watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 15:49 - 17/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 6113 Lượt

Tụi mày đã làm gì? Tao với mày là anh em, kể tao nghe đi.

_Éo kể.

_Đi mà.

_Éo, nói nữa tao cho người thông lỗ nhị mày giờ.-Tui bắt đầu khó chịu

_Thôi mà, sao, tụi mày bắt đầu bằng hôn bình thường hay dùng 2 con lươn đá nhau?

_Im miệng mày lại thằng điên kia, thấy Mi đang ngồi kế tao không .- Đây là lí do nãy giờ tui chưa nện cho nó một trận

Mi nghe nói như vậy nên liếc xéo tui nãy giờ, mặc dù không nhìn nhưng tui vẫn thấy lạnh sống lưng

Sau tiết đó, mấy tiết sau, tiết nào học chung với Mi tui cũng đơ ra, mồ hôi nhỏ giọt mà không hiểu sao, lâu lâu được cái liếc xéo tóe lửa, da gà nổi lên từng cục. Giờ ăn trưa tui mới sực nhớ là mình không đem theo đồ ăn trưa, cũng không còn xu nào trong túi. Lúc đó còn ngáo ngáo chưa biết làm gì, định một lát túm thằng Mẫn rồi cướp khẩu phần ăn của nó.

Xuống phòng ăn mới biết thằng cờ hó đó đã ra ngoài ăn, vậy là còn tui ở lại một mình. Định gọi cho nó kêu lát nữa mua đồ ăn đem vô cho tui thì Mi đặt cái khay thức ăn lên bàn cái “Cạch!”.

_Nè, sáng mà không có bạn Mi là bạn T đói nhăn răng nhé.-Mi lườm tui

_Hả? Hơ, cảm ơn Mi nha.- Thấy đồ ăn, mắt tui sáng quắc, giơ tay ra định xử

_Ê, ai nói cho T ăn một mình, ăn chung nghe chưa?-Mi vội ngăn lại

_Hồi sáng Mi làm đồ ăn nhưng mà tại T cứ nằm ỳ ra đó làm trễ học nên Mi bỏ hết vào trong này luôn.-Mi nói tiếp

_Vậy à, ừ, thôi, để T đi lấy nĩa.

_Nè, ăn đi. Mi lấy rồi.-Mi chìa cái nĩa ra cho tui

_À, cảm ơn, ha ha…- Tui gãi đầu cười gượng

Mi làm cơm trứng chiên xá xíu, ngon không tả nổi. Đang ăn thì mấy đứa bàn kế bên nhìn hai đứa tụi tui trầm trồ:”Trời đất ơi, coi hai đứa nó tình cảm kìa tụi bây!!!”

_Ê Hải, thằng T cua luôn em Mi của mày kìa, nhục nhã quá vậy, cua biết bao lâu chưa được mà giờ bị thằng T phỗng tay trên rồi.- Tụi nó đá đểu thằng Hải, còn thằng Hải thì lườm tui kiểu như “Tí nữa ăn xong ông cắt phăng súng ống của mày.”

_Im hết đi mấy chị kia, nói năng bậy bạ gì đó?!-Mi lúng túng

_Thôi yêu thì nhận đại cho người ta nhờ em ơi, thấy cái mặt thằng T nó đờ ra vì em không hỡi em???-Tiếng nói của đứa nào đó trong đám cất lên.

_Thằng nào nói bậy đi nha -Tui cũng cố mà gân cổ cãi nhưng xem ra chẳng ích gì nên lại thôi.

_Kệ tụi nó, mình ăn tiếp đi.-Mi nói

_Ừ, mà Mi học nấu ăn ở đâu mà Mi nấu ngon quá vậy?

_Mẹ của Mi chứ ai, hồi ở Việt Nam ngày nào Mi cũng làm bếp phụ mẹ rồi mẹ mới chỉ Mi nấu.

_Vậy hả? Hèn gì.

_Hèn gì sao?-Mi hỏi

_Hèn gì…nó ngon quá chừng.-Như vậy mà cũng vặn hỏi cho được Mà hôm nay tui thấy thiếu thiếu cái gì, lúc nhận ra thì tui buột miệng hỏi:

_Hình như hôm nay Như không có đi học.

_Hửm? Ừ, ai biết đâu, mà chắc là vậy, sáng giờ Mi cũng không thấy.-Mi nói rồi nhìn quanh.

_Mà sao quan tâm Như vậy? Đó giờ có thấy T để ý ai đâu.

_Để ý gì, tại không thấy nên T hỏi vây thôi, bạn bè thôi mà.

_Có thật là bạn bè không? -Mi lại nhìn tui rồi cười một cách khó hiểu.

…Còn nữa…(mỏi tay quá)
chap 29
Nói thật thì ban đầu mình định viết về cuộc sống mình những ngày ở Mỹ và chuyện giữa mình với Linh. Nhưng viết đến đây mình mới nhận ra sự nhạt nhẽo của cuộc sống mình ở đây. Cho nên mình sẽ ‘’tua nhanh’’ đến mùa hè, khi mình trở về Việt Nam. Trước hết mình sẽ tóm tắt gọn lại những gì xảy ra trong năm đầu tiên ở Mỹ.

Năm đầu tiên này cũng không có gì quá đặc sắc ngoài cái việc yêu Linh và cuối cùng cái tình yêu trớt quớt đó cũng kết thúc. Tui cũng dần nhận ra rằng Linh thật sự không phải là người mà tui nên dành trọn tình cảm. Lý do của cái kết thúc cũng trớt quớt không kém, ban đầu thì do thằng Đông bệnh sắp ngỏm, sau đó là do anh không hiểu em, cuối cùng là mình không hợp nhau. Vậy là xong cuộc tình tuổi học trò. Chợt nhận ra do mình ngu muội với cùi bắp quá.

Còn cái chuyện Như dành tình cảm cho tui thì tui cũng giải quyết nhanh gọn chứ không muốn lằng nhằng rồi rây mơ rễ má một nùi sau đó gỡ ra không được. Tui đã nói thẳng là tui chưa muốn quen ai nữa, vậy là được ăn món ‘’bơ lạnh’’ từ đó đến khi chuyển về Ohio.

Còn Vy-em họ của Linh, thì ờ, con bé vẫn học bình thường, cũng nhắn tin bỡn cợt đưa đẩy nhau nhưng mà do tui không nghiêm túc nên cũng bắt đầu thấy chán nên từ đó cắt đứt liên lạc.

Về phần Mi, đây có vẻ là người mà tui thấy có cảm tình nhất cũng cạch mặt tui ra vì mấy trò đánh nhau rồi đập phá trường học với tụi thằng Mẫn. Mi không thèm nói chuyện với tui kể từ khi tui với thằng Mẫn có hiểu lầm với nhau rồi đánh nhau, chuyện xảy ra cận kề ngày tui chuyển đi Ohio nên tui cũng không thèm giải thích, lúc nóng giận thì xóa số, xóa facebook. Nói chung mấy tháng ăn chơi trác tạm dừng khi tui về Ohio, nói là tạm dừng nhưng thực chất cũng lén đi đêm với mấy thằng bạn mới. Rồi tạch cái hết năm học. Xong là hè, hè thì má mua vé cho tui mò về Việt Nam. Tui háo hức cực độ vì mùa hè này sẽ không thể nào quên, tui sẽ quậy hết sức có thể.

Ngồi máy bay ê hết cả đít, ăn rồi ngủ, vật vỡ với biết bao nguy hiểm tui cuối cùng cũng trở về Việt Nam an toàn. Đi lấy hành lí, tui không cho mấy cha ở sân bay đồng nào nên phải tự dỡ, tự canh (vì ghét mấy cái mặt nhăn nhăn chảnh chảnh nên tui không cho).

Đẩy đóng hành lí cao ngất ra ngoài, ló hai mắt cận ra tìm. Khốn nạn nhất là đẩy hành lí, đẩy ra thì ào ào, đến lúc cần quẹo thì đết quẹo được. Sàn nhà thì trơn trợt, chân tui thì mang dép ngủ trên máy bay vì nó thoải mái (chung qui do làm biếng) nên cứ trượt trượt. Lúc này cái xe lệch qua một bên, tui mất lái, cái xe đẩy cắm thẳng đầu về phía mấy em xinh xinh đang ngồi thành nhóm.

_Thôi thôi, chết mợ rồi! – Tui thảng thốt, tuyệt vọng cố dừng cái xe đẩy lại mà đết được.

Sắp sửa đâm rồi, nước mặt nước mũi tui chảy đầy, thương cho số phận các em nó.

‘’RẦM!!!’’ Ậu mợ, tông thật rồi, kì này dế dài 18cm cũng chết. Đống hành lí đổ chổng kềnh, tui run run nhìn về phía mấy em xinh tươi thì mấy em nó không sao, hên đúng rồi. Mà hình như có đứa nào chặn cái xe đẩy của tui lại.

_Con giết người hay sao vậy hả con trai?- Cái giọng nghe quen quen, hình như là của ông già

_Ông già! – Tui mừng hớn hở, ra là ổng chặn xe lại, không tui chết đòn với mấy em xinh xinh rồi.

_Lâu quá không gặp, ba khỏe không ba?- Tui tay bắt mặt mừng

Mặt ổng đỏ ké, hai mắt rực lửa, miệng không trả lời.

_Ba sao vậy ba?-Tui hỏi

_Tao hổng sao, mày kéo cái xe ra đi.-Ổng cứng rắn

Nhìn xuống tui mới hoảng hồn, bánh xe đẩy đang đè lên chân ba. Hèn gì.

_Con…!

Chưa kịp nhìn thì má ôm chầm lấy tui.

_Má hả má? Má khỏe không má?!!!-Tui mừng rỡ hỏi má

_Con ơi là con, sao mày ốm dữ vậy nè, qua đó có ai bắt mày nhịn đói đâu sao giờ nhìn như bộ xương khô vậy hả???- Giọng má nghe như muốn khóc, thương lắm.

_Có đâu, tại con giữ phọt, mốt làm siêu mẫu.

_Mày thì làm siêu mẫu còn hương. Thôi, phụ ba đem hành lí lên xe rồi về, mau, ông bà ngoại ở nhà nhớ con lắm đó.

Chất đống hành lí ra xe, tui với ba má về nhà. Ngồi trên xe mà ông già cứ nhìn tui vẻ vừa mừng thằng con đi xa trở về, vừa tức vì mới về nó đã cho ổng cái chân sưng vù.

Về đến nhà là trưa, nay má cho con trai má ăn cháo gà bồi dưỡng, ông bà ngoại cũng qua, cả nhà nói cười rôm rả. Lâu lắm rồi tui mới cảm thấy vui như vầy.

Ăn xong thì tui đánh một giấc tới chiều. Dậy đi tắm. Tắm xong thì làm gì? Tui vọt ngay lên điện thoại bàn gọi cho đám cờ hó.

Tui gọi cho thằng Tín, ‘’MÁ! THẰNG MẤT DẠY! LÃO ĐẠI! MÀY VỀ RỒI ĐÓ HẢ T?!’’-Giọng đó đầy xúc đọng, có cảm nghĩ như nó đã phọt nước mắt khi nghe tin tui về nước.

Gọi cho thằng Quí, ‘’Tổ bà mày thằng khốn nạn, đợi tao chút, tao qua liền!’’

Gọi cho Năm nổ, ‘’Số máy quí khách…’’

Gọi thêm cho thằng Nổ mấy lần nữa cũng không được. Thằng đó chắc chắn mò đi đá fifa nữa rồi.

Chừng 15 phút sau thằng Tín với thằng Qúi có mặt ở nhà tui, chiến hữu tay bắt mặt mừng, lệ rơi đầy đất giống như là cuối cùng tụi nó cũng được đoàn tụ ông bà.

bà.

_Giờ đi đâu hả?- Thằng Tín hất hàm

_Tìm và giết thằng Năm Nổ cho tao.- Tui cười đểu

_Okê con dê.

Nói đoạn thằng Qúi lên số con cup ghẻ đi vù vù, thằng Tín phi đạp điện hùng dũng theo sau.

Chúng tôi-ba chàng ngự lâm, sẽ tìm và giết năm Nổ cho đến khi nó chết.

Còn mãi…
chap 30
Từ nhà tui ra quán net cũng tầm 5 phút, chỗ này xưa giờ không thấy gì thay đổi, cũng vẫn dàn máy tính đó, chỗ dựng xe đó.

_Ê, ê, T, xe nó đây nè mày ơi.- Thằng Tín vỗ vai tui rồi chỉ chỉ chiếc xe đạp, đích thị là chiếc xe của thằng Năm Nổ vì nó tàn không tả nổi.

_Ừ, hình như là của nó đó.

_Kìa, nó ngồi ở trong đó kìa, vô vặn đầu nó cho tao.

‘’Vờ….àooooooooooooooo….!!!’’, thằng điên này xưa giờ vẫn vậy, mỗi ghi bàn trong Fifa là nó cứ gào rú, la hét như hẹo bị chọc tiết. Mỗi lần nó rống lên thì người người phang dép, nhà nhà phang dép.

Tui, thằng Qúi, thằng Tín, từ từ nhẹ nhàng tiến đến phía nó. Trên màn hình là bảng tỉ số của nó 5, nó ăn người ta tới năm trái và đã tới phút 85. Chiến hữu gặp nhau là phải chơi nhau một vố, luật vua cũng thua lệ làng mà. Nghĩ là làm, tui ra hiệu cho thằng Tín nhấn nút tắt máy. Đến đúng phút 89, thằng Tín tắt máy cái rụp. Mặt thằng Năm Nổ từ hồng sang xanh. Nó chết trân, hết nhìn cái máy rồi nhìn thủ phạm

Trang: [<] 1, 17, 18, [19] ,20,21 ,22 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT