|
|
Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone Tải Về Máy
|
ăn xong 1 tốp ở lại thêm ít phút để dọn xoong nồi chén đũa xuống cho bọn nó rửa, còn lại thì về trước chuẩn bị đi học tập, lao động, chén đũa thì thằng nào thằng nấy 1 cái chén 1 cái đũa, ăn xong ra phía sau có 2 cái bể nước bé tí mà có mỗi 1 thứ nước đã qua nhiều lần rửa váng mỡ nổi lều bều, đưa chén vào đảo đảo cho sạch rồi mang về bữa sau đem xuống ăn tiếp… Thường thì anh em lính lác sau khi đã đi học tập, huấn luyện bọn nó mới đem xoong nồi bát đĩa ra cọ rửa và chế biến món ăn nên ít ai thấy được quy trình làm việc “khép kín” của bọn nó cả… Em phần nhiều là ở nhà nên thi thoảng xuống giúp đỡ bọn nó để dễ bề xin đồ về mà nấu nướng cho các cốp nên thường xuyên review được đổ bẩn của bọn này… Hàng trăm người ăn xong thì hàng chục cái nồi, hàng trăm cái đĩa thứ nào cũng bằng nhôm dính thức ăn, mỡ thừa… được bọn nó gom lại thành 1 đống to tướng, vì thằng nào cũng lười và mệt mỏi do phải làm việc trong môi trường nóng nực của bếp nên chúng nó rửa ráy những thứ đó rất chi là qua loa, bọn nó chỉ dội sơ ít nước
vào cả đống đó cho ướt, rồi kiếm 1 cái chậu lớn đổ vào đó ít nước rửa chén loại rẻ tiền, quấy lên cho có tí bọt rồi nhúng từng cái xoong, cái dĩa vào tráng sơ sơ chứ ko có chà rửa kỹ càng như mình rửa bát đũa ở nhà, tráng sơ sài vầy rồi chúng lấy ra vứt cái bẹt cả đống bên cạnh đó, rồi lại lấy nước dội lên 1 lần nữa thế là xong !!! Bởi vì làm hời hợt vậy mà nhiều khi lúc ăn cơm đồ ăn chia ra bát đĩa còn hôi nồng nặc mùi nước rửa chén, có cái còn dính cả bọt nước rửa chén nếu chưa khô, bọn em thằng nào xui trúng cái đĩa bẩn như thế thì đành bỏ, xin 5 thằng còn lại mỗi thằng 1 miếng thức ăn ăn cho qua bữa cơm …
Còn vụ chế biến thực phẩm thì nhiều lúc bẩn khỏi nói nữa! Nhất là khi không có ai kiểm tra thì bọn này làm rất là sơ sài… Rau cải rau muống thu hoạch ở vườn tăng gia chở về bằng xe cải tiến xong còn dính đất cát, bùn lầy, thậm chí là cả …”cờ-ứt” còn sót lại dưới gốc, bọn nó đổ nước vào chậu rồi lấy cả đống rau thả vào trong đó, nhồi sơ sơ qua 1-2 nước gì đó cho sạch đất cát rồi vứt cái bẹt ra nền, đem vào chế biến như luộc, xào, thái nát ra làm canh đại dương… Bởi thế nhiều khi ăn phải món rau còn nguyên xác côn trùng, có khi còn cả vụn giấy báo chưa phân hủy hết tàn dư từ việc “tưới cờ-ứt”, hãi nhất là trời nóng nực, nồi canh đại dương có vài xác chiến sĩ ruồi đang nổi lềnh bềnh mà vẫn phải lấy đũa vớt ra, húp soàn soạt vì cơm và thức ăn khô quá… 1 tuần thì vào mỗi ngày chủ nhật 1 đại đội cắt cử ra ít quân số xuống phụ bọn bếp làm bếp, nói chung
là đi cái này khoái lắm… Xuống phụ bếp được cái là tranh thủ ăn lén thức ăn đang nấu, ví dụ như ngày hôm đó có món trứng luộc là cứ tranh thủ bóc trứng giùm bọn bếp là bỏ tọt 2-3 cái trứng vào mồm nhai ngấu nghiến hoặc bốc trộm thịt lợn luộc chấm với muối tiêu, ông nào hôm nấy mà ăn nhiều trứng tí là tối về ngủ đánh rắm thối không chịu được, mùi thối lan tỏa khắp cả phòng ngủ… Nhưng xuống rồi mới biết bọn bếp cũng chả sung sướng gì, nấu ăn trong bếp rất nóng nực, mồ hôi chảy như sông, đến giờ ăn cơm ăn không được bao nhiêu vì hít mùi thức ăn nó ngán cmnr… Vào một đêm thứ 2 hay thứ mấy chả nhớ của tuần đầu tiên trong tháng thì có 1 buổi họp toàn thể anh em chiến sĩ của mỗi tiểu đoàn gọi là “kinh tế công khai”, thông báo thu chi ăn uống và đề xuất nguyện vọng của anh em… Thằng nào thằng nấy ban đầu cũng hí hửng góp ý này nọ blah blah, các cốp quân nhu thì “chúng tôi đã ghi nhận và sẽ xem xét”… Rồi cũng chẳng thay đổi được cái vẹo gì, dạo sau thì thằng nào thằng nấy ngồi nghe vừa ngáp chờ hết giờ thì về, chả thằng nào ý kiến nữa
Đau ốm thì thằng nào lâu lâu chả đau ốm vặt, cảm hay sốt, mệt mỏi nhức đầu ko đi được thì được nghỉ học tập, huấn luyện nằm quấn chăn ở đơn vị, anh em đi ăn cắt cơm về cho mà ăn, không ăn cơm được thì quân y (mỗi đại đội có 1 thằng đi học 6 tháng quân y về mang hàm trung sĩ, ngang ngửa a trưởng) phải xuống bếp cắt thịt về nấu cháo… Chán nhất là cái khoảng cấp thuốc ở đơn vị, cứ lên xin thuốc nói “tôi đau bụng-tôi đau răng-tôi đau đầu-tôi cảm cúm…” blah blah gì lên quân y cũng cấp cho 2-4 viên thuốc 1 trắng 1 vàng thần thánh, hình như là kháng sinh thì phải về mà uống, hài vãi , thằng bạn em đau dạ dày kinh niên lên xin cũng chỉ 2 viên trắng và vàng… Vào lính rèn luyện nhiều nên sức đề kháng tốt, bệnh vớ vẩn hay ốm vặt thì cũng sẽ khỏi thôi, có điều phát thuốc kiểu như vậy làm bệnh cứ dai dẳng hoài cũng khá lâu hết, bác nào từng đi bộ đội rồi chắc hiểu về cái khoản phát thuốc này ! Nếu ốm nặng hơn thì được chuyển xuống đại đội quân y 24 mà nằm, nặng nữa thì đi tiểu đoàn 24 thuộc Sư và nặng nữa thì lên viện cấp quân khu, quân đoàn mà đơn vị em khi ấy là quân y viện 211 ở Gia Lai, cấp sĩ quan thì có thể đưa ra 108 ở Hà Nội… Nói về bệnh cảm cúm, bệnh thường trực trong ấy thì không thể quên được cái món “nước tỏi”, cứ vào mùa lạnh là các tay quân y lại đem cả mớ tỏi về giã nát ra ép lấy nước để đem đi nhỏ vào mũi của lính, nói thật cái món này cực kỳ kinh khủng, nhiều thằng thoái thác không muốn nhỏ là bị hăm dọa kỷ luật ngay, phải nằm ngước lỗ mũi lên trên cho mấy chả nhỏ nước tỏi vào… Mùi nước tỏi cay và hăng nồng kinh khủng, nhỏ xong mấy phát là điếc cả mũi, xộc lên tận óc, nước mắt nước mũi chảy ra cay xè không thấy đường luôn, chả biết nước tỏi công hiệu với cảm cúm như thế nào nhưng nghe đến vụ nhỏ nước tỏi là thằng nào cũng kinh hãi trong đó có cả em !!! Giữa năm 2009, dịch cúm lợn hoành hành cả nước, đơn vị em cũng bị dính, gần cả trăm thằng bị bệnh trong đó có em được chuyển lên khu cách ly với các bác sĩ quân y có cả cấp tướng ở tận Hà Nội về nghiên cứu theo dõi chữa trị, nằm cả nửa tháng trời trên khu cách ly buồn chán bỏ mẹ ra, lại phải uống hàng vốc thuốc, phải nhỏ nước tỏi cả ngày tưởng chừng như mũi điếc luôn, cả ngày phải ăn cháo… Khi ấy nằm buồn chỉ biết đọc mấy cuốn sách văn học chiến tranh, mấy tờ báo cũ chán ngấy, chờ ngày bình phục về lại đơn vị chơi với anh em…
Rồi bệnh ghẻ ngứa, căn bệnh trầm kha với chiến sĩ… Đi lính mà chưa biết mùi ghẻ ngứa thì chưa phải là lính, ít ra là với các đơn vị đóng ở rừng rú như bọn em… Suốt ngày lăn lê bò trườn, chui rúc bụi rậm, chiều về tưới nước phân, nước bẩn nên thằng nào tối về cũng ngứa gãi sồn sột, lắm khi vài thằng gãi nghe như 1 bản giao hưởng với đầy âm trầm âm bổng vậy… Mà ngứa phải gãi, gãi cho lắm vào thành ghẻ ngứa… Quần áo nhiều khi không kịp phơi khô để mà mặc, vì nhiều lúc trời mưa tầm tã hàng ngày mà, mặc quần đùi ướt là khu vực bẹn chim với dzái bị lác ngay, lác loang lổ từng mảng vầy đó, bởi thế bọn em có 1 phương thuốc điều trị hữu hiệu là thuốc nổ TNT, thuốc nổ này xin ở trên kho hoặc ai đó quen biết 1 ít, về cạo nhỏ ra bôi vào chỗ lác là nhanh hết ngay, khổ nỗi thuốc TNT cũng khó kiếm như vàng nên nhiều thằng vẫn phải sống chung với lũ, em cũng dính ghẻ với lác nhiều nên trong túi lúc nào cũng phải trữ ít thuốc bôi… Cùng đơn vị có thằng V. ở Gia Lai đi cùng đợt với em, khi vào không biết kỵ nguồn nước hay sao mà nổi ghẻ kinh khủng, ghẻ khắp cơ thể ! nó đi tới viện 211 mà điều trị vẫn ko hết, nhiều lúc ngứa quá bật khóc và trong tay lúc nào cũng cầm cái bàn chải giặt đồ để mà chà sồn sột, ban đêm cũng như lúc ngủ trưa nó phải cởi hết quần áo ra cầm bàn chải mà gảy như gảy guitar vậy, mấy thằng lính cựu mới chơi ác lựa lúc ngày chủ nhật có mấy chị em gái bạn mấy tay sĩ quan vào đơn vị chơi đi ngang qua phòng, liền lột chăn nó đúng nó đang ở trên tầng cao của giường cầm bàn chải gãi sồn sột trong trạng thái nude. Mấy bà đó nhìn thấy ré lên đỏ mặt chạy mất còn thằng V thì khổ sở nằm co quắp che của quý, mấy thằng lính cựu thì biến luôn Còn nước tắm giặt và uống cũng là 1 vấn đề khổ sở nữa… Nơi em đóng quân ở vùng đồi núi cao nên nước hạn chế lắm, nhiều khi nước từ sông bơm về chả đủ tắm, lại phải đi xin nước ở các bể khác, ớn nhất là lúc ko có nước dội nhà cầu, sáng ra chui vào nhà cầu nhìn bồn cầu nào cũng có cả bãi chiến trường lù lù thối không thể tả nổi… Còn nước uống, nhà bếp nấu cơm xong thì nấu nước luôn, nước lúc nào cũng có mùi dầu mỡ, váng mỡ đầy trên mặt nước… có hôm không có củi bọn nó chả nấu, lại phải vác chén ra vục nước trong bể mà uống cho đỡ khát, mãi đến sau này gần ra quân mới có công trình bể lọc tê cực tím gì đó thì mới đỡ khoảng nước uống…
Một số hình ảnh minh họa
Bữa ăn sáng lính lục quân với thịt mỡ 99% và rau cải luộc cho 6 người:
Nội dung muốn hiển thị ở đây
Một bàn ăn lính lục quân buổi trưa và chiều với 6 đĩa thức ăn khẩu phần chủ lực, nước mắm đại dương thêm được tí ớt, đây là khẩu phần chủ lực của bọn em, nhiều khi còn tội hơn thế nữa:
Nội dung muốn hiển thị ở đây
Bữa ăn thường ngày của lính đảo Trường Sa, nên nhớ là họ cần rau hơn mấy thứ này:
Ghẹ hấp:
Nội dung muốn hiển thị ở đây
TOBE CONTINUE… Hãy chờ chap 11: Chỉ 1 chỉ vàng, cưới được vợ đẹp và “điệp vụ trộm bầu” !!!
Phần 2: BƯỚC VÀO HUẤN LUYỆN Part 11
Quên chưa nói thêm, sau này khi hết tân binh em được
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




