watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 05:56 - 28/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 2836 Lượt

rầm, hắt hết nước lên người anh. Anh như thế nào cũng không có nghĩ đến cô bưng chậu lên hắt nước vào mình, cho nên, căn bản vốn không có né tránh, một chậu nước đổ ập lên, toàn thân cao thấp đều ướt đẫm.

“Tống Nhất Hạnh.” Anh ngay cả họ tên cô đề kêu, sắc mặt có chút âm trầm, cô nhìn anh, có chút ủy khuất:” Ai kêu anh nói hươu nói vượn đâu.”

Anh bước nhanh vài bước, lập tức đến trước người cô, vóc dáng anh cao, Nhất Hạnh ngửa mặt nhìn, chỉ thấy anh tới gần mình một chút, hơi thở phủ quanh tai cô, cô đột nhiên cảm thấy kinh hãi, cảm giác cái nóng kia như thấm vào da. Cô có chút bối rối, vươn tay, chuẩn bị đẩy anh ra, không ngờ anh tới gần bên tai cô nói: “Nếu em tắm cho anh, anh sẽ tha thứ.”

Cô nghe xong, chỉ cảm thấy cái cảm giác tê dại vừa rồi lập tức biến mất hầu như không còn, ngược lại trong lòng phừng phừng lửa giận, không chút suy nghĩ, tay phải còn cầm lấy cái chậu rửa mặt, vung tay, một tiếng “Bộp!”, chậu rửa mặt vững vàng nện trên ót anh, chỉ nghe anh “A!” lên một tiếng.

“Nhất Hạnh, sao em đánh anh.”

Mà cô trừng mắt nhìn anh, căm giận nói: “Đáng đời anh.”

Thật không ngờ, ngày hôm sau, anh lại bị bệnh.

Cô mới đầu cũng không biết, bởi vì lần trước để quên đồ ở nhà anh, cho nên gọi điện thoại, đến lấy lại. Kỳ thật không có dự đoán anh đang bị bệnh, lúc nghe điện thoại, chỉ cảm thấy thanh âm anh nói chuyện so với trước thấp một ít.

Ngồi xe taxi, thời điểm tới nhà trọ anh đã bảy giờ tối. Trong phòng không có ánh sáng, một mảnh tối đen, cô đứng ở ngoài cửa nhà trọ, phát hiện cửa để mở, gọi vài tiếng, không ai đáp, nghĩ rằng trong phòng kẻ trộm vào. Đứng ở cửa, đột nhiên trong lòng khiếp đảm, cầm di động, nhấn số của anh, thật lâu, anh cũng không tiếp điện thoại, âm thanh vẫn vang, cô chờ thật lâu, như trước không ai tiếp, càng lúc càng sợ, vì thế cô lại nhấn điện thoại.

Tiếng chuông liên tục, cô đột nhiên quay đầu, phát hiện có một loại âm thanh là từ trên sô pha cách đó không xa truyền đến. Cô sờ soạng công tắc trên vách tường, mở đèn trong phòng khách. Trên sô pha có áo khoác của anh, cô mới đi vào, thì mới phát hiện điện thoại của anh ở bên trong áo khoác. Cô gọi một tiếng, trong phòng thực tĩnh lặng, chỉ nghe thấy âm thanh của chính mình, Tử Diễn, Tử Diễn.

Cô có chút lo lắng, mở hết đèn ở đại sảnh, trong phòng nháy mắt trở nên sáng ngời. Cô đẩy cửa phòng ngủ, cửa cũng không có khóa, nhẹ nhàng, mở ra, bởi vì không xác định hay không có người, cô không lên tiếng, trong phòng không có gì khác ngoài tiếng vang, cô âm thầm đoán hẳn không phải là kẻ trộm, đứng ở cửa một lát, cho đến khi mắt quen dần với bóng tối mới từ từ bước tới phía trước, mơ hồ thấy trên giường hình như có người. Cô đi vào, tính thử gọi vài tiếng, thấy có đèn ngủ đầu giường, bèn mở đèn.

Một vật thể cuộn mình trong chăn, bởi vì đột nhiên có ánh sáng, phát ra một tiếng rên rỉ.

Thanh âm quen thuộc, cô nhìn quanh bốn phía một chút, đầu giường chỉ có nửa li nước, còn có viên thuốc màu trắng, rớt ở trên sàn nhà.

Xem ra, hơn phân nửa dự đoán là sinh bệnh, bởi vì anh trùm kìn người ở trong chăn, cô không nhìn thấy mặt anh, không biết anh đến tột cùng bệnh nặng nhẹ hay không, vì thế một bên kêu anh một bên nhẹ nhàng mà kéo chăn ra.

Anh nhíu nhíu mày, hai mắt hơi hơi mở một chút, mơ mơ hồ hồ thấy đầu giường có người, thấp giọng than thở một câu: “Đừng ầm ỹ.” Quay thân mình, thu chăn lại nhắm mắt.

Chương 6
Cô chỉ cảm thấy hơi thở của anh nong nóng, mới sờ thử trán anh, phát hiện thật sự nóng. Nhìn trên vỏ thuốc, biết anh nhất định không có uống thuốc.

Buông túi thuốc, cầm cái cốc đi ra phòng ngủ, đến phòng bếp rót thêm nửa cốc nước ấm, quay lại đầu giường lấy mấy viên thuốc hạ sốt. Chuẩn bị đâu đó xong hết, cô mới tính kêu thử anh.

Anh cảm thấy ầm ỹ, trở thân mình, y như cũ ngay cả đầu đều không lộ ra. Cô nhìn anh cuộn tròn, buông cốc nước, trực tiếp vạch chăn ra. Anh bị nhiễu mở mắt ra, mới nhìn rõ là cô, kêu nóng. Cô ngồi ở mép giường, điều tiết ánh sáng đèn phòng ngủ, anh ngủ một ngày, mắt chưa kịp thích ứng, lại sốt cao, mặt mày nhăn nhó.

Cô không có biện pháp nâng anh dậy, đành phải tìm vài cái gối đầu chồng vào nhau, miễn cưỡng nâng anh tựa nửa người vào đầu giường.

Cổ họng của anh khục khặc, thanh âm đều là khàn khàn, thấy cô bưng cốc nước, có chút nghi hoặc hỏi: “Sao em lại tới đây?”

Cô đem cốc nước đưa cho anh: “Em tới lấy vài thứ.” Lại đem viên thuốc đưa cho anh: “Nhanh chút uống thuốc.”

Anh không tiếp lấy viên thuốc từ tay cô, nhíu mày: “Anh không uống thuốc.”

Cô có chút bực tức, phát sốt thành thế này, thế nhưng không muốn uống thuốc, vì thế cũng không quản anh, trực tiếp kéo anh qua, đem viên thuốc để đặt ở tay anh, ngữ khí cũng có chút nhấn mạnh: “Nhanh chút uống thuốc, anh phát sốt.”

Anh ngẩng đầu cô liếc mắt một cái, trực tiếp thảy thuốc đi: “Đắng lắm.”

Cô nhìn anh, bỗng căm tức: “Em đi đây.” Quay người, bực tức bước đi. Anh nhìn cô xoay người, không lên tiếng.

Kỳ thật cô căn bản không có rời đi, chính là đi tới cửa, lập tức lại quay trở lại, đến phòng tắm, vắt khăn mặt ẩm ướt.

Thời điểm cô lại vào, anh khép dần hai mắt dựa vào đầu giường, nghe thấy tiếng bước chân, mới mở mắt ra, có chút suy yếu: “Không phải đi về sao?”

Cô không quan tâm anh, cầm khăn mặt, đặt trên trán anh. Lại nghe anh nói: “Anh không sao, em về sớm chút, anh hôm nay không có cách nào đưa em trở về, quá muộn bắt không được xe, cũng không an toàn.”

Cô lại lần nữa cầm mấy viên thuốc, quay đầu: “Nếu anh không uống thuốc, em không đi.”

Anh thật ra không nói, liếc mắt nhìn mấy viên thuốc: “Đắng chết.”

Cô nhìn anh có biểu tình đáng thương, đã lớn như thế, còn không hiểu chuyện giống đứa trẻ, sinh bệnh không muốn uống thuốc.

Lại nghĩ tới bọn họ ngày hôm qua cãi nhau, chính mình hắt anh một thân nước, còn lấy chậu rửa mặt đánh anh, trong lòng mềm nhũn, nói chuyện ngữ khí cũng nhuyễn xuống: “Không đắng, không đắng. Chỉ là một viên thuốc nhỏ, anh nhấp một ngụm nước, nuốt xuống là xong.” Sau đó lấy cốc nước cùng thuốc đưa cho anh: “Đến, ngoan, nuốt xuống liền đi.”

Anh có chút hồ nghi, rốt cuộc vẫn là cau mày, ngửa đầu đem thuốc hạ sốt nuốt xuống.

Cô thu xếp lại một chút, nhìn anh ngủ lại, mới đi ra ngoài.

Sửa sang lại đôi chút, sau đó cầm ba lô, ra khỏi nhà trọ. Nhà trọ của anh là khu cao cấp, an toàn, trang thiết bị đều tốt, môi trường cũng tốt, đáng tiếc khoảng cách đến khu phố trung tâm quá xa. Cô bắt xe taxi, đi siêu thị gần nhất, anh ngủ một ngày, cái gì cũng chưa ăn. Cô ở siêu thị mua một ít gạo, lại mua một ít dụng cụ hằng ngày. Anh giống như không sống ở khu nhà kia, phòng ở tuy rằng sạch sẽ, trang hoàng cũng đầy đủ hết, nhưng những thứ đó phần lớn đều là đồ trang trí, nhất là phòng bếp. Để phòng vạn nhất, cô vẫn là mua một số đồ dùng hằng ngày khác. Thời điểm đi ra, là tám giờ hơn, trở lại nhà trọ đã muốn xấp xỉ gần mười giờ. Kỳ thật là cô muốn chờ anh uống thuốc xong, liền đi về, bởi vì ngày mai còn phải đi làm. Nhưng là thời điểm ra khỏi cửa, cô lại lo lắng, nghĩ anh dù sao sốt cả một ngày, cũng vừa mới uống hai viên thuốc, vạn nhất cơn sốt không hạ, anh lại chỉ có một mình, cho nên mới quyết định buổi tối chăm sóc anh.

Theo trên đường từ siêu thị trở về, Nhất Hạnh gọi điện thoại về nhà, nói vài câu đơn giản, tránh để bà nội lo lắng.

Sau khi uống thuốc, anh dường như ngủ càng sâu, nửa đêm, cô sờ trán anh vài lần, phát hiện nhiệt độ cơ thể đã có biểu hiện giảm xuống, mới trở về phòng khách, ghé vào trên sô pha nhắm mắt ngủ.

Rạng sáng năm giờ, cô vào phòng ngủ của anh, cơn sốt của anh đã lui, vì thế trở về phòng bếp, vo gạo, nấu nửa nồi cháo.

Thời điểm trước khi đi, để ở đầu giường một tờ giấy. Lúc này mới trở về nhà sửa sang lại, sau đó đi làm.

Thời điểm Lâm Tử Diễn tỉnh lại, cơ hồ đã là giữa trưa, sốt một ngày một đêm, sắc mặt của anh có chút tái nhợt, tóc dính sát tai, anh xưa nay chưa từng cho rằng, thoạt nhìn anh thanh tú như vậy, cũng có lúc thật giống đứa nhỏ lớn tướng.

Trong phòng rất yên tĩnh, buổi sáng, anh mơ hồ nghe được bên ngoài có động tĩnh, tối hôm qua cô không rời đi, anh biết. Anh lấy tờ giấy nhỏ trên đầu giường, mặt trên là chữ viết của cô, nét chữ thanh tú: “Phòng bếp có cháo, đói bụng phải ăn, phải uống nhiều nước, không được bỏ uống thuốc, hôm nay ở nhà nghỉ ngơi, tan tầm em lại đến xem anh.”

Anh cầm tờ giấy kia, bỗng nhiên liền nở nụ cười.

Rời khỏi giường, anh đi vào phòng tắm tắm rửa, dừng lại bên cửa sổ sát đất trong chốc lát, trong tay còn cầm tờ giấy cô lưu lại.

Sau đó đi phòng bếp, ăn cháo xong, lại ở trên sô pha ngồi chốc lát, ngày hôm qua sốt nặng, hôm nay còn có chút mệt mỏi. Anh nhìn tờ giấy kia, đi về phòng ngủ, đem túi thuốc ra, lấy hai viên thuốc, để ở lòng bàn tay, nhìn nửa ngày, cau mày, vẫn là đem viên thuốc uống.

Tan tầm, Nhất Hạnh liền đi đến nhà trọ của Lâm Tử Diễn.

Từ thời điểm cô rời khỏi nhà trọ sáng nay, lo lắng khi mình đến nếu anh vẫn đang ngủ, sẽ đánh thức anh.

Lúc cô đi vào, anh quả nhiên là ngủ, nằm ở trên sô pha phòng khách, cái chăn đơn chỉ phủ nửa người. Cô thay dép lê, bước

Trang: [<] 1, 4, 5, [6] ,7,8 ,9 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT