|
|
SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android Tải Về Máy
|
để ý có bóng người từ ngoài sàn đi về phía bàn em. Ban đầu em nhìn không rõ, tưởng con M nó mệt nó chạy vào nên cũng mặc kệ. Về sau nhìn kĩ thì thấy dáng người không phải, cao hơn con M một chút và để tóc ngắn. Đứa đấy đi qua chỗ bọn nó nhảy vào gần bàn em hơn thì em mới sững sờ nhận ra đó là P, đứa ny mà em kể đầu chuyện ấy, chẳng ngờ em lại chạm mặt nó ở đây.
Trông P khác quá, từ hồi em với nó chia tay nhau cũng được gần 1 năm rồi, nó cũng thay đổi nhiều, chẳng còn là P của hồi trước em yêu nữa. Tóc ngắn nhuộm nâu, bộ váy hở ngực đi liền ngắn qua đầu gối, mặt mũi trát đầy son phấn, chẳng bù cho hồi xưa nó giản dị lắm, tóc để dài chẳng bao giờ nhuộm, quần áo cũng không cầu kì, son phấn thỉnh thoảng lắm mới đánh trong dịp quan trọng… thế mà bây giờ, sao nó lại thay đổi nhiều đến vậy…
Nó chạy tới chỗ em, mỉm cười nhẹ nhàng kéo ghế ngồi sát cạnh em. Em thì lúc đấy bối rối quá chẳng biết nói gì với nó. 2 đứa cứ im lặng như vậy một lúc thì nó mới mở miệng:
“Lâu lắm rồi..anh nhỉ, dạo này anh thế nào rồi!”
Nghe giọng P nói vẫn thế, đúng là dù bản thân con người ta thay đổi điều gì nhưng giọng nói chẳng thể nào thay đổi được. Nó làm em nhớ đến những kỉ niệm hồi trước, khi 2 đứa còn yêu nhau, vẫn giọng nói này, vẫn hơi thở này đã từng nói “em yêu anh” trong mỗi lần gặp…haizz, nghĩ đến đây em lại thấy buồn.
“Anh vẫn bình thường thôi, còn em thì sao?… trông em thay đổi nhiều quá”
Nó nghe xong chỉ mỉm cười, đưa tay lên vuốt tóc mái. Cái điệu vuốt tóc ấy đúng là chẳng lẫn vào đâu được, không hiểu là vì em đã từng yêu nó nên mới thấy từng cử chỉ, hành động nó quen thuộc hay tại những điều đấy đã in quá sâu trong tâm trí mà cho đến tận bây giờ em vẫn chưa quên được???
“Sau khi mình chia tay, cũng khiến em suy nghĩ nhiều và nhận ra nhiều thứ… Em vẫn cố gắng sống tốt cho đến tận bây giờ, chỉ khác là thời gian qua em muốn thay đổi bản thân mình một chút, chẳng muốn là P như trước kia nữa. Mà em cũng giống anh mà, anh thay đổi cũng già hơn trước nhiều”
Nói xong nó gượng cười để giấu đi những dòng suy nghĩ mà nó đang nghĩ lúc này. Em yêu nó tuy không lâu nhưng vẫn đủ để hiểu nó, ít ra là cho đến bây giờ, nhìn nó thế em cũng không muốn nhắc lại thêm gì về chuyện hồi trước, vì em biết nhắc thêm chỉ làm cả em và nó cảm thấy khó xử.
Hai đứa chẳng biết nói gì, thỉnh thoảng lại hỏi dăm ba câu chuyện ngoài lề, cứ người này hỏi, người kia lại trả lời rồi im lặng.Nó tạo cho em cảm giác bối rối, khó chịu, ngại ngùng như kiểu đầu giờ bị cô giáo hỏi lên bảng kiểm tra miệng vậy.
“P ơi!”
Tiếng gọi rõ to phát ra gần bàn em ngồi, đồng thời cũng phá tan khoảng không gian im lặng của em và P. Nhìn ra, em thấy một người chắc cũng lớn tuổi hơn em tầm 3, 4 tuổi, mặc áo sơ mi đỏ, đeo cái chuyền bạc to đùng ngay cổ giống bọn cầm đồ, đầu vuốt tóc dựng đứng đang nhìn về phía em cười. Em quay sang thấy P chạy ra chỗ người đó, em cũng lao xuống theo xem như thế nào. Xuống đến nơi thì P đứng cạnh nắm tay người đấy giới thiệu “Đây là N, là chồng chưa cưới của em…”
Em nghe mà cũng đoán được phần nào, vì ban đầu khi gặp em đã để ý đến cái nhẫn ở tay nó, nhưng ngại quá nên cũng chẳng tiện hỏi. Đến giờ thì thấy cái nhẫn thứ 2 trên tay thằng kia nên em cũng không bất ngờ lắm.
“Còn xin giới thiệu với chồng, đây là Bob, là bạn em hồi trước..”
Cái từ “bạn” nghe sao mà chua chát thế các bác ạ, nó như là một lọ muối xối thẳng vào tim em ấy. Dù biết là giờ mình với em nó chẳng là gì, vậy mà sao vẫn buồn quá. Nhất là khi nghe P giới thiệu em lại càng buồn hơn gấp bội.
Ngồi nói chuyện với thằng kia một lúc, thì mới biết là đúng như em đoán, khi hỏi nó “ông anh hiện tại đang làm gì?”, nghe nó trả lời cộc lốc “Mở cửa hàng trông đồ làm ở nhà” là em biết thằng này dân cầm đồ rồi, chắc bên ngoài đi SH không cần đội mũ bảo hiểm đây. Cũng chẳng phải em ghen ghét gì thằng này hay nhìn mặt mà bắt hình dong nó, nhưng thật sự ngay từ cái nhìn đầu tiên em nhìn nó em đã thấy thằng này cũng thuộc hạng anh chị rồi, từ cái cách ăn nói không đầu không cuối, chẳng có cả chủ ngữ, hơi tí là kể “thằng anh làm bên cục nọ nên đi xe l bao h phải lo bị chó cắn” rồi thì uống thêm mấy cốc rượu nghe nó khoe chiến tích đi đòi nợ, khoe mực tàu các kiểu trên đời. Em nghĩ chắc thằng này mới chỉ thuộc dạng giang hồ nửa mùa, chứ bọn số má thật nó éo bao giờ phải đi kể với khoe cho người lạ cả. Uống thêm mấy cốc rượu, thằng kia ôm cổ cái P bảo em ra về bàn nó ngồi.
Em nhìn P mà chẳng hiểu nổi nó nghĩ gì khi đi lấy cái thằng này nữa. Chắc nó cũng thay đổi suy nghĩ giống vẻ ngoài nó hiện giờ, nó nhìn lên bảo em:
“Em quay lại bàn đây!”
Chẳng hiểu em có bị hoang tưởng hay không mà em nhìn thấy mắt nó ướt. Có khi nào nó khóc..? Không, chắc em chỉ tưởng tượng thế thôi, chứ đời nào nó khóc vì em, nó đang vui vẻ bên người chồng sắp lấy còn chả hết nữa là..
Lúc này thằng kia quay sang chào tạm biệt hay nói với em cái gì ấy, em nghe cũng chẳng rõ vì một phần thằng kia say nên cứ lè nhè, một phần thì em đang mải suy nghĩ đến P nên cũng éo thèm quan tâm cái thằng kia nói cái mẹ gì. Em chỉ gật gù giơ tay chào nó để nó đi cho nhanh. Càng ở lại em càng buồn thôi.
Hai đứa kia vừa kéo nhau đi thì con M chạy vào bàn hớt ha hớt hải.
“Ai thế anh, chị kia là ai thế anh, bồ cũ của anh hả?”
Đang suy nghĩ buồn miên man nghe con M nói thế, nhìn cái mắt nó mở to để hóng làm em tự nhiên bật cười. Đúng là tính trẻ con có khác, đi đâu cũng tò mò được. Em bảo nó luôn:
“Ừm, ny cũ thôi, mà kệ đi. Thế cô đi nhảy có nhìn thấy anh nào đẹp trai không?”
Nó nhìn em một lúc không nói gì rồi vớ lấy chai nước bên cạnh. Uống hết một chai nước xong, nó giục đi hôm nay đi về chuẩn bị đồ, ngủ sớm mai nó phải dậy đi với bố nó, em nghe loáng thoáng là bay đi đâu mấy ngày thăm họ hàng nhà nó ấy. Em chỉ nghe đến từ mấy ngày là em đã sướng rồi vì nó đi đồng nghĩa với việc em sẽ được nghỉ ngơi. Lâu lắm rồi chưa được tự do thế này!
Đưa nó về đến cổng xong, em cũng về nhà kết thúc một ngày đầy cảm xúc và mệt mỏi. Cảm xúc gì cũng có, bất ngờ vì thấy P nó thay đổi nhiều quá, bối rối vì chẳng biết nói gì..v..v… nhưng trên hết là cảm giác buồn mang mác, như là rơi mất một thứ gì đó đã từng nằm chênh vênh trên tay mình. Để khi không còn nó nữa, em bất chợt nhận ra là em cần nó nhiều đến như thế nào. Nhưng cái gì đã ra đi thì sẽ khó bao giờ trở lại được, nhất là trong chuyện tình yêu, vậy nên em cũng chấp nhận mỗi đứa một lối đi riêng.
Mệt quá, em ngủ thiếp đi lúc nào không biết. Gần sáng tỉnh giấc thấy di động có 2 sms của con M nhắn.
——————————————————————
Chap 7: Trắng và Đen – Lên Mục Lục
Cuộc sống ở trong club và bên ngoài club luôn trái ngược nhau. Nó như một mặt sáng, tối phản ánh chân thực nhất những gì đối nghịch của xã hội. Kẻ giàu, người nghèo, trộm cắp, cave… cho đến những tầng lớp dưới đáy như là ma cô, bán thuốc..v..v.. đều xuất hiện ở trước và sau hai bên cánh cửa của club. Đa phần có thể các bác đi club không ai để ý, nhưng họ vẫn ở đó hàng ngày, vẫn hiện diện hàng đêm, như là một minh chứng để chứng tỏ một điều là “Đời không như những gì ta nghĩ”, và khi ra ngoài lăn lộn để kiếm được đồng tiền các bác mới biết được rằng có nhiều thứ không dễ dàng có được, đôi khi để có được nó, các bác có thể sẽ phải đánh đổi tuổi trẻ, hoài bão, đam mê cho đến những điều tàn khốc hơn như thể xác, tinh thần..thậm chí cả mạng sống.
Em thì thích cái cảm giác ngồi hút thuốc ngắm cảnh đường phố lúc về đêm, nhất là khi trời mưa nữa. Chẳng hiểu sao nó luôn đem lại cho em cảm giác đặc biệt, như được sống thật với bản thân mình, cũng từ thói quen đó em cũng được chứng kiến những điều trắng đen của xã hội, những màu sắc của cuộc sống. Đôi khi nghĩ lại thấy cái nghề này cũng có cái hay, cũng nhờ nó mà biết đời là cái gì, người là như thế nào và xã hội sống ra sao. Thế nên đôi lúc em cũng dặn lòng mình là bỏ việc mà chẳng thể nào bỏ được. Cứ hết ngày này qua ngày khác gắn bó với nó, dần dà thành thói quen lúc nào không hay.
Một hôm, em đưa con M lên club muộn hơn mọi ngày thường lệ, gần 1h sáng mới đưa nó lên đấy. Con M thì mới ốm dậy, nhưng nể con bạn tổ chức sinh nhật hôm đó nên vẫn cố gượng dậy đi. Em khuyên nó:
“Ở nhà đi cho đỡ mệt, đang ốm mà cố lết đi làm gì?”
Mà nó chẳng chịu nghe, cứ để ngoài tai như nước đổ đầu vịt. Em hôm đó thấy con M người vẫn sốt nên ko yên tâm, đành đi vào cùng nó, sợ nhỡ xảy ra chuyện gì. Con M thấy em vào club cùng nó thì ra vẻ vui lắm, cứ tí ta tí tởn, cười toe toét với em. Trông con M nó cười mà em vừa bước đi vừa thầm nghĩ bực tức nó “đúng là hâm, dở hơi”. Lên club hôm đó, thì con bạn con M thuê hẳn 7 bàn liên tiếp cho bọn bạn nó cả con M. À, mà quên nói sơ qua về nhà con bạn con M cho các bác nghe, con này nhà không gọi là giàu bình thường đâu mà là giàu vl các bác ạ. Nó cũng đi với con M mấy lần, em nghe con M kể nếu tính số
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




