|
|
LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn. Tải Về Máy
|
qua khe cửa, thấy Kì Nặc đi vào phòng của Kì Ngôn. Anh ấy định nói gì với Kì Ngôn sao? Tôi ngồi yên ở đó, ngắm nhìn ánh trăng dịu dàng lan tỏa trên nền phòng khách. Một hồi lâu sau, tôi nhìn thấy Kì Nặc đi ra khỏi phòng của Kì Ngôn. Anh ấy mặc một bộ quần áo bằng vải thô sạch sẽ, lặng lẽ ngồi trên cầu thang, vẻ mặt ủ dột, buồn phiền. Sau đó, anh bất chợt nhìn thấy tôi. Ánh mắt anh hoang mang…anh vội vàng đứng dậy bỏ đi.
Tôi kéo rèm cửa vào, bật quạt lên và chìm vào giấc ngủ. Đêm đó tôi đã mơ thấy rất nhiều thứ. Tôi mơ thấy Kì Nặc tay cầm lồng đèn đi về phía tôi rồi lại xách lồng đèn rời xa tôi, mặc cho tôi có gọi thế nào anh ấy cũng không quay đầu lại. Buổi sáng, sau khi tỉnh dậy, tôi nhìn thấy Kì Nặc đang ngồi yên lặng cạnh bàn ăn. Tôi tự an ủi rằng có lẽ bản thân mình đã căng thẳng quá mức rồi!
Lúc xuất phát tôi không nhìn thấy Kì Ngôn đâu cả, huyện trưởng nói chắc là cậu ta tức giận nên đã ở lì trong phòng không chịu ra. Kì Nặc chỉ cúi đầu, chẳng nói nửa lời.
Chúng tôi men theo con đường cũ quay lại Cảnh An. Kì Nặc vẫn không nói một lời với tôi. Tôi cảm thấy thật kì lạ. Đi được nửa đường, mọi người đều xuống xe đi vệ sinh hết, chỉ còn lại Kì Nặc và tôi ở trên xe. Kì Nặc khẽ ngẩng đầu nhìn tôi, rồi lại căng thẳng cúi đầu xuống. Một chùm ánh sáng chiếu qua khe cửa, tỏa sáng trên khuôn mặt anh.
Trong ánh mắt của anh ấy, không hề có sự ấm áp và trầm tĩnh mà tôi vẫn thấy.
Có thể lần đầu tiên tôi đã nhận nhầm, nhưng đã ba mươi ngày ở bên nhau, làm sao tôi có thể lại nhận nhầm được chứ?
Tôi kinh ngạc chỉ tay vào anh: -Lặc Kì Ngôn, anh làm cái trò quái quỷ gì vậy? Kì Nặc đâu?
Kì Ngôn cũng kinh ngạc không kém, vội vàng lấy tay bịt chặt miệng tôi, nói:
-La Tiểu Mạt, em nói nhỏ đi một chút có được không?
Đọc tiếp: Lời Thề Ước Em Không Thể Thay Đổi – Chương 8
Phần 2: Gặp anh đêm giáng sinh
Lặc Kì Nặc. Ngày đầu tiên xa anh
Có một ngày em và anh gặp lại
Gió và mưa đều không nhìn thấy
Đèn và ánh sáng khép chặt mi
Em muốn cùng anh đếm thử
Khoảng thời gian chúng ta ở bên nhau
Đó là khoảng thời gian hạnh phúc nhất
Cũng chính là ngày hôm qua em không thể quay lại.
Chương 8
Tôi nhìn đồng hồ, đã là ba giờ chiều. Ánh mặt trời ấm áp nhảy nhót trên khe cửa. Tôi nén chặt cơn giận trong lòng, nhìn chằm chằm vào Kì Ngôn, kẻ mạo danh Kì Nặc, bình tĩnh chờ đợi một lí do khiến cho tôi không nổi giận từ phía anh ta.
Những hành khách đã xuống xe bắt đầu lần lượt lên xe.
Kì Ngôn lấy trong túi ra một bức thư rồi đưa cho tôi.
Bức thư được gấp làm tư rất ngay ngắn. Vừa mở ra, những nét chữ quen thuộc của Kì Ngôn đã đập vào mắt tôi.
Tiểu Mạt:
Anh biết chắc chắn em sẽ phát hiện, vì vậy mới viết bức thư này để giải thích tất cả:
Để cho Kì Ngôn quay về Cảnh An cùng em là quyết định của anh. Anh hi vọng cậu ấy có thể sống những tháng ngày tốt đẹp hơn. Dù sao thì đó cũng là lời hứa của anh trước mộ của bố mẹ. Nếu như anh ra đi cùng em, sau này sẽ không ai chăm sóc cho cậu ấy. Hãy để cho cậu ấy cùng em đến Cảnh An và ở bên cạnh em, như vậy anh mới có thể yên tâm được. Anh tin là em sẽ chăm sóc chu đáo và quản lí được Kì Ngôn.
Hi vọng em có thể đáp ứng tâm nguyện này của anh. Đừng vạch trần bí mật này. Kể từ nay về sau, Kì Ngôn chính là Kì Nặc. Hãy hứa với anh, giữ kĩ bí mật này nhé!
Khoảng thời gian ở bên cạnh em, anh thực sự rất vui. Hi vọng điều ước dưới gốc đa của em sẽ trở thành hiện thực. Cũng hi vọng rằng em có thể tích cực và vui vẻ đối diện với cuộc sống.
Kì Ngôn nhờ cả vào em đấy! Có thời gian hãy quay lại huyện Thụ Thủy thăm anh nhé!
….
Không biết nước mắt của tôi đã tuôn rơi từ lúc nào. Kì Ngôn vừa đưa tay ra thì những giọt nước mắt ấy đã rơi vào tay anh ta. Bố ngoảnh đầu lại nhìn thấy tôi đang khóc liền vội vàng hỏi: – Tiểu Mạt, con sao thế?
Tôi vội vàng gấp bức thư lại, xụt xịt mũi rồi nói: -Không sao đâu, con đang nhớ mẹ ấy mà!
Tôi cúi gằm mặt xuống, nước mắt cứ lặng lẽ tuôn rơi. Kì Ngôn bối rối lấy tay áo lau nước mắt cho tôi. Tôi biết đó chính là áo của Kì Nặc, ống tay áo dài, các nếp gấp lúc nào cũng ngay ngắn.
Cuối cùng tôi cũng hiểu vì sao trong cơn mưa tối qua tôi lại buồn bã và khó chịu đến thế. Hóa ra hơi ấm từ lòng bàn tay Kì Nặc truyền sang cho tôi chính là tín hiệu của sự chia li. Chẳng trách cái người mà tôi nhìn thấy rời khỏi phòng Kì Ngôn ngày hôm qua lại hoang mang đến vậy. Hóa ra bọn họ đã tráo đổi thân phận cho nhau. Giấc mơ đêm qua cũng chính là linh tính báo trước rằng Kì Nặc sẽ rời xa tôi.
Nhưng tôi đoán trước được bắt đầu nhưng không liệu trước được kết quả.
Chiếc xe ô tô vẫn thẳng tiến về Cảnh An. Bên ngoài cửa xe, những ngọn núi san sát nhau, nhấp nhô kéo dài đến tận chân trời. Cảnh vật vẫn giống y như lúc tôi đến, chỉ có điều bây giờ không phải là ban đêm. Ánh sáng mặt trời buổi chiều chói chang chiếu vào khung cửa sổ, tôi liền đóng chặt cửa lại. Đột nhiên tôi có linh cảm rằng Kì Nặc sẽ vĩnh viễn rời xa tôi. Linh cảm này khiến cho tôi không thể chịu nổi. Chính vào lúc ấy, nỗi đau đớn của tôi như bị nhân lên gấp bội.
Kể từ ngày hôm đó tôi đã biết rằng, mọi sự việc trên đời này không bao giờ diễn ra theo hướng mà mình nghĩ. Thượng đế lúc nào cũng thích trêu cợt con người, thế nên cuộc sống không bao giờ mỹ mãn như ý.
Đọc tiếp: Lời Thề Ước Em Không Thể Thay Đổi – Chương 9
Chương 9
Mọi thứ ở Cảnh An vẫn không hề thay đổi, phồn hoa và tấp nập với những con đường rực rỡ ánh đèn màu. Tôi thò đầu ra cửa sổ, một luồng khí trong lành ùa vào mặt tôi.
Nhà tôi là một tòa nhà ba tầng với phong cách nước ngoài, xung quanh là một vườn hoa và một cái bể bơi khá rộng. Nhìn thấy căn nhà, Kì Ngôn thè lưỡi, khẽ nói: -Nhà em là tài phiệt à?
Bố vui vẻ nói với Kì Ngôn: -Từ nay về sau, đây chính là nhà của con. Sau này ta sẽ làm thủ tục nhận nuôi con. Con có muốn đổi họ thành họ La không?
Kì Ngôn lắc đầu nguầy nguậy, đáp: -Không ạ!
Vẻ mặt nghiêm túc của Kì Ngôn khiến cho bố cảm thấy rất buồn cười. Bố nói: -Không đổi thì không đổi! Con giống hệt như ba con, tính tình cố chấp hết sức! Lúc còn nhỏ ta với ba con cùng đi bắt chim sẻ núi. Đám chim sẻ ấy vô cùng tinh ranh, không dễ gì mắc bẫy. Thế mà ba con vẫn cố chấp, cứ một mực không bắt được không về. Cả ta và chú Tô đều không cố chấp như vậy…
Đột nhiên bố trở nên trầm ngâm, không biết có phải là vì nhắc tới chú Tô hay không nữa.
Sau khi về đến nhà, dì Điền giúp việc nói trong một tháng tôi không có ở nhà, Triển Khải Dương và Hạ Đóa Tuyết có đến tìm tôi mấy lần. Tôi đột nhiên nhớ đến khuôn mặt tĩnh lặng như mặt hồ của Triển Khải Dương và dáng điệu hấp tấp của Hạ Đóa Tuyết. Không biết trong thời gian tôi đi vắng, cái cô Hạ Đóa Tuyết chuyên gây họa có gây ra chuyện gì không nữa?
Mẹ kế bĩu môi hỏi: -Chính là cái con bé dẫn con bỏ nhà đi đúng vào ngày tổ chức đám cưới của bố mẹ chứ gì?
Kì Ngôn liền lại gần tôi hỏi: -Em đã từng bỏ nhà đi sao? Anh cứ tưởng em không có bạn cơ đấy!
Tôi lườm Kì Ngôn một cái sắc lẻm: -Chuyện này không cần thiết phải nói cho anh biết!
Tôi không định nói cho Kì Ngôn biết chuyện giữa tôi và Hạ Đóa Tuyết.
Tôi từ từ đi lền lầu. Bố đã sắp xếp cho Kì Ngôn một căn phòng. Căn phòng của Kì Ngôn nằm đối diện với phòng của tôi.
Kì Ngôn theo tôi đi lên lầu. Tôi đẩy cửa ra, Kì Ngôn cũng theo tôi vào. Tôi liền đẩy anh ấy ra, lạnh lùng nói: -Đây là phòng của con gái, anh không lịch sự là gì à?”
Đúng vào giây phút tôi khóa cửa lại, bàn tay của Kì Ngôn bị kẹp ở khe cửa. Kì Ngôn đau đớn kêu lên.
-Anh muốn chết à?
-Em vẫn còn giận anh à?- anh ấy vẫn còn lo tôi sẽ để bụng chuyện hai người ấy tráo đổi thân phận cho nhau. Nhưng mà nói thực lòng thì tôi quả thật rất để bụng chuyện này.
Mặt tôi chẳng chút thiện cảm: -Anh định lấy mạng ra để uy hiếp tôi phải không?
Kì Ngôn lắc lắc đầu, vẻ mặt tội nghiệp nói: -Anh nào dám. Chỉ cần em không giận thì anh đã mãn nguyện lắm rồi!
Nhìn bàn tay sưng vù, đỏ lựng của Kì Ngôn, nhớ lại lúc đóng cửa quả thực tôi đã rất mạnh tay.Thế là tôi lại mềm lòng. Dù gì thì Kì Ngôn cũng là em trai của Kì Nặc, mà Kì Nặc đã dặn mình phải chăm sóc anh ấy rôi. Nếu như để Kì Nặc biết mình đối xử không tốt với Kì Ngôn, anh ấy nhất định sẽ rất đau lòng.
-Thôi bỏ đi, tôi không giận đâu! Anh mau về phòng đi!
“Rầm” một tiếng, tôi đóng sầm cửa lại trước mặt Kì Ngôn.
Tôi thả người lên giường, vùi đầu vào chiếc gối mềm mại. Ga trải giường màu hồng phấn, rèm cửa màu trắng, he hé mở. Những cơn gió từ ngoài cửa sổ thổi vào mặt tôi. Màn đêm đang dần buông xuống. Tôi thò tay vào túi lấy ra bức thư mà Kì Nặc gửi cho tôi, cứ nhắm mắt lại là tất cả mọi thứ đã xảy ra trong 30 ngày vừa qua như ùa về trong tâm trí tôi.
Tráo đổi thân phận chính là quyết định của Kì Nặc. Tôi không biết trước khi đưa ra quyết định này anh ấy có ngập ngừng, có do dự trước quyết định chia tay với tôi không? Sau này liệu anh ấy có nhớ đến một người đã cùng anh ấy trải qua một mùa hè nóng nực và ẩm ướt, cùng anh đi trên những con đường của huyện, cùng anh đi qua những cây cầu hay không? Liệu anh ấy có biết, tôi luôn nhớ
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




