|
|
Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí Tải Về Máy
|
sau cũng có thể giống cậu cùng Tống thúc thúc, tình cảm ngọt ngào như trước, trở thành chỗ dựa lớn nhất trong cuộc sống của nhau.
Hồi nhỏ nàng không hiểu được vì sao người cậu thích lại là Tống thúc thúc, tuy rằng bộ dạng của Tống thúc thúc rất được nhưng cùng cậu đều là nam nhân, nhưng sau khi lớn lên, có thể nói đã lâu, cũng có thói quen, cảm thấy bọn họ cùng vợ chồng bình thường không khác nhau, thậm chí vợ chồng bình thường tình cảm không bằng hai người họ.
Giống như cha mẹ kết hôn vài năm bởi vì tính không hợp mà ly hôn, sau đó cha lại tái hôn cũng đã có con, nàng rất ít gọi điện thoại cho cha, cho tới bây giờ nàng đã nhiều năm không liên lạc với cha.
“Tâm Di! Có thật ngươi không liên lạc với bạn trai, không phải nói hắn đến thực tập tại công ty của cha hắn? công viện rất bận sao?” Tống Tử Duy quan tâm hỏi, bất quá hắn hỏi rất khéo léo.
“Hắn gần nhất rất bận.”
Sau khi lên năm tư, bởi vì ở trường chỉ có hai ngày có giờ học nên Kỉ Đình Nho liền tới công ty của cha thực tập, dù sao khi tốt nghiệp hắn cũng tới đó làm nhưng vì thế mà thời gian họ gặp mặt ít đi rất nhiều.
“Ngay cả cuối tuần cũng không nghỉ ngơi?” Lê Nhân Hào hỏi.
“Vâng, nhưng hắn nói buổi tối sẽ tới tìm cháu rồi cùng đi ăn tối.”
“Có phải không xảy ra vấn đề gì?”
Lí Tâm Di giật mình. “Cậu có ý gì? Chẳng lẽ công ty Đình Nho xảy ra vấn đề gì?”
“Ta cũng chỉ nghe người khác nói, ngươi cũng biết gần đây ta bắt đầu chơi cổ phiếu, mọi người đều nói tạm thời không nên mua cổ phiếu Phi Dương, nói là gần đây tài chính công ty có chút vấn đề nhưng tình hình thực tế thì ta không rõ.”
Công ty của bác Kỉ thật sự có vấn đề hay sao? Lí Tâm Di thật lo lắng. Nàng chỉ biết bác Kỉ thành lập công ty trừ việc bán các loại đồ dùng tiết kiệm năng lượng bảo vệ môi trường còn xây dựng các công trình bảo vệ môi trường, có thể nói là công ty năng lượng lớn nhất Đài Loan, lúc trước không phải là muốn mở nhà xưởng tại ViệtNamhay sao?
Nàng cái gì cũng không biết bởi vì Đình Nho cái gì cũng không nói với nàng, nếu có thể thì nàng mong muốn chính mình có thể giúp đỡ chút ít.
Tống Tử Duy đi đến vỗ vai Lí Tâm Di. “Tâm Di, ta nghĩ ngươi không cần quá lo lắng, Phi Dương cũng không phải công ty nhỏ, có lẽ chỉ là tin đồn thôi.”
“Ta cảm thấy không hẳn là vậy …….”
“lê Nhân Hào, ngươi còn muốn ta đánh nữa sao?” Đầu heo này, chẳng lẽ hắn không nhận ra Tâm Di có bao nhiêu lo lắng hay sao?
“Ngươi đừng đánh ta, ta tình nguyện chừa lại chút sức lực để tối dùng.” Nói xong Lê Nhân Hào mở miệng cười thật thích thú.
Nhưng trong lời nói của hắn của hắn lại chọc giận Tống Tử Duy, dù sao hắn không cuồng tình dục giống người nào đó. “Ngươi, ta thật sự nên khâu miệng ngươi lại.”
Nói xong hắn làm bộ dạng muốn khâu miệng người nào đó, lại bị một cái ôm thật chặt còn bị hôn. “Khâu miệng ta thì làm sao hôn ngươi được.”
“Ngươi . . . .” Tống Tử Duy tức đến cả mặt đỏ hết lên.
“Này, đừng hấp dẫn ta.”
“Ngươi mau thả ta ra.”
Đột nhiên chuống cửa vang lên, hai người đồng thời nhìn về phía cửa chính thấy Lí Tâm Di đã đi ra ngoài rồi.
Tống Tử Duy nhìn bóng của nàng. “nàng xem ra rất lo lắng.”
“Ta cảm thấy người lo lắng chính là ngươi. Thế nào? Tâm Di đi rồi, ngươi nói chúng ta có nên đi lén bồi dưỡng tình cảm?” Lê Nhân Hào thân hình cao lớn chiếm ưu thế, chặt chẽ bao vây hắn.
“Cuồng tình dục.” Hắn không to lớn như người kia nên đành phải mắng, “Lén cái đầu ngươi, chính vì ngươi không nghiêm túc làm việc nên bệnh viện mới sụp đổ.”
“Ngươi yên tâm, chờ ta đem cổ phiếu trong tay bán đi thì rất nhanh có tiền đầu tư vào.” Lê Nhân Hào âu yếm hôn người kia một cái. “Đánh là tình, mắng là yêu, xem ra ngươi cũng muốn rồi, đi thôi, chúng ta đi vào.”
“này….còn có khách. . . .”
Lê Nhân Hào không đợi hắn nói xong lập tức cầm điều khiển cửa sắt từ xa, ấn nút cho cửa sập xuống. Tạm thời nghỉ ngơi ba mươi phút, không, một giờ, có lẽ là hai giờ ha ha.
Tuy rằng Kỉ Đình Nho tính toán ra ngoài ăn tối nhưng Lí Tâm Di quyết định chính mình nấu, hơn nữa là nấu đồ ăn hắn thích, hắn làm việc vất vả ở công ty mà nàng không thể giúp được nên đành dùng cách này để giúp hắn bồi bổ thân thế.
“Anh ăn no rồi, đây là bữa tối anh thích nhất, Tâm Di cám ơn em.” Ăn xong bữa tối Kỉ Đình NHo thoả mãn hôn hai má nàng một cái.
“Không có gì, anh đi đến phòng khách nghỉ ngơi trước đi, em làm chút hoa quả rồi ra.”
“Được.”
Hai người ngồi trên sô pha ăn hoa quả, Lí Tâm Di thỉnh thoảng nhìn hắn, vẻ mặt tràn ngập lo lắng.
“Em làm sao vậy? Buổi tối hôm nay thật lạ.” Kỉ Đình Nho hỏi. Từ khi hắn bước vào nhà liền phát hiện nàng luôn cười nhưng trên mặt hoàn toàn không có ý cười, mặt vẫn còn nhăn lại.
“Đình Nho! Hôm nay cậu em nói công ty của bác Kỉ có vấn đề, có phải thật không?”
“Chuyện xấu quả nhiên truyền ra ngàn dặm!” Kỉ Đình NHo cười khổ. “Em không cần lo lắng, không có việc gì, chỉ là tạm thời có tình hình sẽ được giải quyết.”
Cha một năm trước đầu tư tài chính không ít, nghiên cứu về phát minh kiểu mới là thiết bị năng lượng mặt trời, không giống những công ty khác là tập trung vào cửa hàng hoặc trường học mà nhằm vào những nhà dân, làm cho mỗi hộ dân không cần dùng gas mà cũng tiết kiệm được năng lượng.
Chính là quá trình xảy ra vấn đề làm cho tình hình tài chính bị ảnh hưởng, đương nhiên có tình hình không ổn định dù chỉ phát sinh một sự việc nhỏ thì lập tức bị người khác dùng kính lúp soi.
“Em có thể giúp được gì không?”
“Em không cần giúp gì anh, làm chuyện của em là được rồi.”
“Chính là. . . .”
Lúc này điện thoại của Kỉ Đình Nho vang lên, vừa thấy tiếng chuông thì hắn lập tức nghe máy. “Anh họ thế nào? Được, em đã biết, em lập tức đến ngay.”
Người gọi điện chính là anh họ Dương Sĩ Hiền hơn hắn năm tuổi, cũng là chủ nhiệm nghiệp vụ ở công ty.
“Đình Nho, anh phải đi? Anh nhìn như đã mệt lắm rồi, không nghỉ ngơi tốt sao?”
“Không có thời gian nghỉ ngơi, anh hiện tại quay về công ty, đi trước.” Kỉ Đình Nho cầm công văn lập tức đi.
“Tâm Di, ngươi làm sao vậy, sao ủ rũ thế, dì đến đây?” La Tình nói.
“Không có, ta chỉ là đang lo lắng.” Lí Tâm Di lông mày nhíu chặt.
“Lo lắng công ty nhà Kỉ Đình Nho?”
“Ừ.”
Gần đây nàng không gọi điện thường xuyên cho hắn bởi vì sợ quầy rầy đến công việc của hắn, chỉ có lúc hắn quay lại trường học thì nàng mới gọi cho hắn nhưng ngày hôm qua hắn cũng không đến trường đi học, gọi điện thoại cũng không có người tiếp, đến tận hơn mười giờ tối hắn mới quay về còn thời gian còn lại đều ở công ty.
Theo cậu nói công ty bác Kỉ nguy cơ tài chính chưa được giải quyết, nàng thật sự hi vọng có thể giúp đỡ nhưng lại phát hiện chính mình cái gì cũng làm được.
“Tâm Di hãy nghe ta nói, ngươi lo lắng cũng không có cách gì giải quyết, việc này không đơn giản như nhặt cún ở ngoài về, ngươi không phải đã nghe Kỉ Đình Nho nói có biện pháp để giải quyết? Ngươi phải tin tưởng hắn, không cần suy nghĩ nhiều.” La Tình cũng chỉ có thể an ủi bạn tốt, dù sao các nàng cũng không phải là người kinh doanh, trong nhà cũng không phải có nhiều tiền mặt, muốn bao nhiêu có bấy nhiêu.
Nhưng cũng khó trách Tâm Di lo lắng như vậy, bởi vì nàng luôn luôn thích giúp đỡ người khác nhưng lần này lại không có cách nào giúp người mình thích nhất, trong lòng chắc rất khổ sở.
Lí Tâm Di đi đến cửa phòng học đột nhiên dừng bước. “Ta có việc phải về trước.”
“Cái gì? Ngươi bỏ tiết sao?”
“ừ, ta đi trước.” Nói xong nàng lập tức xoay người đi.
La Tình không hiểu gì. Không biết bạn tốt có chuyện gì mà lại đi gấp vậy?
Lí Tâm Di chính mình cũng không biết mình có thể giúp gì nhưng nàng có thể hầm canh gà cho hắn uống, ít nhất làm cho hắn có sức lực ứng phó với công việc bởi vì tối hôm qua nghe điện thoại của hắn nghe thấy giọng hắn thật sự mệt mỏi.
Vì thế nàng đến chợ mua gà cùng đương quy, táo đỏ làm canh gà, canh gà táo đỏ trước đây mẹ nàng thường hầm khi nàng thi học kì, mẹ luôn cho nàng uống, lúc đó nàng đều uống hết và cảm thấy sức lực tràn trề.
Gần giữa trưa Lí Tâm Di cầm theo cặp lồng giữ ấm có canh gà nóng hổi đến cửa công ty bác Kỉ, đang nghĩ ngợi có nên gọi điện trước cho Kỉ Đình Nho liền nhìn thấy ở cửa một chiếc xe cao cấp đỗ lại, nàng đứng một bên, một lát sau thấy bác gái Kỉ cùng Lữ Giai Ny từ trên xe bước xuống.
Nàng vội bước tới chào hỏi. “Bác Kỉ,GiaiNyxin chào.”
Trầm Tú Cầm không nghĩ tới đễn cửa công ty nhà mình sẽ gặp béo muội, hơn nữa vừa nhìn thấy béo muội thì cơn tức đột nhiên bùng phát hơn nữa gần đây công ty xảy ra vấn đề làm nàng phiền não, tức giận noi: “Béo muội, ngươi ở đây lén lút làm cái gì?”
“Cháu chỉ muốn đem đồ cho Đình Nho. . . .” Không hiểu được vì sao bác Kỉ lại tức giận như vậy, Lí Tâm Di có chút khẩn trương muốn quay về.
“Ngươi muốn đưa cái gì cho Đình Nho? Tiền sao?”
“Không phải.”
“Không cần nói, lập tức đi đi.” Trầm Tú Cầm tức giận là có nguyên nhân. “Còn có ta hy vọng ngươi về sau đừng quấn quit lấy Đình Nho.”
“Bác gái. . . .”
“Ngươi biết không? Nếu hôm nay người cùng Đình Nho qua lại là Giai Ny thì cha mẹ Giai Ny tuyệt đối sẽ không ngồi mặc kệ nhìn, bởi vì lần
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




