|
|
LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn. Tải Về Máy
|
vũ lạnh lùng tử hàn xụ mặt xuống :
-chưa!!!
triết vũ xem đồng hố :
– 9 giờ rồi ak!!
Tử hàn lầm bầm :
-hắn ta ngủ đc mà mình thì kg đồ đáng ghét dái anh ra đường bị xe tông đi cầu bị lọt sông kg chú ý lọt cống !!
triết vũ nói :
-cô phải làm hết đống bài tập này trong tối hôm nay không thì đừng hòng yên với tôi !!!
Tử hàn há hốc :
– cái gì trong tối hôm nay á !!
triết vũ gật đầu anh lại ngồi xuống sofa đọc sách mái tóc bạch kim rũ xuống đẹp mê hồn . Tử hàn nghiến răng nếu bình thường cô đã cho hắn một cú đá nhưng tên này lại giỏi võ hơn cô hic hic
" alt="" title="" onerror="this.src='/images/logo.png'"/>
tử hàn cười dịu dàng :
– anhhhhhh triết… vũ…. này…
gương mặt thiên sứ của cô say đắm nhìn triết vũ làm anh không khỏi nổi da gà. tử hàn nói :
– em biết anh rất tốt bụng anh biết đó em thì là phận liễu yếu đào tơ trời đã khuya lắm rồi anh cũng mệt mà ha không hay là bữa khác mình học ha .
đáp lại gương mặt ngây thơ giọng nói dễ thương của tử hàn là một câu nói cộc lốc như tạt vào một gáo nuwoesc lạnh vào cô :
-làm mau lên .
tử hàn nghiến răngcô không giử được bình tĩnh mà hét lên :
-lâm triết vũ ngươi muốn chết hả bổn cô nương đã van xin ngươi hết lời đến khi nào ngươi mới tha cho ta hả.
lâm triết vũ nhún vai :
– khi cô làm xong bài tập.
tử hàn trố mắt :
-ngươi
" alt="" title="" onerror="this.src='/images/logo.png'"/>
tử hàn nắm chặt tay cô nghiến răng :
– lâm triết vũ ngươi hãy nhớ câu nói này ta sẽ báo thù… . A
sáng hôn sau là một ngày đẹp trời nhưng đối với tử hàn là ngày tận thế . mắt cô thâm quầng vì thức khuya. chỉ tại tên chó chết lâm triết vũ kia bắt cô thức tới 2 giờ sáng .nguyệt tử hàn cô lại có ngày hôm nay sao. cô hét lên :
– Lâm triết vũ ta nguyền rủa ngươi.
còn lâm triết vũ vẫn điềm nhiên như không có chiện gì xảy ra.
còn tên mạnh khương nữa , hắn đắc ý nhìn vẻ mặt thảm hại của cô :
– Nguyệt tử hàn hôm nay cô học với tôi đó nha KHAKHAKHA.
cô trừng mắt bỏ vào lớp .
Mạnh khương đắc ý :
– HAHAHA tôi sẽ hành hạ cô cho cô chết luôn.
tiết học trôi qua một cách chán nản, tử hàn về nhà cô nhếch miệng khi bước ra từ cửa hàn bán chó:
– chó cưng canh cổng không cho ai vào nhé KHAKHAKHA .
gương mặt thiên sứ chốc biến thành ác quỷ
mạnh khương hí hửng dừng trước căn nhà to như toà lâu đài . nhưng chưa kịp định thần lại thì từ trong nhà chú chó cưng của tử hàn vừa mới mua bỗng phóng ra sủa vang trời . mạnh khương hét lên:
-aaaaaaaaaaa con chó…..
tử hàn nhìn qua cửa sổ cười lớn :
-ha ha ha giỏi lắm tấn công đi kiki tấn công hắn đi
mạnh khương hét lên :
-nguyệt tử hàn cô làm gì thế hả mau kêu con chó của cô dừng lại đi ối đừng có cắn tao aaa cái quần của tao ối mày cắn rách quần tao rồi nguyệt tử hàn tôi hận cô…..
tử hàn lè lưỡi nhìn anh hét lên :
-kiki tấn công nữa đi cố lên
mạnh khương bỏ chạy thục mạng lên xe văng luôn cả giày .tơi tả thảm hại mùa đông . Nhìn cái quần jean mấy triệu bị rách tơi tả mạnh khương tức khí hét lên
-nguyệt tử hàn cô hãy đợi đấy
Tử hàn nhìn gương mặt tràn đầy sát khí của tên mạnh khương . Cô làm ra vẻ như không có chiện gì xảy ra , gương mặt thiên sứ chốc tỏ vẻ lo lắng :
– nè hôm wa sao bạn không đến dậy làm mình đợi mún chết lun đó.
Cô ngân dài từ cuối khiến anh tức đến nỗi hét lên :
-nguyệt tử hàn cô còn dám nói nữa hả rừ rừ cô kêu chó ra cắn tôi mà còn dám nói ..
Tử hàn ngẩn ra :
– chó hả ý anh là con kiki nhà tôi á ủa sao kì dậy mình nhớ nó chỉ cắn những tên xấu xí gương mặt gian tà và đê tiện thôi mà kì thiệt nha chậc sao nó lại cắn anh nhỉ .
Mạnh khương cứng họng :
-côôô
Tử hàn lè lưỡi trêu tức mạnh khương , cô thong thả bước qua mặt hắn trở về chỗ ngồi rồi nhìn tên khốn triết vũ kẻ mà cô căm ghét nhất . Còn triết vũ vẩn lạnh lùng chăm chú đọc sách. Giờ lịch sử là giờ mà ai cũng ghét nhất. Thầy NHÃ vẫn cứ thao thao bất tuyệt còn lũ học trò cứ sật sừ vì buồn ngủ . Riêng tử hàn vẫn chăm chú mắt không rời khỏi quyển
sách. Mạnh khương ngán ngẩm nhìn triết vũ :
– nè sao tự nhiên cô ta siêng đột suất thế .
Thầy NHÃ tỏ vẻ không vui nhìn lũ học trò rồi hài lòng nhìn
tử hàn đang chăm chú nhìn quyển sách. Thầy tiến lại giọng vẫn thao thao :
– như các em cũng biết về nhân vật nữ hoàng cleopatrai và đế quốc la mã .
Tử hàn rưng rưng nước mắt :
-ôi thật là vĩ đại.
Thầy mỉm cười , cô nói tiếp :
– tên con trai tự tử chết còn người con gái bị siđa chết theo ôi thật là vĩ đại.
Tử hàn đang đọc truyện chợt cô cảm nhận được một luồn sát khí thì ngước mặt lên thấy thầy nhã đang nhìn mình bằng con mắt hình viên đạn, cô mỉm cười :
– hi hi ủa thầy xuống hồi nào dậy .
Thầy nhã nghiến răng :
– nguyệt tử hàn em chết với tôi.
Mạnh khương hí hửng nhìn nguyệt tử hàn và ông thầy hói dạy lịch sử :
-hô hô hô cô chết chắc rồi nguyệt tử hàn. Triết vũ lắc đầu
. Gương mặt thiên sứ của cô long lanh vài giọt lệ :
– hic hic thầy ui em biết lỗi rồi mà thầy tha cho em đi mà thầy .
Thầy nhã hỏi :
– em đã đọc truyện từ lúc nào? Phải trả lời thành thật cho tôi.
Tử hàn nhanh nhảu:
– dạ thưa thầy từ đầu năm đến giờ ngày nào em cũng đọc hết ạ .
Thầy trợn mắt rồi hét lên :
– hừ em giỏi lắm mau ra ngoài lớp đứng cho tôi
. Tử hàn chu mỏ rồi lầm bầm :
– xí ông thầy chết tiệc hói là phải dái cho ông hói hết đầu luôn cho đẹp .
Thầy nhả trừng mắt :
– em nói gì đó hả ?
Gương mặt ác quỷ lại biến thành thiên sứ
: – dạ em có nói gì đâu em đang lo lắng cho thầy mà thầy em sợ thầy nghĩ nhìu bị đầu hói
" alt="" title="" onerror="this.src='/images/logo.png'"/>
Thầy nhã tức giận bỏ đi. Tiếc học tử thần trôi qua một cách nhanh chóng. Ra chơi mạnh khương đi loanh quanh thì phát hiện ra trên chiếc ghế đá thân iu của mình đã có người chiếm mất
Mạnh khương nhìn nguyệt tử hàn đang ngủ ngon lành anh chau mi :
-con nhỏ này cô nghĩ cô là ai mà giành chỗ của tôi hả ?
Anh hét lớn nhưng dường như cho dù núi băng ở bắc cực có tan hết , người ngoài hành tinh có đến xâm lược trái đất thì cũng nhất quyết không dậy. Anh định véo tai cô thì bất giác tim đập nhanh đến lạ, cô ngũ trông cực kì dễ zương không khác gì một thiên thần. Mạnh khương bất giác rùng mình :
– oái mình đang nghĩ cái quái gì thế này tại sao lại khen cô ta dễ zương chứ ôi có lẽ mình bị cảm nặng rồi phải uống thuốc thôi.
Mạnh khương trừng mắt nhìn cô rồi véo thật mạnh :
– này con heo kia dậy mau trả chỗ cho tôi ngủ (ở đây có những hai con heo )
Tử hàn đau wá nên hét toáng lên :
– oái đau wá làm gì thế hả muốn giết người à !!
Mạnh khương nhún vai :
– ai bảo cô ngủ ở đây làm gì đây là chỗ của tôi !!
Tử hàn biểu môi :
– xì bằng chứng đâu anh nói cái chỗ này là của anh chứ hay là anh thấy bổn tiểu thư đẹp wá nên thương tôi rồi chứ gì .
Mạnh khương trợn mắt làm đọng tác ói :
– này cô nghĩ sao mà nói tôi thích cô hả tôi đâu có điên .
Mạnh khương tức tối bỏ đi. Tử hàn ôm bụng cười nghiêng ngả. Mạnh khương lầm bầm :
-tại sao mình lại phải bỏ đi chứ tại sao mình lại đỏ mặt chứ thật là không hiểu nổi .
Chẳng lẽ mạnh khương lắc đầu lia lịa :
-chắc là không có chiện đó đâu hừ hừ thà chết kòn hơn thích kon nhỏ đó .
Triết vũ nhìn mạnh khương đang lẩm bẩm một mình bèn hỏi :
-này gì thế ? Mạnh khương nhìn anh :
-thà chế t kòn hơn mắc ói wá đi .
Mạnh khương bỏ đi để triết vũ vẫn kòn ngơ ra không hỉu chiện gì :
-cậu khùng à !!
" alt="" title="" onerror="this.src='/images/logo.png'"/>
Chap4: thiên thần khóc tại một góc của canteen khoảng mười nữ sinh đang nói chiện với nhau : -ê tụi mày biết kon nhỏ hay kè kè theo anh triết vũ chớ !! -xì kon nhỏ đó đó hả. Mẹ kiếp nó giả bộ ngây thơ để anh mạnh khương chú ý đến nó ỷ có chút nhan sắc mà đã tìm cách tiếp cận triết vũ và mạnh khương. Phải cho nó một trận . Một giọng nói khác vang lên : -tao có một kế hoạch này đảm bảo cô ta sẽ khóc rống lên cho xem ! Bọn con gái nhìn về phía một cô gái trong đồng phục TAW : -mày là ai ? Cô gái kia cười : -tao là nhã kỳ kẻ thù không đội trời chung với con nhỏ mà các cậu đang nhắc tới ! -được nếu vậy tụi tao đồng ý hợp tác . Nhã kỳ nhếch miệng : -nguyệt tử hàn cô chết chắc rồi hừ
Tử hàn chau mi nhìn tấm giấy trong học bàn với dòng chữ : -nếu sợ thì đừng đến kho dụng cụ thể thao của trường ! Cô nghiến răng : -dám thách bổn tiểu thư ư ? Hừ chờ đó !! Tan học tử hàn nhìn quanh không hề có ai định bỏ đi thì cửa ra đã bị một bọn con gái chặn lại : -khà khà nguyệt tử hàn mày cũng gan nhỉ? Đến thật cơ à ! Tử hàn nắm chặt tay : -các người muốn gì ? Một nhỏ lên tiếng : -tao nghĩ mày hiểu mà ! Tụi bây đóng lại . “rầm” cánh cửa ra duy nhất đóng lại trong sự kinh hoàng và sợ hãi của tử hàn , cô hét lên : -đừnggggg. Vài tiếng cười vang lên rồi tiếng bước chân cũng xa dần, chỉ còn bóng tối bao trùm lấy cô: -huhu tối wá đừng bỏ tôi mà tối wá tại sao lại làm thế chứ huhu mẹ ơi ba ơi cứu con với
-đừng mà huhu tôi không thấy gì hết đừng bỏ tôi mà huhu !! Tử hàn ngồi bệch xuống , phải cô rất sợ bóng tối. Có lẽ cái ám ảnh này bắt nguồn từ việc khi cô lên 6 tuổi. Cô bị kẹt trong nhà kho khi chơi trốn tìm cùng lũ bạn. Không
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




