watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 19:42 - 27/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 3030 Lượt

mặt vẫn nghiêm túc như cũ, nhưng giọng nói đã là mười phần thỏa hiệp, giống như đang nói: “Bà cô nhỏ à, em yên tĩnh chút đi, hai ta ai hơn ai, hoàn toàn không cần so.”

Mục Khả không cam lòng: “Ai náo loạn, em cũng chỉ nói ra ý tưởng mang tính xây dựng thôi, nếu anh không đồng ý, em cũng đổi ý.”

Hạ Hoằng Huân yên lặng nhìn cô mấy giây, Mục Khả không yếu thế nhìn thẳng anh, cuối cùng anh chỉ phải đứng dậy, quẳng xuống câu: “Vậy làm đi!” rồi đi tới huấn luyện viên phụ trách bãi bắn bên kia, đi hai bước lại vòng trở lại, dáng vẻ giống như muốn khuyên cô đừng so, lời đến miệng lại biến thành dặn dò, anh nói: “Nhớ nhất định phải nắm chặt, nếu không bắn mấy phát bả vai của em cũng hỏng luôn đấy.” Dù súng cô đang dùng là loại súng bắn tỉa, loại có hỏa lực yếu nhất trong súng ngắm, nhưng anh vẫn lo lắng cô nhỏ gầy như vậy không chịu được phản lực của súng bắn tỉa.

Cô hiểu sự quan tâm của anh, trong lòng Mục Khả ấm áp, nhìn anh khẽ nói: “Không được nhường em, đó là không tôn trọng đối thủ. Em cũng sẽ đổi ý.”

Còn uy hiếp anh! Hỏng rồi. Hạ Hoằng Huân đưa lưng về phía cô thở dài, nghĩ thầm sớm muộn gì cũng phải chỉnh đốn nha đầu này, nếu không động một chút là đổi ý, sao anh chịu được.

Viên Soái nghe nói lão đại muốn tự mình ra trận bắn súng, lại nhìn Mục Khả tư thế không chút chuyên nghiệp đang đứng cách đó không xa, anh kích động, bỏ rơi Tô Điềm Âm, phản bội Doanh trưởng, vọt tới bên cạnh Mục Khả, như tên trộm nói: “Chết chắc, bây giờ cô nhất định phải chết.”

Mục Khả không hiểu: “Cái gì mà chết chắc?”

“Lão đại của chúng tôi là Thần Súng, đừng nói ở trong điều kiện này, dù kém gấp mười lần, lần đánh cược này cô sẽ chết rất thảm.”

Mục Khả không quan tâm: “Cùng lắm thì chính là mãn quan chứ sao. Tôi không tin anh ta có thể bắn ra pháp hoa.”

“Anh ấy thật sự có thể bắn ra pháo hoa đấy.” Nhắc tới sự tích chói lọi của lão đại, Viên Soái dường như hưng phấn, anh nói: “Anh ấy có thể đạt thành tích bắn tuyệt đối trong thời tiết mưa gió sương mù tầm nhìn cực thấp, hơn nữa còn là bắn trúng hai cái bia cự ly một trăm mét.”

“Đừng đùa chứ?” Mục Khả có chút kinh ngạc, nhận ra sự chênh lệch giữa hai người quả thật hơi lớn, nhưng cô không thật sự muốn so tài với anh, chỉ muốn mở mang kiến thức thôi.

Lúc này, Hạ Hoằng Huân hô: “Viên Soái!”

“Đến!”

“Lui bia về mức xa nhất.”

“Dạ!” Viên Soái trả lời một tiếng rất lớn, trước khi chạy đi lại nói với Mục Khả: “Nhìn đi, đến rồi, xem cô làm thế nào.”

Điều chỉnh xong bia, Viên Soái lại chạy về, anh ở phía sau giúp Mục Khả nâng súng, ngoài miệng giải thích nói: “Doanh trưởng hạ tử lệnh rồi, nếu cô bị phản lực làm bị thương, sẽ phạt tôi buổi tối chạy vòng. Đồng chí, cô kiềm chế một chút.”

Mục Khả hé miệng cười, chạm phải ánh mắt Hạ Hoằng Huân nhìn sang, cô nâng móng vuốt nhỏ nhẹ nhàng vẫy vẫy với anh.

Nụ cười vô tâm của cô luôn có thể dễ dàng làm anh hết giận, Hạ Hoằng Huân nhắm mắt, bất đắc dĩ đáy mắt lại dâng lên ý cười, trong nháy mắt đường cong khuôn mặt cương nghị trở nên rất nhẹ nhàng, khiến cả người anh có vẻ vô cùng dịu dàng.

Ánh mắt tất cả thầy trò trên bãi bắn không hẹn mà cùng tập trung vào hai người, trong lòng bọn họ hiểu rõ, dù kĩ thật bắn súng của cô giáo Mục dù có chuẩn xác đến mức nào cũng sẽ trở thành thủ hạ bại tướng dưới tay Hạ Hoằng Huân, nhưng có thể nhìn thấy huấn luyện viên thể hiện bản lĩnh vẫn rất kích động, thậm chí rất cảm tạ Mục Khả cho bọn họ cơ hội này. Cho nên, lớn tiếng hô lên.

“Cô giáo Mục, cố gắng lên. . . . . . Cố lên, Cô giáo Mục. . . . . .”

Nghe vậy, Hạ Hoằng Huân nhíu nhíu mày, Mục Khả lúng túng.

Viên Soái hì hì một tiếng vui vẻ, anh nói: “Tôi giống như đang ở trong hội trường đại hội thể dục thể thao.”

Trong tiếng reo hò của thầy trò, bãi bắn bia vang lên tiếng súng “pằng pằng”. Hạ Hoằng Huân bắn ra phát súng đầu tiên trước, ngay sau đó Mục Khả cũng bóp cò. Trong nháy mắt, hai người trước sau bắn xong năm phát đạn, sau đó trong lúc mọi người chờ mong, Hạ Hoằng Huân chợt dừng tay, chau mày lại vẻ mặt buồn bực nhìn về phía Mục Khả.

Nhóm học sinh bình thường không rõ chân tướng, Viên Soái cũng có chút buồn bực, anh trợn tròn đôi mắt nhìn về cái bia phía xa, sau khi người báo bia khoa tay múa chân nói rõ chân tướng, anh phải nén cười đỏ bừng cả mặt.

Sau khi cuộc tranh tài kết thúc, dưới sự chỉ huy của Viên Soái Mục Khả cùng những học viên khác tiếp tục luyện tập bắn bia. Buổi trưa đến phòng ăn ăn cơm, Hạ Hoằng Huân cũng ở đây. Lúc lướt qua nhau, Mục Khả nghe được anh nói: “Em cũng thật biết cho tôi thể diện!” Cô nháy đôi mắt to sáng, cười dí dỏm.

Huấn luyện buổi chiều vẫn tiến hành ở bãi bắn bia, Mục Khả không thấy Hạ Hoằng Huân, chỉ nghe phụ trách huấn luyện viên nói Doanh trưởng dẫn mười huấn luyện viên trẻ tuổi chạy 5km. Buổi tối cô đang nằm lỳ ở trên giường đọc sách, nhận được một tin nhắn.

“Đến phòng làm việc của tôi.”

Vốn không muốn đi. Mục Khả nhắn lại: “Ngủ rồi.”

Qua một phút, lại nhận được một cái tin nhắn: “Động tác nhanh lên một chút!”

Còn ra lệnh cho cô! Mục Khả chậm rì rì nhắn lại: “Bả vai hơi đau, không muốn động đậy.”

Tin nhắn thứ ba nhanh chóng chuyển tới, giọng điệu ai đó trở nên rất ôn hòa: “Tới đây tôi xem một chút, cẩn thận sưng to lên.”

Mặt liền đỏ lên, Mục Khả bịt kín chăn cười khúc khích.

Tô Điềm Âm rón rén đi tới, phật một tiếng tung chăn lên, hỏi Mục Khả: “Làm gì đó, đấu thu nên muốn tự sát à?”

“Ghét, dọa chết người á.” Mục Khả sợ hết hồn, sau khi phản ứng lại nhảy xuống giường cù Tô Điềm Âm: “Cho cậu dọa người này, phải trả giá. . . . . . Một cái giá lớn bằng máu. . . . . .”

Tô Điềm Âm không tránh thoát được ma trảo của Mục Khả, liên tục xin tha: “Ha ha. . . . . . Mình sai rồi. . . . . . Đừng ầm ĩ, đừng ầm ĩ. . . . . . Không được, mình nghẹt thở rồi. . . . . . Ha ha. . . . . .”

Cười đùa xong rồi, Mục Khả đẩy cửa ra lộ ra cái đầu nhỏ nhìn chung quanh, xác định không có ai mới cầm dép lên, chân không chạy ra ngoài.

Đồng chí nhỏ rửa chân xong giống như người không có việc gì tiếp tục vùi ở trên giường đọc sách, dường như đã quên người khác “Thịnh tình mời”.

Cho đến khi còi báo tắt đèn vang lên, Tô Điềm Âm ngủ thiếp đi, Mục Khả lặng lẽ xuống giường, nằm trên bệ cửa sổ nhìn ra phía ngoài, quả nhiên trông thấy Hạ Hoằng Huân đứng trong sân huấn luyện, nhàm chán cào tóc.

Cô khom lưng nhẹ tay nhẹ chân chạy về bên giường cầm giấy bút, mượn ánh trăng viết một hàng chữ nhỏ xinh đẹp, bỏ vào bình nước khoáng, nhắm mục tiêu ném ra bên ngoài.

Nghe được tiếng vang nhỏ, Hạ Hoằng Huân ngẩng đầu nhìn về phía cửa sổ phòng cô, lại thấy Mục Khả dùng ngón tay chỉ về phía bên phải mặt đất. Tuân theo chỉ thị của “Thủ trưởng” nhặt bình lấy tờ giấy ra, cô hỏi: “Doanh trưởng Hạ, anh ở đây làm gì đó?”

Cũng may mình không có nội thương, bằng không có thể sẽ hộc máu. Hạ Hoằng Huân cảm thấy bản lãnh giận anh của quỷ nhỏ này quá cao, nếu cô tiếp tục gây khó dễ, thế nào cũng giảm thọ.

Anh hít sâu, ngửa đầu nhìn cô ngoắc ngoắc tay, ý bảo cô xuống.

Mục Khả nằm trên bệ cửa sổ nhìn anh, sau đó lắc đầu.

Anh hít sâu lần nữa, lại vẫy vẫy tay với cô, gương mặt kiên nhẫn.

Mục Khả chống cằm làm vẻ suy tư, sau đó ngoan ngoãn gật đầu một cái.

Buổi tối ánh trăng sáng rõ, làm buổi hẹn hò có chút mùi vị lãng mạng. Chỉ là nhìn Hạ Hoằng Huân cố ý nghiêm mặt, lãng mạn ít ỏi suýt nữa thì mất hết.

Mục Khả chạy đến trước mặt anh, nhìn anh “Giận” trừng mắt nhìn cô, cô đỡ đầu gối cười không ngừng.

“Còn cười.” Hạ Hoằng Huân sờ sờ mái tóc ngắn bị gió thổi tung của cô, trong giọng nói nghiêm nghị có ôn hòa người ngoài khó thể biết được, anh nói: “Dám dùng thành tích chín vòng khiêu chiến với tôi, em là người đầu tiên.”

Mục Khả trời sanh chính là thích làm việc ngoài dự đoán. Cô chủ động muốn PK cùng Doanh trưởng Hạ, sau đó cố tình lặp lại, một phát một vòng, lấy chín phát đạn tạo ra thành tích chín vòng “nổi trội xuất sắc”, sau không biết tại sao sống chết không chịu bắn ra phát thứ mười, làm cho Hạ Hoằng Huân cũng không cách nào bắn ra phát đạn cuối cùng, kết quả lấy thành tích chín phát 90 vòng kết thúc, làm cho anh không biết được thực lực thật của cô.

Mục Khả mạnh miệng: “Ai bảo anh cười nhạo em, còn luôn tắt máy, em ghi thù.” Thì ra là tức giận nên mới dùng thủ đoạn nhỏ để đùa bỡn.

Hạ Hoằng Huân biết sai liền sửa, rất thành tâm xin lỗi: “Xin lỗi, bận bịu nên quên mở máy.” Lại cố ý mềm giọng dụ dỗ cô: “Đừng nóng giận.”

Mục Khả chu miệng: “Em đã tức giận xong rồi.” Nhớ tới tin đồn, cô hỏi anh: “Buổi chiều anh cùng bọn Viên Soái chạy 5km thật à? Sao không nghe anh ấy nói sắp có kiểm tra?”

Hạ Hoằng Huân gật đầu một cái, không đầu không đuôi nói một câu: “Ăn mừng.” Thấy cô cau mày không hiểu, anh đưa tay phải ra ôm eo nhỏ của, nhẹ trách nói: “Hôm nay là sinh nhật, em còn giận tôi.” Cúi đầu nhìn qua đồng hồ trên cổ tay, anh cười như không cười hỏi: “Hôm nay cũng sắp qua, em nói, chúng ta dùng chút thời gian cuối cùng làm chút gì đó tương đối có

Trang: [<] 1, 11, 12, [13] ,14

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT