|
|
Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí. Tải Về Máy
|
Thiếu Tề chiều nào về nhà cũng đều dán tai trên bụng con, nói muốn nghe tim con đập, rõ ràng không nghe được gì, anh ấy vẫn thích làm vậy. . . . . . Anh ấy sẽ không tha thứ cho con, nhất định không. . . . . .”
Làn sóng ghê tởm lại xông tới, cô buông mẹ ra, vịn lấy bồn rửa tay cạnh đó, không ngừng nôn khan.
“Ngữ Đạt, con đừng dọa mẹ.” Mẹ vội vã đỡ cô “Chúng ta đi gặp bác sĩ, mẹ dẫn con đi, cứ thế này không phải cách tốt.”
“Đúng vậy, chúng ta đi bệnh viện.” Cô chợt tỉnh ra, run rẩy mỉm cười với mẹ.”Nói không chừng bác sĩ lầm rồi, đúng không? Nói không chừng con vẫn còn trong bụng con, bằng không sao con lại buồn nôn như vậy? Rất giống nôn nghén. . . . . . Bác sĩ lầm rồi, nhất định là quá trình kiểm tra có vấn đề. . . . . .” Cô bắt lấy cánh tay của mẹ, như thể bắt lấy chiếc đèn chỉ dẫn duy nhất giữa biển đêm mờ mịt.”Mẹ, chúng ta đi bệnh viện, con sẽ đi ngay bây giờ!”
“Ngữ Đạt. . . . . .” Mẹ khóc, nước mắt rơi như mưa, nhìn ánh mắt của cô, đau tận trong tâm khảm.
“Vì sao con cứ mãi u mê như vậy? Con hãy trở về đi! Mẹ đã nói rồi, thằng nhóc đó không xứng với con, con đi theo nó là sẽ chịu khổ, vì sao vẫn cứ miễn cưỡng bản thân? Về nhà đi! Về lại bên mẹ được không? Ba con thật ra cũng rất đau lòng, ông ấy chỉ là mạnh miệng. . . . . . Con trở về đi! Con gái ngoan, mẹ van con. . . . . .”
Mẹ đau lòng gọi, từng tiếng đánh vào màng tai Uông Ngữ Đạt, cô hoảng hốt nghe, nước mắt tràn mi.
Chỉ tại cô không ngoan, cô không phải một người con hiếu thuận, nếu không năm đó cũng sẽ không vì tình yêu mà phản bội tình thân, cô thực có lỗi với cha mẹ, không đáng được bọn họ che chở chiều chuộng từ nhỏ.
Cô rất không hiếu thuận.
Khi mất đi đứa con chưa chào đời, cô mới giật mình tỉnh ngộ nỗi đau khi mất đi con gái của cha mẹ mình là như thế nào. Dứt bỏ một khối thịt, vết thương vĩnh viễn không thể khép lại được. . . . . .
Cảm giác ghê tởm lại trào lên, lúc này, cuối cùng Uông Ngữ Đạt cũng nôn ra được đồ ăn còn sót lại trong dạ dày, cô trừng mắt nhìn đống chất lỏng bài tiết, đột nhiên run giọng nở nụ cười.
Xoay mở vòi nước, dòng nước ào ào cuốn trôi đống cặn bã, nhưng nơi trái tim cô vẫn tràn đầy chua xót.
Vì sao chồng cũ của cô lại hận cô như vậy? Chẳng lẽ anh nghĩ bảy năm sau khi ly hôn, cuộc sống của cô trôi qua rất tốt sao? Anh nghĩ cô chưa từng hối hận hay tiếc nuối sao?
Cô chỉ không có nhiều thời gian để hối hận, gặm nhấm nỗi tiếc nuối, vì gánh nặng gia đình đang đặt trên vai, khiến cô cơ hồ không ngẩng đầu lên nổi.
Cô mệt mỏi quá rồi. . . . . . Thật sự mệt mỏi, quá mệt mỏi. . . . .
Vừa nghĩ tới đây, Uông Ngữ Đạt bỗng dưng quỳ gối, trán rủ xuống, nước mắt rỉ ra.
Cô khóc, mới đầu chỉ lặng thầm khóc, sau đó không ngăn được tiếng nấc nghẹn ngào, nghẹn cả suy nghĩ trong lòng. Sự chua xót cứ thế tuôn rơi, tiếng khóc chấn động cả không gian im lặng xung quanh.
“Anh không thể. . . . . . tha thứ cho em sao? Thiếu Tề, Thiếu Tề. . .
Có người đang gọi anh!
Viên Thiếu Tề
sợ hãi sững lại, một trận phong ba sóng biển đột nhiên nổi lên trong lòng anh, anh không rõ tại sao lại cảm thấy tay chân luống cuống.
Ngữ Đạt đâu?
Cô nói đi toilet, sao đến giờ còn chưa trở lại?
Viên Thiếu Tề nhìn đồng hồ, im lặng tính toán thời gian, đã qua 15 phút rồi, cho dù phụ nữ rửa mặt chải đầu trang điểm có trau chuốt bao nhiêu, hay là cô thuận tiện đứng đó nói năng hùng hồn đầy lý lẽ quở trách anh một chút, đáng lẽ cũng đã nên trở về tiếp tục họp.
“Thiếu Tề, sao vậy?” Lưu Hiểu Tuyên đang ngồi trên sô pha uống cà phê nhướng mày, kỳ quái nhìn vẻ mặt anh đang căng thẳng.
“Hiểu Tuyên, anh còn có việc, em về trước đi.” Anh lịch sự hạ lệnh tiễn khách.
“Được rồi.” Lưu Hiểu Tuyên không tình nguyện đứng dậy, vứt cho anh ánh mắt quyến rũ.”Vậy anh đừng quên cuộc hẹn tối nay với em nha.”
“Biết rồi.” Anh mỉm cười đưa cô ra khỏi văn phòng, nhìn cô đi vào thang máy xong mới quay đầu đi đến phòng WC.
Đi tới cửa, anh dừng lại một lát, xác định bốn bề vắng lặng, mới nghiêng đầu vào bên trong nhìn xung quanh thăm dò.
Mới đầu, anh cái gì cũng không thấy, sau đó, khóe mắt đột nhiên thoáng nhìn thấy một bóng người ——
Không đúng, đây không phải là người nào khác, là cô!
“Ngữ Đạt?” Anh kinh hãi kêu lên, sải bước đi vào, ngồi xổm người xuống giương cánh tay nâng cô dậy, “Ngữ Đạt, em sao rồi?”
Cô không nói chuyện, mắt nhắm chặt, sắc mặt tái nhợt như tuyết, anh tự tay vuốt ve trán cô, sức nóng xuyên thấu lòng bàn tay của anh, anh vừa nhìn, lại phát hiện bên má cô là nước mắt chưa khô, khóe miệng có vài giọt dịch, như là vừa mới nôn ra.
Cô sinh bệnh rồi, mà anh lại sơ ý không sớm phát hiện cô không khỏe!
“Ngữ Đạt, em tỉnh lại đi, em có sao không?” Anh lo lắng vỗ nhẹ hai má cô, cô chỉ ậm ừ kêu nhỏ, thần trí u mê.
Trong lòng anh căng thẳng, ôm ngang cả người cô đứng dậy, vội vàng bước nhanh hết hành lang, quẹt thẻ vào một gian phòng.
Anh vừa về nước, nhất thời chưa tìm được nhà mới, gian phòng xa hoa này là khách sạn đặc biệt giữ lại cho anh, gồm một phòng ngủ, một phòng khách, còn có quầy bar, phòng bếp, cùng với ban công nhìn ra bên ngoài.
Anh ôm vợ cũ vào phòng ngủ, vô cùng cẩn thận đặt cô nằm trên giường, đắp chăn lại, tiếp đó vào phòng tắm thấm nước nóng vào khăn mặt, lau sạch mặt giúp cô.
Cô cảm giác được cử động của anh, thấp giọng lẩm bẩm như kháng nghị, lại vẫn không thể tỉnh lại, lạc trong cơn mê sảng.
Anh nghe thấy tiếng hít thở yếu ớt của cô, không biết tại sao, tim theo đó cũng đập nhanh từng đợt.
Anh tìm được thuốc hạ sốt, đút cho cô uống, lại làm một túi chườm nước đá đơn giản đặt lên cái trán nóng rẫy của cô.
Anh ngồi ở mép giường, nhẹ nhàng lau cái trán đầy mồ hôi của cô, bỗng nhiên nhớ lại hai năm trước tại Thượng Hải, sau khi bọn họ kết hôn, cô cũng từng có một lần phát sốt nghiêm trọng như vậy——
…
Ngày đó, anh vừa chấm dứt chuyến đi công tác, liên tục vài ngày đi làm việc tại các thành phố lớn của Trung Quốc, rơi vào tình trạng kiệt sức, sau khi về đến nhà, nhìn thấy phòng khách bừa bộn, bồn rửa trong bếp còn đầy chén bát chưa rửa, trong lòng không khỏi sinh ra một nỗi phiền chán, hừng hực bốc hỏa.
Anh thích sạch sẽ, ngày thường luôn giữ cho nhà cửa vô cùng sạch sẽ, không ngờ mới đi công tác vài ngày, trong nhà lại biến thành đống rác.
Anh tức giận chạy vào trong phòng, dự định trách cứ, nhưng cô vợ đáng thương của anh lại đang ốm yếu nằm trên giường, vừa mở mắt, mông lung nhìn anh.
“Thiếu Tề, anh đã trở về.”
“Trong nhà sao lại thế này? Anh không phải đã nói với em, cho dù em lười quét tước, cũng phải nhớ dùng xong thì cất đi sao? Bát chén cũng không rửa, em không sợ gọi gián đến sao?”
“Không phải em không rửa, em tưởng. . . . . . Em vốn muốn làm cho anh món bánh trứng anh thích ăn . . . . . . .” Cô khàn giọng giải thích.
“Em cũng không biết nấu cơm, làm gì phải miễn cưỡng bản thân?” Đầu anh chợt đau, nhớ tới lúc cô cao hứng phấn chấn muốn nấu ăn, kết quả tạo ra một hồi tai nạn thế kỷ ở phòng bếp. “Anh không phải đã nói, về sau em không cần nấu cơm sao?”
“Nhưng mà em nghĩ, anh mấy ngày rồi không ở nhà, em muốn chúc mừng anh trở về. . . . . .”
“Anh chỉ muốn em giữ gìn nhà cửa sạch sẽ, đó chính là cách chúc mừng tốt nhất rồi!” Anh to tiếng.
Hốc mắt cô phiếm đỏ, chợt bắt đầu rơi lệ. “Thực xin lỗi, Thiếu Tề, anh đừng tức giận . . . . . . Em không phải cố ý làm loạn trong nhà, anh vì sao. . . . . . tức giận như vậy?”
Cô nhẹ giọng nói, nước mắt ròng ròng, khóc đến mức khiến anh tâm phiền ý loạn.”Được rồi, đừng khóc nữa, anh không tức giận .”
“Anh rõ ràng đang tức giận.” Cô lên án, đột nhiên gào khóc.”Anh nghĩ rằng em cố ý làm loạn trong nhà đấy sao? Anh nghĩ rằng em không định trước khi anh về nhà quét dọn sạch sẽ sao? Em. . . . . . em đang sinh bệnh! Hai ngày nay em luôn phát sốt, vốn định làm bánh trứng cho anh ăn, nhưng… nhưng. . . . . .”
“Em phát sốt rồi?” Anh kinh hãi, lúc này mới tỉnh ngộ mình đã hiểu lầm cô, vội vàng chạy tới trước giường, vuốt ve cái trán đang nóng lên của cô. “Sao không nói sớm với anh? Sao không gọi điện cho anh?”
“Bởi vì anh từng nói, lúc anh đang bàn chuyện làm ăn cùng khách hàng không thể bị làm phiền, em sợ. . . . . . em lại hại anh bỏ việc bàn hợp đồng, cho nên, cho nên. . . . . .” Cô khóc thút tha thút thít.
Cho nên cô không dám quấy nhiễu anh, cho nên cô cố gắng cố nén, cho nên một đại tiểu thư được nuông chiều từ bé như cô phải học cách một mình chịu khổ sở.
…
Viên Thiếu Tề thu hồi suy nghĩ, trong lòng nổi lên sự chua xót, đầu ngón tay mềm nhẹ mơn trớn hai má lạnh lẽo của vợ cũ, thấy cô run rẩy, thân mình càng rúc vào trong chăn, không khỏi sinh lòng tự trách.
Lần này cô lâm bệnh, tám phần là bị anh áp bức đây? Vì khoảng thời gian này anh vẫn làm khó cô, luôn soi mói đề án của cô, cô nhất định không phục, thà rằng mỗi ngày làm đêm, cũng muốn làm ra thành quả khiến anh vừa lòng .
Thật ra cô. . . . . . đã làm rất tốt, lần đầu tiên cô đưa tới sổ tay tuyên truyền hàng mẫu, đã vượt ra ngoài dự liệu của anh, sau mỗi một lần sửa chữa đề án kế hoạch, càng làm anh phải nhìn với cặp mắt khác xưa.
Cô luôn luôn tiến bộ, đề án gần như hoàn mỹ, anh chỉ là không muốn thừa nhận, không chịu dễ dàng buông
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




