|
|
Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí Tải Về Máy
|
đều đã là bạn bè hơn vài chục năm, lẽ nào cậu còn không hoàn toàn tin tưởng mình?”
Vệ Tương biến sắc. “Không phải là mình không tin tưởng cậu.”
“Thế vì sao không chịu nói thật?” Lộ Bách Sâm cắt đứt lời anh. “Lúc đầu, khi tôi quyết định cùng Điềm Vũ kết hôn, không phải cậu là người phản đối gay gắt nhất sao?”
“Tôi chỉ không hy vọng cậu cùng Ân gia có bất kỳ quan hệ gì thôi.”
“Thế tại sao bây giờ cậu lại muốn tạo một mối quan hệ với Ân gia?”
Lộ Bách Sâm nói một cách sắt bén, như chém vào Vệ Tương đang trở tay không kịp.
“Cậu là đang muốn trả thù Ân Gia phải không? Nói cho tôi biết, rốt cuộc là cậu đang tính toán cái gì? Phiền Á là một người tốt, mình không hy vọng cậu sẽ lợi dụng cậu ấy.”
Lợi dụng?
Là ai đang lợi dụng ai còn chưa biết được đây? Vệ Tương nghĩ một cách trào phúng. “Yên tâm đi, Ân Phiền Á là một người rất thông minh, cậu thực sự cho rằng cậu ta sẽ trúng kế của mình sao?”
Đó là sự thật, Lộ Bách Sâm cũng phải thừa nhận. Người anh vợ này ngoài mặt thì cực kỳ nho nhã, thế nhưng cũng không phải là một người không biết gì, rất khó tưởng tượng việc cậu ấy bị người khác đùa giỡn trong lòng bàn tay.
Thế nhưng lo lắng của anh không chỉ là việc đấy, ánh mắt nhìn về phía bạn tốt vẻ không buông tha. “Điềm Vũ nói với mình, gần đây cậu cùng Hải Sắc rất gần gũi phải không?”
“Thế nào? Cậu vẫn còn cùng Ân Điềm Vũ gặp gỡ sao?” Vệ Tương cố công kích anh.
“Tất nhiên, tuy rằng cố ấy vẫn cố chấp muốn ly hôn với mình, thế nhưng mình cũng chưa hề đồng ý.” Lộ Bách Sâm nói với giọng điệu kiên quyết, không bị sự giương đông kích tây của bạn tốt làm xao lãng, tiếp tục trở về trọng tâm của câu chuyện. “Tuy rằng mình không công khai mối quan hệ giữa mình và cậu với Điềm Vũ, thế nhưng điều đó cũng không có nghĩa là mình tán thành việc cậu làm thương tổn anh ruột cùng chị họ của cô ấy.”
Câu nói của Lộ Bách Sâm tràn đầy ý cảnh cáo.
Lòng Vệ Tương bỗng trùng lại.
Nếu như Bách Sâm biết được, người đứng đằng sau mọi việc, khiến Ân Điềm Vũ muốn ly hôn chính là người bạn tốt này, không biết sẽ cảm thấy thế nào.
Anh thầm muốn cứu Bách Sâm thoát khỏi cơn lốc chính trị của Ân gia, thế nhưng không nghĩ một người trước kia cưới Ân Điềm Vũ chỉ vì tương lai của mình như Bách Sâm lại thật sự rơi vào tình yêu với vợ của mình….
“Cậu đang suy nghĩ việc gì vậy?” Lộ Bách Sâm phát hiện được sự kỳ lạ của anh liền quan tâm hỏi.
Vệ Tương lắc đầu, đem sự lo lắng của mình vùi sâu trong đài lòng, mọi việc đã như thế, có hối hận cũng
không kịp nữa rồi.
“Xin lỗi.” Anh chỉ có thể nói hai tiếng như vậy.
“Cậu xin lỗi cái gì?” Lộ Bách Sâm nhướn mày, vài giây sau, như chợt hiểu ra việc gì đấy. “Là bởi vì thực sự cậu có ý định gì với Hải Sắc sao?”
Không chỉ như vậy.
Vệ Tương chăm chú nhìn người bạn tốt, một cảm giác cô đơn bỗng len lõi trong tâm trí, có rất nhiều việc, anh không thể nói thành lời, ngay cả đối với người bạn tốt duy nhất này cũng vậy.
Anh buồn bã hạ ánh mắt, đang suy nghĩ không biết nên giải thích thế nào thì Lộ Bách Sâm lại chủ động mở miệng.
“Cậu làm sao vậy, Vệ Tương? Làm gì mà tỏ ra cái dáng vẻ ủ rũ như thế?” Anh bước lên, chủ động nắm lấy cánh tay của người bạn tốt của mình. “Đúng vậy, là mình không hy vọng cậu trả thù Ân gia, thế nhưng mình cũng hiểu được nỗi khổ của cậu, vợ chồng Ân Thế Hạo trước đây sỉ nhục cậu thế nào, mình cũng rất rõ ràng, mình biết cho đến bây giờ cậu vẫn chưa quên được Hải Sắc… Cậu yên tâm đi, bất kể phát sinh chuyện gì, mình đều đứng về phía cậu.”
Lộ Bách Sâm nở một nụ cười thật thoải mái, ánh mắt như bao gồm tất cả sự tin tưởng và tín nhiệm với Vệ Tương.
Vệ Tương bỗng giật mình.
“Được rồi, cười một cái, cậu biết không, lúc nào trên mặt cậu cũng mang một sự nghiêm túc dọa người khác phát sợ. Cười một chút cũng sẽ không làm tiêu hao miếng thịt nào của cậu đâu.”
“Cậu nói đủ chưa thế?” Vệ Tương đưa tay đưa tay ra sau lén đánh vào vai Lộ Bách Sâm.
“A…cậu dám đánh lén mình?” Lộ Bách Sâm cũng đấm lại một cách không khách khí.
“Này, cậu đánh thật sao?”
“Còn giả được àh?”
Hai người đàn ông, mỗi người một câu, mỗi người một đòn, tay chân thoải mái, sảng khoái mà “giao lưu tình cảm” với nhau, không hề chú ý đến ở phía xa xa, một đôi mắt đẹp dịu dàng đang hoảng hốt nhìn bọn họ đang vui vẻ cười đùa.
…
Anh đang cười rất hạnh phúc.
Vừa bước vào câu lạc bộ đánh golf, từ đằng xa, Ân Hải Sắc kinh ngạc khi thấy Vệ Tương cùng Lộ Bách Sâm đang đứng cạnh nhau, hai người đàn ông, cậu một đấm, tôi một đá, đùa giỡn rất vui vẻ.
Rất ít khi nhìn thấy được Vệ Tương cười vui vẻ đến như vậy, càng khó hiểu hơn là anh cùng Bách Sâm, chồng của Điềm Vũ dường như là quen biết nhau rất rõ….cô khó mà tin được rằng một người luôn dấu kín tâm tư của mình như anh cũng có bạn hay sao?
“Hải Sắc, cậu đang nhìn gì vậy?” Miêu Thanh Tú vừa bước vào sau, nhìn thấy dáng vẻ kỳ lạ của cô liền tò mò mà nhìn theo ánh mắt Ân Hải Sắc. “Đó không phải là chồng của cô em họ của cậu, Lộ Bách Sâm sao?”
“Đúng vậy, là Bách Sâm.” Cô nhỏ giọng trả lời, ánh mắt vẫn lưu luyến không rời khỏi Vệ Tương.
“Người đàn ông bên cạnh anh ta là ai vậy?” Miêu Thanh Tú cũng đã chú ý đến người nào đó, hứng thú hỏi.
“Vệ Tương.”
“Vệ Tương? Là anh ta sao? Quả nhiên là rất đẹp trai nha.” Miêu Thanh Tú càng cao hứng hơn nữa, đôi mắt đẹp như sáng rực lên, càng thêm vài phần quyến rũ.
“Đúng vậy.” Ân Hải Sắc gật đầu, trong lòng bất chợt dâng lên một cảm giác khó chịu kỳ lạ.
Hôm nay cô cùng Miêu Thanh Tú đến câu lạc bộ này dùng bữa là bởi vì biết được Ân Phiền Á hẹn Vệ Tương cùng đánh Golf ở đây, cô cố gắng tạo một cuộc gặp gỡ tình cờ cho cả hai đối tượng, chỉ là không ngờ khi đụng đến thời khắc này thì tim cô lại có chút dao động.
Ân Hải Sắc thở dài. Chuyện gì đến cũng sẽ đến, cô chỉ có thể cố gắng hoàn thành tốt vai trò bà mối này thôi.
“Chúng ta đến đó bắt chuyện với họ đi.”
Hai người phụ nữ nhẹ nhàng bước đi, một người thanh lệ, một người xinh đẹp, thu hút không biết bao nhiêu ánh mắt ngưỡng mộ của những người xung quanh.
Hai người đàn ông dường như cũng nhận thấy được chút kỳ lạ trong bầu không khí, không đùa giỡn nữa mà song song quay đầu lại nhìn.
“Bách Sâm, Vệ Tương.” Ân Hải Sắc nở nụ cười tươi như một đóa hoa không chút bụi trần mà nhìn cả hai. “Không ngờ hai người cũng quen nhau.”
“Đúng vậy, chúng tôi là bạn học cũ.” Vệ Tương lập tức thừa nhận trước, Lộ Bách Sâm kinh ngạc mà liếc mắt nhìn anh.
“Sao em chưa từng nghe anh nhắc đến việc này?”
“Không có cơ hội để nói.”
“Thật không?” Ân Hải Sắc chăm chú nhìn Vệ Tương, ánh mắt có chút hờn giận, cũng có chút bình tĩnh, giống như đã biết trước là như thế.
Haiz…chuyện gì anh cũng không nói với cô, cô cũng đã quen với việc ấy rồi.
“Được rồi, để em giới thiệu mọi người với nhau một chút nhé. Thanh Tú, vị này chính là Vệ Tương…”
“Mình biết, là Giám Đốc Quản Lý của Tập đoàn Đầu Tư Đàm Thị, đúng không?” Miêu Thanh Tú nhẹ nhàng tiếp lời cô, nụ cười cáng sang chói làm rung động lòng người. “Vệ tiên sinh, tôi là Miêu Thanh Tú, bạn của Hải Sắc.”
“Xin chào.” Vệ Tương mặt khồng hề có chút phản ứng mà nắm lấy tay cô.
“Thanh Tú là một thiên tài trong lĩnh vực nghệ thuật, cô ấy có một phòng tranh, ông nội Thanh Tú chính là Miêu Lễ Hùng của Tập đoàn Vĩnh Nghiệp.” Ân Hải Sắc cố ý bổ sung them bối cảnh gia thế của cô bạn.
Tài sản của Miêu Gia ở Đài Loan có thể nói không đứng hang thứ nhất thì cũng là thứ nhì, Miêu Lễ Hùng lại là người đứng đầu trong Hiệp hội doanh nghiệp tịa Đài Loan, rất có đầu óc kinh doanh, thế nên trong giới thương trường lẫn giới chính trị đều rất nổi tiếng.
Vệ Tương nhướn mày, hiểu rất rõ những gì Ân Hải Sắc muốn ám chỉ. Miêu Thanh Tú tuyệt đối là người phù hợp với điều kiện mà anh đưa ra.
Anh mỉm cười nhẹ nhàng. “Hóa ra Miêu tiểu thư có một phòng tranh sao, vừa hay gần đây tôi cũng đang có ý định tìm mua một vài bức tranh, hay là cô cho tôi một chút ý kiến đi.”
“Không thành vấn đề! Khi nào Vệ tiên sinh rãnh rỗi thì cứ đến phòng tranh tôi bất cứ cứ lúc nào, đây là danh thiếp của tôi.” Thái độ của Miêu Thanh Tú dường như rất tích cực.
Vệ Tương đưa tay nhận tấm danh thiếp, thế nhưng lại không hề lộ ra chút hành động đáp lễ nào, đôi mi xinh đẹp của Ân Hải Sắc chau lại, ánh mắt bảo anh phải tỏ ra phong độ của mình.
Thế nhưng anh lại không có bất kỳ phản ứng gì, cố ý giả vờ như không phát hiện, Ân Hải Sắc nóng nảy, bực bội mà nhíu đôi mắt.
Lúc này , khóe miệng anh chợt cong lên, không chút vội vã mà móc ra tấm danh thiếp đưa lại cho Miêu Thanh Tú.
(Trong giới kinh doanh, việc trao đổi danh thiếp là một phép lịch sự xã giao cơ bản nhất, thế nên khi anh Vệ Tương giả vờ như ko biết phép tắc đó thì chị Hải Sắc mới bực tức như vậy áh các nàng ạh)
Người ngoài cuộc nhìn thấy dáng vẻ của Hải Sắc và Vệ Tương là Lộ Bách Sâm vừa kinh ngạc
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




