|
|
BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến". Tải Về Máy
|
gì ghẻ này ko cho thì ta đốt nhà.ns xong 3 chân 4 cẳng chạy lên nhà.
-ắ à.giám ns mẹ là mụ gì gẻ hả.đứng lại đó cho mẹ.con vs cái….
Phắk kiu…thế là ko xin đc mẹ rồi.sao h mẹ bo xì thế nhỉ.thôi đành bỏ tiền túi ra đi mua vậy.
…..
Vác con wayve ra phóng.tôi đến luôn shop quần áo trên đường ngô quyền.ở đấy có cái chị bán hàng khá xinh nên tôi củng hay ghé qua đây mua.
Vào trong shop.thế quáy nào mà toàn những em teem trắc củng bằng tuổi mình.những em này đc bố mẹ đưa đi mua quần áo.nhìn là biết.toàn con nhà giàu rồi.
Tôi củng theo chị bán hàng ở đây chọn vài cái áo hiện đang được ưa chuộng nhiều nhất.và 1 đôi giầy.1 đôi tất trắng.1 kái áo sơmi trắng.quần thì thôi.tại ở nhà đang còn.
Xong xuôi đi về.tránh mấy ánh mắt dòn ngó của mấy em teem kia.
Trời ms mưa xong nên đường đầy những vũng nước nhỏ.tôi phải nhìn kĩ xe cộ trước sau mà đi .ko có nó tát nước lên người mất.
Chạy qua nhà vứt đống đồ vào nhà rồi định tót đi chơi.nhưng lại gặp em trang đang ngồi trên cái xích đu nhà em ấy.hình như là có chuyện buồn.tôi tắt máy xuống xe.rồi tiến đến cổng nhà em ấy.
-trang ơi.tớ vào đc ko.
Trang ngước đôi mắt trĩu buồn lên nhìn tôi.rồi chạy lon ton ra mở cửa.
-có gì ko long.
-đi chơi ko.
-sao…sao long lại dủ trang đi chơi…mình ko gián đi đâu.mẹ mình biết thì chết.
-thế mẹ bạn đâu.
-mẹ tớ đi công tác rồi.
-thế thì sợ gì.đi nào.
Tôi nắm tay trang lôi đi.tôi củng trả để ý rằng hành động của mình làm mặt trang đỏ bừng lên.
-mặc vậy mà đi đc hả long.
-ừ.trả sao.miền là ko thấy gì là đc.
-thấy gì cơ.
-tự hiểu.
-xì….
Tôi lại phóng ra đường cao tốc.quả này tôi phải cho em ấy biết độ phiêu của ma tốc độ là ntn.trời mới mưa xong nên đường còn khá trơn.ko cẩn thận là 2 đứa cùng nhau.ôm com ma tốc độ vào quan tài sớm.
Tôi phóng như bay trên đường.còn trang thì bấu chặt vào vai tôi.chắc sợ lắm rồi đây.nhưng chư đi hết nữa cung đường mà.
…..
Đang phóng thì có mấy anh cơ động hú đường sau.sao hôm nay lại có cơ động vậy nhỉ.
Mà mình là wayve.đọ sao đc vs rsx.của mấy anh này.nhất lại là wayve cùi mía mấy tháng nay nhác thay dầu.thôi đua vs mấy anh này ở đường cao tốc thì có mà thiệt.chạy vào khu dân cư thì xe mình còn có lợi.
Đá số.bóp phanh.đóng cua.nge tiếng gần động cơ khi vào số giật khực khực.rồi bánh sau xệt trên mặt đường khi tôi bóp côn.nhanh chóng để lại 1 làn khói xăng phía sau.chiếc xe của tôi nhanh chóng phóng đi.
……..
Sau 1 hồi lạng lác đánh võng cùng vs những con mắt hình viên đạn của những người tham gia giao thông nhìn tôi.cuối cùng tôi củng cắt đuôi đc mấy anh đẹp trai ấy.
Phóng vào đường trần phú.rồi rẽ vào chợ xyz.(giấu tên chợ nhé.mấy bạn thanh hoá chắc biết chợ này.)
Tôi quay sang hỏi trang.
-ê.ăn chè ko trang.
-…..
-ê.trang.sao im re vậy.
-huhu……
Tự nhiên khóc.chẳng hiểu nó bị gì nữa.
-sao khóc vậy.
-tên đáng gét này. Từ nay tớ ko đi vs cậu nữa.ns gét mà tay thì vẫn ôm tôi chặt cứng.
-ờ.nốt hôm nay thôi tớ củng ko giám mời cậu đi cùng nữa đâu.đồ sợ chết…..ui rá ..đau…”nhéo”.
-ns ai sợ chết hả.
-thế ai vừa khóc huhu đó.
-tại sợ quá chứ ko phải sợ chết.
-khác gì nhau.
-có chứ.sợ được chia thành nhiều loại khác nhau mà.như sợ độ cao.sợ chuột.sợ gián.sợ sấm sét.sợ ma. ….blabla..
Em trang kể 1 lô 1 tràng ra nge mà đau cả đầu.chung quy các nỗi sợ này lại.thì đều có 1 điểm chung.đó là sợ chết.
-thế h đi ăn che ko.hay là ngồi đây kể cho hét buổi rồi về.
-có chứ.ko ăn sao đc.
-à mà này.
-gì.
-vú to thật đấy.ắ ắ ắ…đau.
-chừa kái tôi rê xồm.
-đùa chút…
Lai trang ăn chè.rồi trọc mấy câu cho trang vui.rồi lai trang về.trên đường về tôi hỏi.
-hết buồn chưa.
-rồi.cảm ơn long.
-ừ.ko có gì.
Lai trang về nhà xong.tôi lại tất bật chạy đi học dao kiếm vs ông thầy kia.(từ nay tôi phải gọi là sư phụ).
Học xong thì lại chạy về ăn cơm.nhưng đang chạy đến nữa đường thì có đt.như gọi.
-alo.anh nge.
-anh đang ở đâu vậy.
-anh đang trên đường về nhà.
-ghé qua quán xyz 1 chút đc ko.
-có việc gì vậy em.
-anh cứ đến đi em có việc cần ns.
Tôi là tôi ngủi thấy mùi nguy huyển rồi.nhưng thôi kệ đi.mình có làm gì nên tội đâu mà sợ.
Ngĩ vậy nên tôi nhanh chóng chạy đến quán xyz.
Đến nơi.gủi xe rồi đi thẳng vào trong.đánh mắt nhìn xung quanh thì tôi thấy như đang ngồi thu lu 1 góc bàn tròng cùng của quán.
Tiến đến bàn như.ngồi xuống tôi lên tiếng.
-có việc gì ko em.
-sáng nay anh đi đâu vậy.
-anh đi mua quần áo.mùa đông sắp đến rồi mà.
-sau đó nữa.
-lai trang đi chơi.cô pé hàng xóm cạnh nhà anh.lúc này thì tôi hiểu mình mắc tôi gì rồi.
-vậy hạ.hàng xóm thân thiết quá nhỉ.
-êu.vk ghen à.
-tôi đâu có rảnh mà ghen vs mấy người.
Tôi liền đứng rậy chạy đến ngồi cạnh như.
-thôi vk.vk củng thừa biết là anh chỉ yêu có vk thôi mà.
-ai mà biết đc mấy người.
-thôi mà.cô bé ấy tội ngiệp nên anh ms đưa đi chơi có tý síu xong về luôn.
-vâng.tội ngiệp quá.
-thôi mà vk.anh vs con bé ấy có gì đâu.
-ko có gì.mà lại ôm nhau chặt cứng đi trên đường như thế hả.
Thôi chết rồi.h ms nhớ là em trang có ôm mình.nhưng ko phải là ôm tình tứ .mà chỉ là tôi phóng xe bạt mạng khiến em ấy sợ quá nên ms ôm tôi như vậy.biết giải thích vs em như sao đây.tình
ngay.ý gian mà.
-đó chỉ là hiểu nhầm thôi.em phải tin anh chứ.
-chính mắt em thấy như vậy.anh bảo em tin sao đc.
-vậy bây h em muốn anh phải làm sao thì em ms tin anh đây.
-……
Như im lặng.tôi hướng ánh mắt nhìn như.hình như em đang che giấu điều gì thì phải.tôi bây h cảm thấy hơi bất an.linh tính tôi mách bảo như sắp có điều gì khủng khiếp lắm sắp sảy gia ấy.và như bổng lên tiếng.
-anh…..mình chia tay đi.và nước mắt như lăn dài.
Tôi thì thất thần trước câu ns này của như.tôi sợ nhất câu ns này.lúc nào củng vậy.anh đã rặn em là đừng bao h ns chia tay rồi mà.
-tại sao…tại vì anh lai 1 người bạn đi chơi ư.
Rể đến thế sao em.
-lần này em quyết định rứt khoắt rồi.có lẽ chúng ta ko có duyên.
Ko có duyên à.tôi chẳng tin vào duyên số.tôi đến vs như bằng cả sự cố gắng của bản thân mình.và h em xô đổ sự cố gắng của tôi trong xuốt thời gian qua bằng 1 câu chúng ta ko có duyên à.sao lý do của em nó củ chuối quá vậy như.
-anh biết còn 1 lý do khác nữa.ns cho anh biết đc ko.tôi nhìn thẳng vào mắt như.mắt em đang hiện rõ sự lúng túng.
-chẳng còn lý do nào khác cả.anh đã phản bội em.nên em chia tay anh .thế thôi.
-em quyết định kỹ chưa.hoặc ít nhất.em củng phải suy ngĩ kỷ đã chư.như à.hãy cho anh cơ hôi đc xin lỗi đi như.
-ko…anh đừng tìm gặp em nữa.tạm biệt anh.em về đây.
Ns rồi như bước đi.ánh mắt tôi thất thần nhìn theo như đi ra khỏi quán.h tôi đang tự trách tôi .sao tôi ko làm gì để rử như lại….muộn rồi.muộn quá rồi.kái lòng sĩ diện của 1 thằng đàn ông trong tôi nó trỗi lên mất rồi.
Nó ko cho phép tôi đuổi theo như.cầu xin như.và níu như lại.
….
Cái thành phố này vào mùa cuối thu thật lạ.cái cảm giác nữa mùa đông.nữa mùa hè này làm cho cái ko khí ở đây nặng nề king khủng.tôi bắt đầu cảm thấy khó chịu vì kái ko khí này.
Nhanh chóng chở về nhà.tôi chẳng buồn ăn cơm nữa.nằm vật ra giường.điều đó khiến mẹ tôi lo lắng.mẹ tôi hỏi gì tôi củng ko thèm trả lời.bê cơm dâng lên tận mồm củng ko thèm ăn.
Mẹ thấy vậy thì bước ra ngoài.lúc sau chở lại rồi rí cục tiền vào tay tôi.
-nè.cần lấy mà đi mua quần áo đi.có xíu đó thôi mà củng giận mẹ.
Thì ra mẹ tôi tưởng tôi giận mẹ vì mấy kái quần áo vớ vẩn.tôi chẳng ns gì.tôi vs lấy tay mẹ tôi rồi đặt cục tiền lại.mẹ tôi giương đôi mắt khó hiểu lên nhìn tôi.tôi ns.
-ko phải vì chuyện đó đâu mẹ.con củng ko giận mẹ điều gì hết.mẹ về phòng đi.con muốn đc yên tỉnh.
Rồi mẹ tôi củng về phòng.mẹ rất hiểu tôi.nên mẹ biết mẹ nên làm gì.
….
Sáng hôm sau thức giấc.như thói quen.tôi lại tất tưởi đi đón như đi học.nhưng đến nơi.thì thấy cửa nhà em ấy khoá.chắc em ấy đi trước rồi.tôi đành lên trường học.đến lớp hỏi bạn như.thì chỉ nhận đc cái lắc đầu.hôm nay bạn ấy ko đi học.chán nản.tôi nằm gục xuống bàn cả buổi học đến khi tôi ra về.tôi vội vàng lấy xe.rồi phóng tới nhà như.nhưng cửa nhà em ấy vẫn khoá.em ấy đi đâu đc đây.
Tôi thất thểu chở về nhà.bao nhiêu câu hỏi đặt ra trong đầu tôi.như đã đi đâu.sao nhà em ấy lại khoá.mà sao khoá lâu như vậy.hay là nhà em ấy có chuyện gì rồi.
Càng ngĩ .đầu óc tôi càng rối hơn.cuộc tình của tôi ko thể kết thúc 1 cách nhạt tuếc ntn đc.ko thể đc.
Lững thững đi lên phòng.tôi như 1 hồn mà vậy.làm gì củng lặng lẽ mà làm.tôi gần như ko gây ra 1 tiếng động nào.
……
Tiếng mẹ tôi gọi tôi xuống ăn cơm.tôi củng thất thuể xuống ăn.vì cả tối hôm qua.và sáng hôm nay.tôi đã ko có gì vào bụng rồi.
Lết xuống rưới nhà.mẹ đang ngồi đó trờ cơm tôi.tôi bưng bát cơm lên nhai rệu rã.chả ngon gì cả.bổng mẹ tôi ns.
-long này.
-sao mẹ…
-à .thôi .con ăn đi.
Mẹ có điều gì dấu tôi thì phải.sao lại hỏi rồi lại thôi như vậy.tôi hướng cặp mắt ngi ngờ nhìn mẹ tôi.khiến mẹ tôi phải lảng đi trỗ khác để tránh ánh nhìn đó từ tôi.
…..
Cơm nước xong.tôi
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




