watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 19:14 - 16/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 3503 Lượt

wave đang ôm mắt, vụt thẳng vào tai thằng cầm tông, vì em đứng gần nó nên đầu đinh cái tuýp vượt quá, chỉ đập phần sắt vào tai thôi. Thằng ôn con ko kịp phản ứng dính nguyên cả quả tuýp, ngã xuống nhắm mắt luôn, em chỉ nhớ lại lúc đấy thấy nó nằm, ngón tay cầm tông vẫn cử động mà người cứ co giật liên tục.

Em thì lúc đó điên tiết nên cứ kệ con mẹ nó, cũng éo chết được đâu mà. Đang định đi thì nhìn thấy thằng wave lúc đầu bị đạp cửa xe ngã lồm chồm bò dậy cầm theo cái tuýp lao ra, em điên quá nên chẳng nghĩ nhiều nên lúc nó cầm tuýp vụt vào người, em giơ cả cánh tay trái ra đỡ kêu bộp một cái đau điếng hết cả người. Tiện lấy bàn tay tóm chặt vào cái tuýp của nó, em nghiến răng giữ chắc đến mức nó dựt không được, rồi em giơ cùi chỏ ngang mặt mình, dập ngang thốc thẳng vào sống mũi nó. Thằng ôn con chắc choáng nên tay buông nhả hờ cái tuýp, em liền giật thật mạnh rồi cầm cái đầu tuýp ngược không đinh vụt chính giữa vào mạng sườn.

Quả đấy như là em đau quá nên dồn hết ức chế vụt mạnh nên thằng ôn kia kêu lên một tiếng rồi ôm mạng sườn khóc.

Bem xong 4 thằng em cũng hết cm nó hơi, lảo đảo đi vào trong xe ngồi vớ lấy điếu thuốc hút cho đỡ mệt. Vừa ló cái thân vào thì M nó nhào ngay sang cạnh ôm chầm lấy em khóc, khóc như đứa trẻ lên ba vậy, chắc nó cũng sợ nhiều lắm. Bình thường có chuyện nó hay ôm em thế này, em luôn để mặc kệ cm nó một mình, mà không hiểu sao, hôm khuya đó em lại có mấy cái hành động sến như bọn hàn xẻng là đưa tay vuốt tóc và nói “đừng khóc nữa, không sao đâu mà”. Đến bây giờ khi gõ mấy dòng này nghĩ lại em vẫn thấy ngại…

Ngồi trong xe châm điếu thuốc xong, em vội phóng xe đi luôn vì sợ gặp ai qua nhớ được cái biển số xe thì lại phiền phức. Vậy mà đến chiều hôm kia, bố của con M đã biết chuyện. Mẹ, em thề là không hiểu ông sếp có gắn cam ở xe không mà chuyện gì cũng biết, làm chiều hôm đó em bị sạc một trận. Nếu không có M ra kể đầu đuôi xin cho thì chắc em đã bị phạt vào lương rồi. Đến bây giờ em vẫn cho rằng hôm đó thằng bị đánh hoặc ai đấy nhớ số biển báo với CA, CA truy ra gọi cho bố con M dò hỏi. Sau khi biết được là xe của ông sếp em thì không truy cứu nữa và để chìm luôn. M thì sau vụ đấy thì khá hơn tí, bắt đầu nghe em nói hơn trước, hay cười và điều quan trọng nhất làm em cảm động hơn cả là nó hứa sẽ bỏ bớt 1 buổi lên club trong tuần nhưng… đến giờ vẫn chưa thấy thực hiện. À mà còn khoảng thởi gian em nằm nhà dưỡng mấy vết thương, M ngày cũng sang mua cháo cho em ăn (không phải nấu các bác ạ…)

Vậy là sau khoảng thời gian rất rất dài, đến hôm nay em mới có dịp vào đây chia sẻ cuộc đời mình với các bác. Có nhiều bác pm inbox cũng như trên topic lo lắng hỏi cuộc sống của em hiện giờ ra sao? có ổn không? làm em cảm thấy rất vui vì bình thường chẳng có ai quan tâm đến em như thế cả, em hiện giờ sống vẫn ổn, tất nhiên nếu nói là bình thường như trước đây thì chưa được vì em vẫn còn phải cố gắng nhiều nhiều (M hâm nhỉ!).

Và công việc cũng nhiều hơn trước nên em sẽ không ra thường xuyên các chap phục vụ các bác được, điều này mong các bác thông cảm cho em vì đối với em vẫn còn có công việc, và mọi người bên ngoài cuộc sống thực nữa, nó luôn là quan trọng hơn cả. Nhưng dù có thế nào đi chăng nữa, sau những điều đó thì em luôn coi voz cũng như các bác trong đây như là gia đình thứ 2 của mình, vậy nên em sẽ nhắc lại là em sẽ không DROP cho đến khi nào các bác không muốn đọc nữa Nếu có cơ hội, em cũng mong như một số các bác đã pm inbox là có dịp em và các bác sẽ được ngồi làm ly rượu, hút điếu thuốc chia sẻ về cuộc sống, về xã hội. Sẽ không còn qua ol hay voz, sẽ không có pm inbox để nói chuyện, tất cả chúng ta sẽ ngồi một mâm nhâm nhi câu chuyện về cuộc đời mỗi người, đó sẽ là mục tiêu phụ để topic review này hướng đến. Cuối cùng vẫn luôn là câu nói cũ, nếu các bác thấy hay thì hãy cho em cái phản hồi TÍCH CỰC nhé, để em có động lực review tiếp phần sau.

P/S: À quên mất định nói với các bác mà lưỡng lự xóa đi xóa lại mấy lần, có khá nhiều bác góp ý em nên lập cái face ảo để các bác pm nói chuyện hay hỏi về nghề vệ sĩ em đang làm cho tiện, vì inbox voz cũng khá rắc rối trong chuyện trao đổi. Thế nên sau một thời gian bỏ face tầm mấy năm, thì hôm qua em đã lập lại cái face để có gì anh em add nói chuyện, hỏi han gì cho tiện, đỡ phải inbox cho mất sức nhé. Em trả lời inbox voz cũng lâu lắm -. -

Facebook: https://www.facebook.com/bop.vesi

——————————————————————

Chap 10: Ngày hội ngộ – Lên Mục Lục

Em theo nghề này tuy được khoảng thời gian ko dài, nhưng nhờ nó cũng trải qua nhiều chuyện, gặp nhiều người, có thêm nhiều kinh nghiệm về cuộc sống, về cuộc đời. Trong mỗi người, đều nhìn cuộc đời bằng các lăng kính màu sắc khác nhau, có người màu hồng, người màu cam, người thì màu đỏ, màu nâu…chẳng ai giống ai cả. Nhưng nếu một lúc gặp chuyện nào đó, tình cờ các bác bỏ các lăng kính màu sắc ra, thì các bác sẽ thấy cuộc đời đều giống nhau vì cùng tồn tại 1 màu trong nó…đó là màu đen. Dù nhiều hay ít thì màu đen luôn hiện hữu, luôn sống ở những mặt trái của xã hội, của cuộc đời mỗi người, chỉ khác nhau là các bác nhận ra lúc này hay lúc khác thôi.

“Giờ này về nhà chắc cũng chẳng ngủ được nữa, hay là qua nhà bọn nó nhỉ, cũng lâu quá rồi…”

Vừa nghĩ, em vừa vớ lấy bật lửa châm điếu thuốc cho tỉnh táo. Ngậm điếu thuốc trên môi, nhìn từng làn khói tỏa ra lan đều trong không gian se lạnh của mùa đông mà em cảm thấy yên bình quá. Đôi khi những lúc như thế này, thả lỏng suy nghĩ một tí cũng tốt, đâu phải lúc nào trong cuộc sống cũng phải gồng mình lên đâu, đôi khi cứ bất cần một chút cũng hay, có như thế mới hiểu được giá trị của cuộc sống, của bản thân mình. Cũng như em, sống cô độc một mình nhiều thành quen, chẳng có nhiều bạn, cũng ko có ai để tâm sự mỗi khi gặp chuyện, vì thế nên nhiều khi mệt mỏi lại tự cho phép mình thả lỏng để “phiêu”một chút. Có chẳng chỉ đơn giản là châm điếu thuốc, uống ly rượu, ngồi nghe bản jazz yêu thích là cũng đủ phần nào rồi. Mỗi lúc như thế đều cảm thấy nhẹ nhõm hơn rất nhiều.

Không biết mải suy nghĩ mông lung hay do mệt quá mà em đi quá ngõ nhà chị em nó từ lúc nào. Lâu rồi chưa đến còn chẳng nhận ra được đường nữa, cái gì cũng thay đổi, cái gì cũng khác, ngay cả cái quán vịt em từng mua cũng trở thành chỗ sửa xe máy rồi… “Chẳng biết còn sớm thế này chị em nó đã dậy chưa nữa”… Càng nghĩ em càng cảm thấy sốt ruột xen lẫn hồi hộp, có lẽ cũng do một phần đã lâu rồi ko gặp chị em nó, một phần em đang nghĩ không biết khi mình đến bất ngờ thế này, chị em nó sẽ cảm thấy như thế nào. Hai cảm giác ấy cứ đan xen vào nhau rồi mạnh dần lên làm em bước nhanh hơn, đến khi đứng trước cổng nhà trọ chị em nó rồi thì lại chẳng muốn vào chắc do còn sớm

quá nên em cũng hơi ngại, chỉ sợ giờ này bọn nó vẫn đang ngủ, em đến lại làm chị em nó thức giấc…

“Tìm ai đấy?” – Đang lưỡng lự ở trước cổng nhà trọ thì có tiếng nói vang lên sau lưng. Em quay lại thì thấy một thằng cha bụng phệ, người đeo đầy xích tầm gần 40 đang hất hàm hỏi mình. Em đoán chắc thằng này là chủ cho thuê phòng nên nói luôn.

“Em đang tìm hai chị em trong này, có đứa em gái bán bánh mỳ trọ ở đây, chị tên là P ấy”

Vừa nói xong thì lão bụng phệ mặt hằm hằm nhìn thẳng vào em. Thề với các bác là lúc này em bắt đầu hơi khó chịu về thái độ của lão phệ rồi, nhưng vẫn giữ mặt bình tĩnh xem lão nói gì.

“À, có phải có con chị làm đĩ đúng ko? Hai con đấy nó mấy hôm nay chưa về rồi, tao cũng chẳng biết bọn nó đi đâu nữa, chắc hết tiền nên chết cm nó đâu rồi cũng nên.”

Cái Đm, Thằng già vừa nói vừa cười mà em nghe xong chỉ muốn nhảy vào đạp cho mấy phát vào mồm. Nếu không phải qua mấy vụ em học được cách kiềm chế với cả chị em nó còn trọ ở đây thì giờ này chắc thằng phệ đã gãy hết cả răng rồi. Dù điên lắm rồi nhưng em vẫn cố kìm lại hỏi nó xem thế nào?

“Thế anh có biết chị em nó đi đâu rồi không?”

“Tao quan tâm đến bọn nó làm cái l gì, tiền nhà thì éo trả, tao là cái nhà chứa cho chúng nó à. Mày gặp nó thì bảo luôn là hôm nay éo đóng thì tao quăng hết đồ cho cút ra ngoài đường.”

Nhìn cái thằng già quát nổi hết gân guốc ở cổ mà em cảm thấy thật đúng là chẳng ra gì. “Ờ thì đúng là ở nhà trọ của ông thì phải trả tiền, nhưng có lúc người ta chưa có tiền đóng thì có nhất thiết phải như thế không? Xích chó trên người ông thì éo thiếu mà sao tình người nó lại khó kiếm đến thế, cả cái khu chục phòng cho thuê này của ông thì thiếu éo gì tiền mà đến mức ép người khác vậy, đằng này ông cũng biết rõ chị em nó hoàn cảnh thế nào mà còn hành xử thế!”. Vừa nghĩ em vừa nhìn cái bóng thằng già tham tiền đi về phía nhà nó.

Thật đúng là, em gặp nhiều loại người rồi, nhưng có lẽ loại này là loại người mà em ghét nhất. Sống mà lúc nào trong đầu cũng chỉ biết đến tiền thì thà biến mẹ thành con lợn đất đi cho nhanh. Càng nghĩ càng thấy chán, hôm nay qua lại chẳng gặp chị em nó nữa, “bây giờ chị em nó đang ở đâu, mấy ngày qua nó sống thế nào…v..v..” hàng loạt

Trang: [<] 1, 10, 11, [12] ,13

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT