|
|
SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android Tải Về Máy
|
gì đâu, hì!
Tôi nhăn nhở, cô thì vẫn dỗi, tôi mặc kệ luôn. Học xong đến chiều tôi trốn luôn tiết học thêm toán của cô để chuẩn bị, cô gọi cho tôi suốt, tôi phải tắt máy đi. Tôi loay hoay làm sô- cô- la, tôi làm hình trái tim, bên trong tôi khắc tên tôi và cô, tôi khoét hai rãnh nhỏ giữa hình trái tim để nhét hai chiếc nhẫn vào đó, điểm thêm vài quả dâu tây và ít kẹo xanh, đỏ, tím, vàng. Tôi bỗng nhớ đến Linh, phải rồi, chắc nó không có ai tặng sô- cô- la đâu, tôi nghĩ mình nên làm cho nó một cái để cảm ơn nó vì đã giúp tôi học làm sô- cô- la, thế là tôi bắt tay vào làm cho nó, tôi làm hình tròn, khắc hình mặt cười rồi trang trí. Rồi tôi đưa hai miếng sô- cô- la đó vào tủ lạnh rồi phóng xe đi mua những thứ còn lại. Đầu tiên tôi phóng ra hàng nhẫn, tôi tìm một đôi nhẫn trắng bạc đẹp nhất rồi bỏ sợi dây đo ngón tay cô ra so, vừa khít. Tôi mua luôn rồi phóng ra hàng hoa mua một bó hoa hồng, sau đó đi mua ít nến sinh nhật, mua cái hộp dẹt để gói miếng sô- cô- la tôi tặng Linh, cuối cùng tôi đến cửa hàng đồ điện xin một chiếc thùng giấy để làm nơi bày đồ lên trên. Vậy là mọi thứ đã sẵn sàng cho tối nay. Tôi về tắm rửa sạch sẽ rồi ngồi xem tivi diết thời gian. 7h30, tôi phóng xe ra nhà Linh, tôi bấm chuông, nó đi ra mở cửa.
– Đến đây chi?
– Nè!
Tôi giơ hộp sô- cô- la ra trước mặt nó.
– Sô- cô- la, tặng mày đấy, cảm ơn mày đã dạy tao cách làm nó.
Vẻ mặt nó hiện lên sự vui mừng, nó cầm lấy hộp sô- cô- la rồi ôm chầm lấy tôi, tôi khá bất ngờ.
– Cảm ơn nha!
Rồi tôi chào nó rồi phóng về nhà đem mọi thứ ra cầu tình yêu, trời bỗng đổ mưa phùn nhẹ, tôi cầu mong trời đừng có mưa to, tôi vào nhà cầm theo cái ô. Ra đến nơi, tôi đặt hộp giấy xuống giữa cầu, lấy hoa hồng bứt cánh hoa dải lên mặt hộp, dải kín rồi tôi để đĩa sô- cô- la ở giữa hơi lệch sanh trái một chút, sau đó tôi đặt bông hồng còn lại bên cạnh đĩa sô- cô- la, tôi bỏ nhẫn đôi vào rãnh đã khoét từ trước, cuối cùng tôi cắm nến xung quanh viền hộp và viền đĩa sô- cô- la. Vậy là hoàn thành rồi, tôi gật gù với tác phẩm của mình, tôi rút điện thoại ra bật nguồn lên, không biết cô có gọi cho tôi không nhỉ. Tôi bật máy ảnh lên chụp ảnh lại thành quả. Vừa chụp ảnh xong máy tôi rung lên liên tục, 5 tin nhắn và 15 cuộc gọi nhỡ của cô, chắc cô lo cho tôi lắm. Tôi gọi lại cho cô…Tút…
– Anh làm gì mà em gọi cả buổi chiều không được thế hả? Sao anh không đi học.
Cô nói như hét lên trong điện thoại, giọng thì như sắp khóc, tôi bỗng thấy thương cô quá.
– Thì giờ anh gọi cho em nè.
– Anh đi luôn đi, còn gọi cho em làm gì.
– Đi là đi thế nào được, anh không xa em được đâu, mà em ra cầu tình yêu đi, anh đợi em ở đấy, đi taxi nhá.
– Không, em không đi!
– Em ra đi, anh sẽ đứng ở đây đợi đến khi nào em ra thì thôi.
Nói xong tôi tắt máy luôn, không biết cô có đến không, tôi mong là cô sẽ đến, tôi hồi hộp đứng đó tay cầm ô che mưa cho sô- cô- la, còn mình thì đầu trần. Tôi hồi hộp trông ngóng cô, mỗi lần có một chiếc taxi đi qua tôi cũng mong đó là cô, nhưng rồi lại thất vọng. Đã nửa tiếng rồi mà cô chưa đến, tôi bắt đầu chán nản thở dài…nhìn đồng hồ 21:26 pm. Tôi bắt đầu có suy nghĩ rằng cô sẽ không đến, đúng lúc đó một chiếc taxi đỗ lại, rồi một hình bóng quen thuộc bước ra, tôi mừng như cún nhặt được c*t, tôi vẫy tay với cô, cô từ từ đi đến. Dưới ánh sáng mờ mờ của đèn đường, ánh nến, mưa lất phất, khung cảnh lúc này thật lãng mạn. Cô tiến đến gần, lúc đầu cô mang vẻ mặt giận dỗi tôi, khi nhìn thấy những thứ tôi dành cho cô, khuôn mặt cô rạng rỡ hơn, cô khá bất ngờ.
– Anh…
– Anh dành cả buổi chiều để làm những thứ này cho em đấy, hôm nay là ngày lễ tình yêu mà.
Cô chạy đến ôm trầm lấy tôi, rồi cô đánh nhẹ vào ngực tôi.
– Anh biết em lo cho anh lắm không, anh dám trốn học nữa, hic…
– Thôi nào, hôm nay là ngày lễ tình yêu mà, em tha cho anh chút đi.
Cô liếc xéo tôi, tôi thì cứ nhìn cô âu yếm, hai má cô bắt đầu ửng hồng…tôi đặt lên bờ môi xinh xắn của cô một nụ hôn…
– Cho em xem quà của người yêu em nào!
– Anh tự làm hết đấy.
– Thật không?
– Thật.
Cô mỉm cười hạnh phúc, tôi gỡ hai chiếc nhẫn ra khỏi sô- cô- la rồi chúng tôi xỏ nhẫn cho nhau.
– Đẹp quá, em thích lắm! Thì ra lúc sáng anh lấy dây quấn quanh ngón tay em là để đo cỡ ngón tay em đấy à?
– Ừ! Hì!
– Mà lúc sáng em hỏi anh hôm nay là ngày gì anh nói không quan tâm cơ mà?
– Anh nói thế vì muốn làm em bất ngờ thôi, chứ ai dám không quan tâm ngày này chứ.
– Xì…
– Ăn sô- cô- la đi!
– Không, không được ăn.
– Sao lại không?
– Em không cho anh ăn đâu, em sẽ mang về đóng kính nó luôn.
– Trời!
Cô hâm thật, tôi và cô đứng đó ôm ấp nhau, cô mân mê bông hồng.
– Em vui không?
– Có ạ!
Tôi cười rồi ôm chặt cô hơn.
– Mà lần sau em cấm anh không được nghỉ học như thế đâu đấy.
– Biết rồi.
– Thôi mình về đi anh, muộn rồi đấy.
Tôi và cô cùng nhau dọn dẹp những thứ còn lại vứt ra thùng rác, Cô gói đĩa sô- cô- la rất cẩn thận và nhất quyết không chịu ăn, tôi đưa cô về nhà, trên đường cô đã hun lén tôi.
– Cảm ơn anh nha, em hạnh phúc lắm…
Chap 18:
Sáng hôm sau tôi tưng tưng đi đến trường.
– Nè!
– Ủa? Sô- cô- la ở đâu đấy?
– Bạn tao tặng đấy.
– Tao thấy mày suốt ngày ở nhà không thì bám đít tao, thế mà cũng có người tặng cơ à?
– Không ăn thì thôi.
– Tao có bảo tao không ăn đâu.
Tôi lấy luôn một miếng đút vào mồm nhai nhồm nhoàm, Linh bĩu môi nhìn tôi.
– Sô- cô- la của
tao tặng ăn hết chưa?
– Rồi.
– Thấy sao? Ngon không?
– Không, đắng ngòm.
– Ặc.
Chúng tôi đang nói chuyện thì cô gọi tôi, tôi chạy lại phía cô.
– Nàng gọi gì ta ế?
Tôi chọc cô.
– Em nói cẩn thận đi không mọi người nghe thấy bây giờ.
– Kệ họ.
Cô liếc xéo tôi rồi giơ ra một chiếc vòng handmade có hình cung Song Tử.
– Cái gì đây?
– Quà Va- len- thai của cô làm cho em đấy, cô định tặng em từ hôm qua nhưng em làm cô giận nên cô chưa tặng, hôm nay mới tặng em được, tối qua em mà không gọi là cô ném nó đi rồi.
– Sao lại ném đi?
– Em còn hỏi thế được à? Biết thế cô không đem tặng em nữa, để cô ném nó đi.
Cô toan đi ra thùng rác, tôi giật luôn cái vòng từ tay cô.
– Đừng cô.
– Hứ!
– Hì, quà cô tự làm thế này sao em dám chê được.
Cô tủm tỉm.
– Sao cô biết em thuộc cung Song Tử vậy?
– Bí mật!
– Mà cô đeo cho em đi.
– Thôi, nhỡ có ai nhìn thấy thì sao?
– Làm gì có ai đâu cô, cô đeo cho em đi.
Tôi làm vẻ mặt năn nỉ, cô phì cười nhìn ngang dọc rồi đeo cho tôi.
– Được chưa ông tướng?
– Rồi, hì hì.
– Thôi cô lên lớp đây.
Cô đi lên lớp, tôi chạy ra chỗ Linh tí tởn khoe.
– Hehe!
– Cái gì đấy?
– Vòng cô tự làm cho tao đấy, đẹp không?
– Đẹp.
Tôi sung sướng ngồi mân mê cái vòng, trong giờ học tôi không tập trung học mà cứ ngồi nghịch cái vòng cô tặng rồi cười một mình như thằng dở người.
Đến tiết bốn là tiết toán của cô, hôm nay cô chữa bài kiểm tra 45 phút tuần trước. Chữa xong cô bắt cả lớp chép vào vở, tôi không chép mà cứ ngồi chống cắm nhìn cô, cô lườm tôi.
– Anh Hiếu, anh không chép bài còn ngồi làm cái gì đấy?
Cô la tôi, tôi giả vờ cầm bút.
– Em đang chép đây cô!
Xong lại chống cằm ngắm cô tiếp, cô lại dõng dạc.
– Cả lớp cuối giờ nộp vở cho cô, ai không chép bài trên bảng vào vở sẽ phải chép phạt năm mươi lần.
Cả lớp tôi nhao nhao chép bài, còn tôi vẫn chống cằm nhìn cô, tôi cứ nghĩ cô sẽ không phạt tôi đâu, cô kênh kiệu nhìn ra ngoài không thèm nhìn tôi nữa, kiêu thế.
– Mày không chép bài đi còn ngồi đấy, cô phạt đấy.
Linh nhắc tôi.
– Kệ, không sao đâu.
Tôi nằm ra bàn ngồi nghịch vòng cô tặng. Cuối giờ cô thu vở thật, kiểm tra xong cô tuyên bố.
– Anh Hiếu chép phạt 50 lần bài hôm nay với 50 lần phần hai của bài trước anh chép thiếu.
– Ơ, sao lại là em?
– Cả lớp chép đầy đủ có mình anh chép thiếu anh cò kêu cái gì?
– Ơ!
Nói xong cô vênh mặt với tôi rồi đi ra khỏi lớp, tôi tức tím mặt, người yêu mà còn dìm nhau như thế nữa. Hic.. Cô đúng là độc ác mà. Tôi giận cô luôn, cả ngày hôm đấy không thèm liên lạc với cô, cô gọi thì tôi tắt máy, nhưng cuối cùng tôi vẫn phải nghe vì cô gọi nhiều quá.
– Gì?
– Sao em gọi anh lại tắt máy hả?
– Không muốn nghe.
– Anh sao vậy? Sao anh lại lạnh nhạt với em vậy?
– Em có biết lúc sáng em quá đáng lắm không?
– Thì ra anh lạnh nhạt với em vì chuyện lúc sáng sao, em quá đáng cái gì chứ?
– Em không thể bỏ qua cho anh được sao?
– Bỏ qua cái gì chứ, em chữa bài thì anh phải chép vào để biết mình sai hay đúng ở đâu chứ.
– Nhưng mà anh không chép có một buổi thì có sao đâu chứ.
– Anh còn nói vậy được à?
– Anh…Alo! Alo!
Tôi chưa nói hết câu cô đã cúp máy, tôi bực bội đáp máy xuống góc giường rồi đi chơi game, đã thế tôi đếch chép phạt đấy, làm gì được nhau nào. Tôi và cô cứ chiến tranh lạnh không ai nhường ai cho đến tiết toán tiếp theo.
– Anh Hiếu!
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




