|
|
SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android Tải Về Máy
|
nghĩ như vậy bởi vì hắn biết Tâm Di yêu hắn bao nhiêu. “Hơn nữa mẹ nàng còn đang ở Mĩ, em đã nhận lời sẽ chăm soc nàng cho nên em không thể chia tay với nàng.”
“Chính là trong chốc lát em không nghĩ như vậy, nhìn đến thì sẽ không đau đầu, sẽ không cảm thấy mâu thuẫn sao? còn có em không nghĩ tới chia tay với nàng thì em sẽ kết hôn với nàng sao?”
“Không biết, em chưa từng nghĩ tới chuyện này.” Dù sao bọn họ vẫn còn là học sinh, bàn tới việc kết hôn là quá sớm.
Lúc sau điện thoại văn phòng Kỉ Đình Nho vang lên, lúc này mới làm gián đoạn cuộc nói chuyện của hai người nhưng hai người họ vẫn chưa phát hiện ra Lí Tâm Di ở ngoài cửa đã nghe thấy tất cả.
Lí Tâm Di căn bản không biết chính mình làm thế nào trở về nhà, sau khi đi vào đần độn đem canh gà đặt lên bàn, thân thể ngã xuống ghế sô pha, theo bản năng nhớ laị đoạn đối thoại của Đình Nho cùng anh họ hắn.
Đột nhiên điện thoại bàn vang lên, nàng giật mình sửng sốt vài giây mới đứng dậy nghe điện thoại, là mẹ từ Mĩ gọi tới.
“xem ra mẹ gọi đúng lúc, con gái bảo bối vừa lúc ở nhà, con đang đọc sách có phải không?” Điện thoại vang lên tiếng nói phấn khích.
“. . . .Vâng.”
“Giọng sao lại như vậy, xảy ra chuyện gì sao?” Dù ở xa tận nước Mĩ nhưng Lê Nhân Phương vẫn cảm giác được con gái đang không vui.
“Mẹ, mẹ không cần lo lắng, con chỉ là đang học nên mệt, không xảy ra chuyện gì cả.”
“Thật vậy chăng?”
“Thật sự.” Không muốn làm cho mẹ, Lí Tâm Di cố gắng lớn tiếng trả lời.
“Không có việc gì là tốt rồi, mẹ chỉ có con là bảo bối duy nhất, con phải tự chăm sóc mình.”
“mẹ, việc kia. . . .”
“Con muốn nói cái gì?”
“Mẹ, con hỏi mẹ nếu mẹ thật sự thích người kia cũng phải là người kia thật sự mà là một người khác thì mẹ có thật sự thích người kia không?”
“Tâm Di, con rốt cuộc đang nói cái gì? Mẹ như thế nào nghe đều không hiểu, cái gì thích người rồi lại không phải thật sự thích, đây là cái gì? Là tình tiết phim phải không?”
Biết mẹ không hiểu ý của nàng, trên thực tế nàng cũng không biết nên nói như thế nào cho rõ ràng, nàng hiện tại rất phiền não.
“Tâm Di, tuy rằng mẹ không biết con đang nói cái gì nhưng nhắc tới chuyện thích người khác thì mẹ có chuyện muốn nói cho con biết.”
“Vâng, mẹ nói đi.”
“Mẹ gần đây quen một người đàn ông, cùng đối phương đi ra ngoài ăn cơm vài lần.”
“Mẹ, ý của mẹ là mẹ có bạn trai?” Lí Tâm Di thật kinh ngạc.
“Cũng không hắn là bạn trai nhưng người đó nói thật sự thích mẹ, muốn tiếp tục phát triển nhưng mẹ còn lo lắng không biết nên đồng ý hay không?”
“Mẹ, đối phương làm gì? Là người Mĩ sao?”
“Không phải, người đó là Hoa Kiều, chính mình mở công ty, so với mẹ lớn hơn mười tuổi, vợ mười năm trước qua đời còn có đứa con năm nay hai mười lăm tuổi.” Lê Nhận Phương không chút giấu diếm kể hết cho con gái, dù sao trên thế giới đó là người nàng yêu thương nhất, quan hệ với ai, có chuyện gì đầu tiên nghĩ cũng là chia sẻ với con gái.
“Nghe điều kiện không tệ lắm, mẹ còn do dự gì nữa? Lập tức gật đầu đồng ý a, nói thật thì mẹ sớm nên có bạn trai.” Hơn mười năm trước cha cũng đã tái hôn, mẹ chờ đã đủ lâu rồi.
“Con không phản đối sao?”
“Đương nhiên là không, con ủng hộ cả hai tay.” Nếu là trước đây nàng sẽ nghĩ mẹ bị người khác cướp đi nhưng hiện tại mẹ vì nàng mà mất đi hơn mười năm tuổi thanh xuân, mẹ nên có người yêu thương.
“Con gái của mẹ đã trưởng thành rồi.” Lê Nhân Phương vui mừng nói. “Mẹ đã biết, mẹ sẽ thật sự cùng đối phương kết giao.”
Lí Tâm Di sau khi cùng mẹ nói chuyện mới luyến tiếc cúp điện thoại.
Nghe được mẹ quen bạn trai nàng thật sự vì mẹ mà vui mừng, nếu mà có người có thể thay nàng đối tốt, bảo vệ, quan tâm tới mẹ thì nàng đương nhiên thật yên tâm nhưng nghĩ tới chuyện của mình nàng không khỏi thở dài.
Nhiều năm qua nàng vẫn rất muốn biết Đình Nho vì sao nói nàng rất gầy, rất đẹp, hiện tại đã biết nhưng nàng lại không một chút vui vẻ thậm chí còn cảm thấy khổ sở.
Nàng không biết chính mình khổ sở vì cái gì, là bởi vì biết người Đình Nho thật sự thích không phải là nàng sao?
Ở trong mắt hắn nàng xinh đẹp nhưng hắn cả đời sẽ nhìn thấy hình dáng của nàng, nhớ tới mỗi khi tức giận hắn đều lộ ra nét mặt quái dị sau đó quay đầu không nhìn nàng, bây giờ nàng rốt cục hiểu được là vì sao. . .
Bởi vì hắn không muốn thấy nàng thật sự.
Nếu giống như lời nói của anh họ Dương, vạn nhất có khả năng đặc biệt của hắn mất đi thì hắn còn có thể cùng với nàng một chỗ sao? Hắn có biện pháo cùng người mập mạp ở chung một chỗ sao?
Nhớ tới mỗi lần tức giận hắn đều quay đầu, đáp án thật ra đã rất rõ ràng.
Khi Kỉ Đình Nho đến tìm Lí Tâm Di đã là chuyện của ba ngày sau.
Hai người cùng nhau ăn xong bữa tối, Lí Tâm Di phát hiện hắn không có đi, nhịn không được hỏi: “đã khuya, anh không về sao?”
“Không, đêm nay anh sẽ ở lại.”
“Phải không?”
“làm sao vậy, có vấn đề gì sao?”
“Không có.”
Trước kia hắn thường ở lại qua đêm nên nhà nàng mới có rất nhiều quần áo cùng đồ dùng của hắn nhưng không biết sao hôm nay nghe hắn nói vậy nàng cảm thấy có chút nghiêm trọng.
Khi hai người nằm trên giường, Kỉ Đình Nho đột nhiên xoay người, đem Lí Tâm Di đặt dưới người.
“Cả buổi tối anh đều cảm thấy em rất kì lạ, nói cũng rất ít, có phải bởi vì mấy hôm trước anh mắng em phải không?” Mỗi lần hắn đến tìm nàng thì bọn họ thật vui vẻ nhưng đêm nay nàng chẳng những ít nói mà vẻ mặt có chút xa lạ, chẳng lẽ hôm đó hắn mắng nặng doạ nàng sợ?
Ngày đó hắn đương nhiên tức giận, nếu không mắng nàng một lần thì lần sau nàng gặp lại Lữ Giai Ny hay những người khác cũng bị khi dễ thôi.
Hắn thật sự không thích nàng bị người ta khi dễ, không cho phép.
Nhưng hiện tại ngẫm lại khi đó hắn thật sự rất ác. . .
“Tâm Di, thật có lỗi, hôm đó vì anh quá tức giận nhưng anh cam đoan với em, về sau sẽ không thế nữa.” Kỉ Đình Nho không quen nàng im lặng như vậy.
Lí Tâm Di nhìn thấy hắn, nghĩ giờ phút này hắn thấy nàng hắn là mỹ nữ không tồn tại kia mà không phải là bản thân nàng cho nên hắn mới có vẻ mặt ôn hoà như vậy đối với nàng, nói chuyện nhẹ nhàng thậm chí còn lộ ra vẻ tươi cười.
Chính là mỹ nữ kia không phải là nàng, không phải là Lí Tâm Di nàng.
“Làm sao vậy, làm gì nhìn anh như vậy?”
“Anh thích em sao?” Nàng hỏi.
“Chẳng lẽ hôm đó anh thật sự doạ em sợ?” Kỉ Đình Nho đối với vấn đề đó cảm thấy không sao, tươi cười. “Đứa ngốc, nếu không thích em thì làm sao anh cùng một chỗ với em, hiện tại vì sao anh ở đây? Anh đương nhiên thích em, tiểu mỹ nữ của anh.”
Kỉ Đình Nho không phát hiện ra vẻ mặt đau thương của Lí Tâm Di, hắn cúi xuống hôn cổ trắng ngần của nàng, cởi áo ngủ của nàng.
Lí Tâm Di không cự tuyệt hắn bởi vì trước mặt hắn nàng chưa bao giờ nói “không”, luôn luôn ngoan ngoãn nghe lời như bây giờ.
Đêm khuya Lí Tâm Di ngồi trên gường nhìn Kỉ Đình Nho đang ngủ say bên cạnh.
Cho dù là đang ngủ nhưng khuôn mặt hắn vẫn anh tuấn đến mê người, nàng nhớ tới lần đầu tiên nhìn thấy hắn đã bị hắn mê hoặc, lúc đó nàng mới bốn tuổi.
Bốn tuổi liền đối với hắn nhất kiến chung tình, nghĩ đến nàng đã yêu Đình Nho đã gần hai mươi năm, chưa từng nghĩ tới một ngày rời xa hắn, cũng nghĩ đến chính mình sẽ cả đời ở chung với hắn sau đó kết hôn.
Chính là người hắn yêu không phải là nàng, có hay không một ngày nào đó hắn tỉnh dậy thì khả năng đặc biệt mất đi, hắn sẽ lựa chọn rời xa nàng?
Nhìn thân hình cường tráng của hắn lộ ra, cân xứng mà đẹp, trái lại nàng cúi đầu nhìn thân hình của chính mình, một vòng lại một vòng thịt béo cộng thêm khuôn mặt bình thường, nàng như vậy làm sao xứng đối với hắn.
Nàng sớm nên ở lúc hắn nói nàng rất đẹp, là người đẹp nhất lớp nên tỉnh ngộ bởi vì như thế nào hắn lại nói nàng, hình dáng thật sự của nàng, giống như mắt của mọi người vừa béo lại xấu, hắn như thế nào có thể yêu nàng?
Nghĩ đến người hắn yêu không phải là nàng, nước mắt chảy xuống, Lí Tâm Di lập tức lấy tay lau đi.
Sự việc thật sự tàn khốc, trong lòng vì vậy mà rối rắm.
Về sau nàng nên làm gì bây giờ?
Buổi sáng sau khi hết tiết Lí Tâm Di cùng La Tình đến nhà ăn ăn cơm trưa.
Nàng ngồi ở trên thở dài thật mạnh, đang muốn ăn cái gì gương mắt nhìn La Tình ngồi đối diện mở mắt thật to nhìn nàng làm cho nàng sửng sốt.
“La Tình, ngươi như thế nào không ăn cái kia?”
“Tâm Di, ngươi biết không? Ngươi vừa mới ngẩn người. . . .” Nàng đătj tay xuống. “Ngươi từ lúc ngồi xuống đã ngẩn người mười lăm giây.”
Lí Tâm Di không nhịn được cười ra tiếng, không nghĩ tới bạn tốt nhàm chán tới mức tính thời gian ngẩn người của nàng.
“Còn có, buổi sáng lúc cô Hồng vào lớp ngươi đã ngẩn người, lúc đó rất lâu khoảng nửa tiếng.” La Tình hoang mang nhìn bạn tốt. “Tâm Di, không phải ngươi xảy ra chuyện gì?”
Tâm Di luôn luôn là học sinh ngoan, chưa từng ở trên lớp ngẩn người như hôm nay bởi vậy nàng phi thưởng khẳng định bạn tốt không phải xảy ra chuyện gì thì chính là có chuyện phiền não.
Nhìn bạn tốt lo lắng vì nàng như thế Lí Tâm Di nước mắt không khống chế được rơi xuống.
“Nay, ngươi tại sao đột nhiên khóc?” Thấy nàng đột nhiên khóc
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




