĩnh, làm sao chị cũng ở nơi đây. . . . . .” Chậm nửa nhịp phát hiện Đường Khúc Dĩnh khác thường, Lôi Hạnh Nhi vội vàng vịn cô; “Ôi trời ơi!!! Sắc mặt của chị thế nào tái nhợt như vậy?”

Mặc dù là “Tình địch”, nhưng là hiện tại cô cần được cứu giúp, Đường Khúc Dĩnh thẳng thắn nói tới, “Thật xin lỗi, tôi giống như mau té xỉu, rất không thoải mái.”

“Chị đừng té xỉu, tôi hiện tại liền đưa chị về nhà.” Chỉ là lời nói vừ

vừa mới nói xong, Đường Khúc Dĩnh cả người đã co quắp vào trong ngực cô.

Nhìn chằm chằm Đường Khúc Dĩnh đã mất đi tri giác, Lôi Hạnh Nhi nhất thời tay chân luống cuống, chỉ là cũng không thể vẫn ngơ ngác đứng như vậy, họ cũng không phải là pho tượng. Đầu dưa xoay vòng vòng, cô tiện tay kéo một người đi đường, thỉnh cầu giúp một tay gọi tắc xi, đem Đường Khúc Dĩnh đưa đến bệnh viện của Mạnh Vĩ Giác.

*********************************

Một đường chạy như bay tới bệnh viện của Mạnh Vĩ Giác, Tân Tránh mạnh mẽ xông tới chạy về phía phòng làm việc của Mạnh Vĩ Giác.

Cái này Hạnh Nhi cũng không nói lời nào rõ ràng một chút, bỏ lại một câu ——”Đường Khúc Dĩnh ở chỗ Vĩ ca, anh mau chạy tới đây.” Liền đem điện thoại cúp, thật bắt hắn cho gấp muốn chết!

“Blue. . . . . .”

“Hư!” Nhìn chằm chằm Tân Tránh tựa như lửa thiêu mông đít vọt vào phòng làm việc, Lôi Hạnh Nhi thần khí ra lệnh: “Anh muốn đem bệnh nhân ầm ĩ a, nói nhỏ thôi!”

Lười phải cùng Lôi Hạnh Nhi nói nhảm, Tân Tránh trực tiếp đi về phía Mạnh Vĩ Giác, nhưng là cũng ngoan ngoãn đè thấp giọng, “Blue, Khúc Dĩnh đâu? Cô ấy thế nào?”

“Cô ấy ở bên trong phòng nghỉ ngơi. . . . . .” Mắt thấy Tân Tránh còn chưa có nghe xong lời nói, liền muốn xông vào bên trong, Mạnh Vĩ Giác liền vội vàng kéo hắn, “Anh trước đừng nóng vội, cô ấy không chạy thoát được đâu, nghe tôi nói hết lời.”

“Cô ấy là làm sao vậy?” Thấy Mạnh Vĩ Giác với vẻ mặt nghiêm túc, Tân Tránh hoảng hốt lên.

“Kỳ thật cũng không có gì, chỉ là ở trên đường té bất tỉnh mà thôi.” Lôi Hạnh Nhi cố ý nói chỉnh người.

Lời này của cô ấy không thể nghi ngờ chính là lửa cháy đổ thêm dầu, Tân Tránh càng thêm nóng nảy bất an, “Cái gì té xỉu? Đây là chuyện gì xảy ra, Lôi Hạnh Nhi, em nói rõ ràng một chút?”

“Hạnh Nhi, không cần gây sự.” Mạnh Vĩ Giác không tán thành lắc đầu một cái.

“Vốn là thật, em lại không có nói càn, hoàn hảo cô ấy đụng phải em. . . . . .” Thấy Mạnh Vĩ Giác hướng cô mà phóng đến xem thường, Lôi Hạnh Nhi không cam lòng cau cái mũi, tức giận hướng đầu Tân Tránh gõ một cái, giọng mang nhạo báng giáo huấn: “Anh dáng vẻ khẩn trương như vậy làm cái gì, chỉ là chuyện có tiểu bảo bảo, cũng không phải là chuyện có cái gì đáng ngại!”

Tâm tình lập tức đạt được phóng thích, Tân Tránh hưng phấn bắt được tay Lôi Hạnh Nhi, la ầm lên: “Em nói cái gì, Khúc Dĩnh mang thai?”

“Tân ca, anh khống chế một chút có được hay không, anh đem cánh tay của em bắt đến thật đau a!” Dùng sức kéo tay trở về khỏi Tân Tránh, Lôi Hạnh Nhi oa oa kêu to xoa cánh tay bị khi dễ.

“Thật xin lỗi, thật xin lỗi!”

“Anh trai em nghe được chị dâu em mang thai, cũng không có khoa trương như anh!” Thật là đáng thương cho cánh tay trắng non mềm của cô.

Ngốc ngốc cười, Tân Tránh nhịn không được đuổi theo Mạnh Vĩ Giác hỏi: “Bảo bảo được mấy tháng rồi hả?”

“Hơn một tháng.” Vẻ mặt Mạnh Vĩ Giác chuyển thành nghiêm túc, “Pur¬ple, Đường Khúc Dĩnh thiếu dinh dưỡng nghiêm trọng, hơn nữa cô ấy quá nhiều mệt nhọc, tôi lo lắng nếu anh không chăm sóc cô ấy thật tốt, thai nhi trong bụng cô ấy có thể không giữ được.”

Trong lòng tựa như bị nhéo, Tân Tránh khó chịu đến cơ hồ nói không ra lời, “Anh nói là. . . . . .”

“Cô ấy tốt nhất không cần làm việc, thật tốt ở nhà an thai.”

Cũng kìm nén không được nữa, Tân Tránh vội vàng hướng phía bên trong phòng nghỉ ngơi vọt vào.

Nằm ở trên giường khuôn mặt Đường Khúc Dĩnh không có chút máu, cô tái nhợt tiều tụy đến khiến người run sợ trong lòng.

Đi về phía cái ghế bên cạnh giường ngồi xuống, Tân Tránh đau lòng khẽ chạm vào cặp mắt đang nhắm chặt lại của cô, cô là như thế gầy yếu, làm cho hắn thật sợ hãi một cái nháy mắt, cô sẽ biến mất không thấy gì nữa.

Cầm lấy tay Đường Khúc Dĩnh, đặt nó trên bờ môi, Tân Tránh đưa tới gần mặt, dùng gương mặt nhẹ nhàng qua lại vuốt ve, cho tới bây giờ, hắn thế nào còn có thể hoài nghi tình cảm của mình, hắn yêu cô, hắn không muốn mất đi cô!

Từ từ mở mắt, đập vào tầm mắt chính là cặp mắt chuyên chú chăm chú nhìn kia của Tân Tránh, Đường Khúc Dĩnh hạnh phúc cười, “Làm sao anh chạy trở về rồi hả ?” Cô còn tưởng rằng Lôi Hạnh Nhi đưa cô về nhà.

“Anh nghe đến em ở bệnh viện, hù dọa đều đã hù chết rồi!”

“Em đang ở bệnh viện?”

“Hạnh Nhi đưa em đến nơi này của Blue.”

“Đúng rồi, Hạnh Nhi đâu?”

“Hel¬lo, em ở chỗ này.” Lôi Hạnh Nhi cười khanh khách đem đầu từ cạnh cửa dò xét nhìn vào, cô rất muốn đi vào, chỉ là Vĩ ca nói không thể quấy rầy vợ chồng bọn họ, nhưng bây giờ là bọn họ chính mình kêu cô, này cũng không thể coi là quấy rầy a!

Tên tiểu quỷ này cùng cái nha đầu kia nhà hắn một dạng, chuyên thích làm kỳ đà cản mũi người ta! Tân Tránh mất hứng trợn mắt nhìn Lôi Hạnh Nhi một cái, hi vọng cô có thể thức thời một chút.

Thấy Lôi Hạnh Nhi, Đường Khúc Dĩnh giãy giụa muốn ngồi đứng dậy.

“Khúc Dĩnh, em nằm xuống, có chuyện gì nói cho anh biết, không cần ngồi dậy.” Muốn đem Đường Khúc Dĩnh đè lại xuống giường, lại không cưỡng được cô kiên trì, Tân Tránh không thể làm gì khác hơn là giúp cô ngồi dậy.

“Tiểu thư Hạnh nhi. . . . . .”

“Ôi trời ơi!!!” Lôi Hạnh Nhi dùng sức vỗ trán một cái, thuận nước đẩy thuyền đi vào, “Chị hẳn không thật kêu em ‘ tiểu thư ’ Hạnh nhi đi!”

Đường Khúc Dĩnh không biết như thế nào cho phải, Tân Tránh liền mở miệng nói: “Kêu cô ấy tiểu quỷ là được rồi.”

“Tân ca, anh nói đây là chuyện hoang đường gì, là em cứu lão bà của anh, anh không có cảm kích em, còn kéo chân sau em, anh có hay không lương tâm a!” Lôi Hạnh Nhi cắn răng nghiến lợi oa oa kêu to.

“Em vốn chính là tiểu quỷ.” Nha đầu càng tức, hắn càng cao hứng, ai bảo cô chạy vào tham gia náo nhiệt.

“Anh. . . . . . Em muốn cùng Vân Sâm nói, nói anh khi dễ vị hôn thê của anh ấy, khiến anh ấy sửa chữa anh!”

“Nói em là tiểu quỷ còn không thừa nhận, động một chút là muốn cùng Vân Sâm tố cáo, em đi nói a!”

“Chị có thể kêu em Hạnh Nhi sao?” Nhìn thấy Tân Tránh cùng Lôi Hạnh Nhi hỏa

Trang: [<] 1, 16, 17, [18] ,19 ,20 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT