|
|
Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone Tải Về Máy
|
đội mũ bảo hiển nữa.đường thì chưa thuộc mà tôi cứ lạng lách đánh võng.rẽ ngang rẽ trái 1 hồi rồi củng đến khu nhà như ở.
Phải ns là tôi rất hồi hộp.nữa lo sợ nữa vui.tâm trạng nó cứ lộn tùng phèo làm sao ấy.ơ mà thôi chết.lúc nãy ms hỏi đường đến mà quên ko hỏi số nhà như.tôi liền móc đt ra gọi cho thằng nghĩa.
Ngồi trên chiếc dream nge bài nhạc trờ của thằng này mà sốt hết cả ruột.bỗng nhiên có 1 tên.đi trên chiếc xe đạp điện đến.rồi rừng ở 1 nhà ven đường.chông tên này.rất chi là trí thức.củng đẹp trai.đeo quả kính cận.nhìn chông có vẻ là con nhà tử tế.rồi 1 người con gái xuất hiện.hình bóng mà tôi đã mỏi mòn mong chờ.mõi mòn tìm kiếm bấy lâu nay.cuối cùng tôi củng đã tìm thấy rồi.nhưng em nhanh chóng leo lên xe người đó.còn tôi.tôi vẫn ngồi đó.mặc cho thằng nghĩa đang alo liên tục vì ko nhận đc câu trả lời của tôi.
Anh thấy em rồi như này.em vẫn vậy.vẫn đẹp như ngày nào.chắc có lẽ em đang học cách quên anh.anh rất vui vì em vẫn vậy.vẫn vui vẻ khi ko có anh ở bên.
Giờ đây tôi đã thấy đc như rồi.cái mục đích mà tôi đặt ra đã đạt được rồi.chẳng còn gì để tôi làm ở đây nữa.như đã hạnh phúc bên người khác rồi.tôi biết.hiện h em chưa yêu ai ngoài tôi cả.nhưng nước chảy đá mòn.1người khác sẽ thay thế tôi yêu em.
Bóng như đã đi khuất.tôi h đã yên tâm rồi.như trọn đúng người rồi.1 chàng trai hiền lành.người đó sẽ chăm sóc em.
Bóng như đã đi khuất.
Tôi lầm lũi quay xe nổ máy đi về.tôi nhanh chóng phóng về quán.trả xe cho thằng nghĩa.rồi rủ nó đi nhậu.sáng mai tôi sẽ bắt máy bay về bắc.
-đại ca sao rồi.gặp đc chị dâu ko.
-rồi….tôi trả lời nó mà mặt buồn siu.
-sao vậy.anh củng gặp thằng cha đó nữa hả.
-sao mày biết.
-èo.lúc này anh chạy nhanh quá.em chưa kịp ns cho anh biết.
-mày biết nhiều phết nhỉ.
-chuyện.em mà.
-thế mày biết gì về thằng đó.
-thằng đó thì ai trả biết.nó nỗi tiếng nhất cái trường xyz đấy.thông minh .học giỏi.con nhà giàu.quan trong hơn là thằng đó ngoan ngoãn lắm.ko ăn chơi đua đòi như mấy công tử.
Nge thằng nghĩa ns thế tôi củng yên tâm vs như phần nào.mục đích đã hoàn thành rồi.h đã đến lúc tôi phải chấp nhận 1 thực tế.cho dù nó rất đắng cay.
Tôi rủ thằng nghĩa đi nhậu.nó dẫn tôi đến 1 quán gần con sông sài gòn.đây đúng là 1 nơi thích hợp để đi dạo.chúc tôi ngồi đó.tận hưởng những cốc bia tươi và những con gió mát đang thôi bay làn tóc của tôi.thằng nghĩa chỉ biết im lặng nhìn tôi.từng ngụn bia đắng nhưng sao những thàng đàn ông lại cho đó là ngon.
Kết thúc bữa nhậu.tôi vs thằng nghĩa lại lững thững đi dạo ven theo con đường cạnh sông.mát thật đấy.
-mai anh về à.
-ừ.
-đại ca của tôi si tình thật đấy.nhớ quay lại thăm thằng em này nhé.
Tôi chỉ mỉm cười vs nó.vỗ vai nó cái rồi tiếp tục đi.nhưng tôi đi thệm 1 đoạn nữa thì bất ngờ tôi gặp như.nhưng trong 1 hoàn cảnh khác.
Như đang đi cùng thằng con trai ấy.nhưng lại bị mấy thằng trẻ trâu nào ấy chặn lại.mấy thằng bắt đầu rở trò vs em ấy.
Tôi quay sang thằng nghĩa.
-mày có kiếm ko.
-có.nhà thằng bạn em gần đây.để em đi lấy.
-ờ nhanh đi.
Thằng nghĩa chạy thẳng.tôi đứng quan sát.lúc này mấy thằng đang bắt đầu manh động rồi.chúng bắt đầu gây sự vs thằng kia.và rồi chúng củng ra tay.thằng kia ôm lấy như che cho em ấy.tôi đứng đó quan sát kỷ thằng này.như à.em chọn đúng người rồi đấy.
Lúc sau thằng nghĩa phi ra vs thanh kiêm trên tay.
Tôi ngay lập tức túm lấy 1 thanh rồi nhanh chóng lao vào.thằng nghĩa củng lao vào.chúng chỉ
có 4 thằng.sử trong 1 nốt nhạc.
Tôi làm nhanh và gọn đến nỗi .thằng nghĩa chưa kịp ra tay thì cả 4 thằng đã ôm lưng nằm gục xuống đất.
Thằng nghĩa chố mắt nhìn tôi.
-đại ca là người.hay quái vật vậy.
-là người….
Giải quyết xong mấy thằng đó.tôi nhìn xuống.thằng đó vẫn ôm chặt lấy như để che chở.tôi lẳng lặng bỏ đi.trước khi như nhận ra tôi.nhưng hình như mẹ thằng nghĩa cho nó ăn thiếu i ốt hay sao mà tự nhiên nó lại gọi tên tôi.
-anh long.chờ em vs.
Nge thằng này gọi.tôi tức sôi máu lên.sao thằng lân nó 1 đồi khôn lõi như thế mà lại có thằng đệ tử ngu như thằng này đc nhỉ.tôi quay đầu lại định nhắc nhở nó đừng kêu tên tôi nữa.nhưng đúng lúc đó.như vung khỏi người thằng kia .và đứng phắt rậy.ngay lập tức như phóng ánh mắt về phía tôi.
Tôi và như nhìn nhau.
Và như oà khóc.rồi từ từ tiến về phía tôi.bỗng nhiên thằng kia đứng rậy.rồi nó ôm trầm lấy như.và liên mồn ns.
-như.ko sao đâu.đừng khóc nữa.có tớ đây rồi.
Hình như thằng này chưa nhận ra rằng sự việc đã song rồi hay sao ấy.chắc bị đánh cho ngu người luôn rồi.
Tôi nhìn thấy cảnh này mà như có ai sát muối vào ruột gan mình vậy.xót lắm.tự nhiên 1 giọt nước mắt của tôi lăn trên má.trả hiểu nó từ đâu ra.nhưng tôi ghét giọt nước mắt đó.nó làm tôi yếu đuối.
Như thì cố gở tay thằng kia ra 1 cách khó khăn.tôi thì lặng lẽ quay lưng đi.
Bỗng như gào lên.
-ANH LONG….
Thằng kia nge như gào như vậy thì giật mình bỏ như ra.nó nhanh chóng nhìn như.rồi nhìn theo hướng mắt của như và hắn đã thấy tôi.
Như chạy đến bên tôi.rồi ôm trầm lấy tôi.còn tôi vẫn đưa mắt nhìn thằng đó.và thằng đó củng nhìn tôi.
Nhẹ đưa tay lên vuốt tóc như.rồi tôi ns.
-em vẫn tốt chứ.
-huhu…em xl.huhu….
-em làm gì có lỗi đâu.chúng mình ko ai có lỗi cả.
-anh đừng đi đâu nữa nha.ở lại đây vs em nha anh.
-…..
Tôi im lặng.tôi chẳng biết ns gì vs như nữa.tôi cứ đứng đó ôm như.1 lúc sau.tôi nhẹ nhàng gở tay như ra.anh đã nhìn thấy em rồi.anh rất vui vì em vẫn khoẻ mạnh và xinh đẹp như ngày nào.anh có thể yên tâm mà trở về.
Như nge thấy tôi ns từ trở về thì rảy nảy lên.
-ko.em ko cho anh đi đâu hết.anh ở đây vs em đi.
-thôi nào.như.em phải hiểu cho anh chứ.
Bổng nhiên thằng nghĩa hô to.
-đại ca.chúng nó gọi người đến.rời khỏi đây mau.
Và tôi ngay lập tức kéo như chạy đi.tôi chẳng biết là tôi kéo như chạy đến đâu nữa.tôi chỉ biết nắm tay như mà cắm đầu chạy thẳng mà thôi.
……
Chạy đc 1 lúc.tôi vs như rừng lại bê 1 trạm xe buýt.
Ngồi xuống đó.như nhanh chóng tựa đầu vào vai tôi.rồi thủ thỉ.
-anh đi tìm em lâu chưa.
-củng hơn 1 tuần rồi.
-vậy anh ở đâu.
-nhà chú.
-tội anh quá.tất cả là vì em mà.hức…
-nín đi.thấy em vẫn khoẻ mạnh ntn là anh vui rồi.
-anh đừng rời xa em nữa nha.ở lại đây vs em đi.
-em phải hiểu cho anh.anh ko thể ở lại.em biết mà.
-huhu….
Như lại khóc.tôi cứ để mặc cho em khóc như vậy…..1lúc sau.tôi có đt.thằng nghĩa gọi.
-alo.tao nge.
-anh đang ở đâu thế.
-anh đang ở trạm xe buýt số 8.
-ok.anh cứ đứng ở đó đi.em đến ngay.
-ukm.
Tôi lại ngồi ôm như.như đã thôi khóc to.nhưng vẫn đang thút thít.
…..
Lúc sau.thằng nghĩa đến.theo sau nó là thằng kia.thằng đó thấy tôi đang ôm như.thì mắt hắn chợt chũng xuống vì buồn.
Thằng nghĩa tiến tới.
-anh ko sao chứ.
-ừ.anh ko sao.thế mày có sao ko.
-em thì bị sao đc chứ.anh yên tâm.
Tôi gật đầu vs thằng nghĩa cái rồi quay sang nhìn như.
-h anh phải về rồi.em ở lại.nhớ rử rìn sức khoẻ nha.
-ko…em ko cho anh đi đâu hết đâu huhu….
Như lại khóc.tay như cố bán vào tay tôi.ko muốn rời.tôi thật sai lầm khi quay lại tìm như mà.tôi đúng là ngu ngốc mà.nếu tôi chấp nhận sự thực.là như đã rời xa tôi.và ko chạy theo tìm như 1 cách mù quáng.thì bây h.chắc có lẽ như sắp quên được tôi rồi.nhưng ông trời cứ trêu ngươi tôi và như.
Nếu tôi ko gặp lại em.thì có lẽ.em đã chọn 1 con đường khác.sự nông nỗi đã hại tôi và như.h đây chỉ có thể là sự rứt khoát.
Tôi đứng dậy.như củng đứng dậy.tay thì vẫn ôm chặt lấy tay tôi ko muốn rời.tôi tiến đến thằng đó.rồi gỡ tay như ra.
-chăn sóc như hộ tôi nhé.
Thằng đó nhìn tôi.rồi khẽ gật đầu.
Rồi tôi lại quay sang thằng nghĩa.ns.
-giữ như lại…
Rồi tôi nhanh chóng quay đi.như thấy thế.định chạy theo bán lấy tôi.nhưng thằng nghĩa vs thằng kia nhanh chóng giữ như lại.như vùng vằng.rồi gọi tên tôi trong vô vọng.tôi cố gắng nuốt nhữmg giọt nước mắt vào trong.rồi cắm đầu buớc đi.để mặc như lại.
………
Trở về phòng.tôi cảm thấy thật mệt mỏi.quyết định đi tìm như là 1 sai lần.tôi muốn chứng tỏ tỉnh yêu của mình vs như.nhưng điều đó lại phản tác dụng.
Giờ đây tôi chỉ biết im lặng và chờ thời gian chôi đi thôi.mong rằng thời sẽ giúp tôi.nhưng cái thực tế rằng.thời gian sẽ làm mờ đi những kỷ niệm.nhưng chưa bao h xoá hết đc ký ức.
Tôi thiếp đi.1ngày buồn trong cuộc đời của tôi.ngày mai tôi sẽ xa như.
…….
Sáng hôm sau.tôi theo chú hải ra sân bay.trong thời gian chờ chú hải làm hộ cho thủ tục.thì tôi ngồi chờ ở hàng ghế của sân bay.
Đang thơ thẩn.thì bất ngờ 1 mùi hương quen thuộc nó phảng phất vào mũi tôi.tôi ngay lập tức nhận ra mùi hương đó.quên sao đc cái mùi hương này.ngước mắt lên nhìn.như đang đứng trước mặt tôi.2 mắt sung húp lên vì khóc.
Tôi đứng rậy.nhẹ nhàng đến bên như.
-anh đi rồi.em ở lại nhớ giử gìn sức khoẻ nha.
-em sẻ quay lại.
-gì cơ?
-em sẻ quay lại nơi củ.
-nhưng ai mang em đi.bố mẹ em làm gì cho phép.
-ko.ko phải là bây h.anh có thể đợi em hết cấp 3 ko.
Ns thật thì tôi ko mấy tin vào thứ tình yêu trong xa cách này đâu.nhưng tôi vẫn phải gật đầu cho như vui.mà ở
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




