|
|
Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí. Tải Về Máy
|
Hạ không tốt tóc tai sẽ bù xù.
Đến giờ cơm trưa rồi, Lương Hạ có thể nghênh ngang trước mặt Quý Trạch Tuấn bước ra khỏi phòng làm việc, bởi vì có nhiệm vụ.
Ra cửa liền đi đến hướng đại học O, nếu muốn tìm Lăng Kì còn phải tìm Chu Hàn.
Rất ít giới truyền thông trong thành phố biết tin tức đời thứ tư nhà họ Quý đã kết hôn, bởi vì không phỏng vấn bất kỳ nội dung nào, cũng không có biết bài báo, nói lời sai sẽ khiến cho ông chủ giới truyền thông nghi ngờ về chuyên môn. Nói một cách khác, ở thành Y không có người biết đến chuyện như vậy, mặc dù người của nhà họ Quý giữ bí mật công việc tương đối tốt, nhưng cũng không có người nào cảnh cáo Lương Hạ không được nói sự thật là đã kết hôn với bạn bè.
Chu Hàn nhất định sẽ truy hỏi đến cùng nguyên nhân vì sao cô tìm Lăng Kì, nếu như ăn ngay nói thật, tương đương với tự vả vào miệng mình, dù sao hôm qua cũng xả một đống lời nói dối giấu diếm, ngoài ra còn phương diện lấy một đồn trăm, mặc dù không quan tâm đến cái nhìn của kẻ khác, nhưng Cố Thần, cô còn chưa chuẩn bị tư tưởng.
Từ trên tổng hợp lại, không thể làm gì khác hơn là tiếp tục bịa lí do.
Khi Lương Hạ đến tiệm bánh ngọt, Chu Hàn đang nói chuyệnphiếm với Thi n, đột nhiên nhìn thấy người quen cũ thật sự kích động, nhiệt tình như lửa mà kéo Lương Hạ đến quầy hàng.
“Mới một ngày không gặp liền nhớ đến bổn cung hả?”. Chu Hàn lẳng lơ đá lông nheo.
“Ngày hôm qua ngủ cũng không ngon giấc, chính vì quá nhớ Hoàng hậu!”. Lương Hạ tâng bốc nịnh hót, có việc cầu người nhất định trước tiên, phải adua nịnh hót!
“Hai cậu là hoàn châu hay là Chân Huyền thế hả?”. Thi n khinh bỉ nhìn chằm chằm hai người trước mặt, còn thể loại nàng với trẫm.
“Không buôn bán làm ăn à! Lại còn ở đấy cười!”. Bà chủ đột nhiên từ phía sau lao ra, vốn là hung thần ác sát nhìn thấy Lương Hạ đã lâu không gặp đang đầy mây chuyển thành trời quang đãng: “Chao ôi tiểu tâm can của ta, cháu đến cũng không nói với ta một tiếng!”.
“Cháu mới đến được phút thôi, hơn nữa ngộ nhỡ bác với ông chủ ở phía sau làm việc gì kia, sẽ thẹn thùng nha!”. Lương Hạ tiến lên ôm lấy bà chủ, trước khi nghỉ việc cũng không tự mình đến nói, bình thường bà chủ đối xử đối với cô cũng không tệ, vẫn lại là rất áy náy.
“Ba hoa! Muốn ăn cái gì bác mời cháu?”. Bà chủ xoa nắn gương mặt Lương Hạ, đồng thời phát hiện Lương Hạ không buộc tóc lên, : “Chậc chậc, Hạ Hạ tâm tình cháu hôm nay không tốt?”.
“Trời, bà chủ không nói cháu cũng không nghĩ đến!”. Chu Hàn cũng rất lo âu nhìn Lương Hạ.
Ở đây chỉ có Thi n đầu nổi đầy sao, đây chính là nghe không hiểu kết quả, đành phải hậm hực đi ra phía sau gói bánh với ông chủ.
“Bà chủ, cháu có chút việc muốn nhờ Tiểu Hàn giúp một tay á…, có thể cho cháu mang cô ấy mượn đi một lúc được không? Rất nhanh sẽ trả lại cho bác!”. Lương Hạ suy sụp tinh thần nhìn bà chủ.
Dĩ nhiên bà chủ là bị bộ dạng tội nghiệp đáng thương của Lương Hạ làm rung động, quan tâm nói: “Mang đi dùng tùy ý, bác cho Tiểu Hàn nghỉ nửa ngày!”.
Vì sao không hỏi ý kiến của tôi?! Nhân quyền đều đã thành gỗ?!Chu Hàn phồng phồng quai hàm, âm thầm oán trách đôi câu,nhưng mà cô thích nhất tình nghĩa của Lương Hạ, chịu ơn một giọt nước khẳng định tương lai báo đáp cả dòng suối, dự đoán Lương Hạ sẽ được gả vào nhà giàu nha!
Đổi sang quán trà sữa yên tĩnh, Lương Hạ chủ động mời Chu Hàn uống trà đậu đỏ ướp lạnh, hừ hừ hôm qua mới mời muối tổ hôm nay lại mời, lỗ vốn quá.
“Nói đi”. Chu Hàn nhàn nhã uống nước đá, đúng là uống đồ miễn phí hương vị ngon nhất.
“Giúp tớ tìm cớ hẹn gặp Lăng Kì ra ngoài”. Lương Hạ nói ra những lời này rất trôi chảy, Chu Hàn giống như cổ họng bị đóng băng cứng đờ.
Nói được lời này thật là có tài nghệ, Lương Hạ không khỏi đắc chí, đi thẳng vào chủ đề lộ ra thành ý mười phần, đem vấn đề hẹn gặp Lăng Kì thế nào giao cho Chu Hàn.
Nhưng Chu Hàn nửa ngày cũng không có phản ứng, Lương Hạ đành phải bổ sung một câu: “Tớ muốn nhờ cậu vì cậu là bạn cùng phòng với Lăng Kì”.
“Cậu định làm gì?”. Chu Hàn biết giữa Lương Hạ và Lăng Kì không có liên hệ gì, nhưng Lương Hạ muốn làm cái gì cô cũng không đoán được, chẳng lẽ biến mất mười lăm ngày để đi ra ngoài nuôi dưỡng dũng khí? Chuẩn bị cạnh tranh với nữ thần?
“Thì, thì, muốn xem cô ta so với tớ, so với tớ mạnh mẽ hơn bao nhiêu ah!”. Lương Hạ chột dạ nói qua quít, chỉ sợ phun ra Quý Trạch Tuấn.
“Ọe! Cậu không phải là không muốn chịu thua nên muốn cùng nữ thần đánh nhau chứ hả?”. Vẻ mặt Chu Hàn sùng bái, Lương Hạ âm thầm muốn đột kích chọi lại sao?
“Cậu muốn nói như thế nào cũng được, miễn hẹn cô ta ló mặt ra là được!”. Lương Hạ vẫn tự tin Chu Hàn sẽ giúp mình.
“Nhưng nhà cô ta đang xảy ra chuyện, bây giờ cậu cùng cô ta tuyên chiến có thể không công bằng hay không hả? Mà cô ta đi ra khỏi cửa đều có phóng viên bám theo, hẳn là tớ không có sứcquyến rũ kêu cô ta xuất hiện được!’. Chu Hàn cũng rất khó xử, nhưng hai mắt đột nhiên sáng lên: “Cô ta sẽ đi ra tìm Cố Thần!”.
“Cố Thần?”. Lương Hạ do dự, Chu Hàn nói cũng không phải là không có đạo lý, có khả năng hấp dẫn Lăng Kì chỉ có Cố Thần mà thôi.
“Bụng của tớ đau, tớ đi trước một bước nhá!”. Chu Hàn đột nhiên ôm bụng kêu đau, cũng không đợi Lương Hạ kịp phản ứng liền chạy.
Đây là chính là bạn bè tốt hả, Lương Hạ thở dài, được rồi, chỉ có đi tìm Cố Thần.
Thành phố Y rất lớn, tìm người rất khó, trời rất nóng cũng không chịu được lăn qua lăn lại, thật may là khoa học kỹ thuật phát triển, có một loại đồ vật được gọi là điện thoại di động.
Ở trong danh sách liên lạc tìm được Cố Thần, gọi hay là không gọi, đây là một vấn đề, bởi vì Lương Hạ chưa từng gọi đến số của Cố Thần, đây là len lén lấy từ danh sách điện thoại của Thi n.
“Alô”. Suy đi nghĩ lại vẫn nên gọi điện, rất nhanh liền kết nối.
“Ai vậy?” Giọng nói Cố Thần ôn hòa nhẹ nhàng truyền tới, thật lòng có một loại cảm giác giống uống cà phê.
“Là tớ, Lương Hạ”.
Đối phương dừng lại mấy giây mới trả lời: “Có việc gì thế?”.
“Không có việc thì tìm cậu làm gì, cậu đang ở đâu?”. Mặc dù Lương Hạ không nhìn được biểu cảm Cố Thần, nhưng mà có thể đoán được anh chắc chắn sẽ không vui mừng.
“Trong nhà, cậu đến đây đi”.
Coi như ngươi thức thời, Lương Hạ rất hài lòng với câu trả lời của Cố Thần: “Nhà cậu ở đâu?”. Lương Hạ chưa biết được Cố Thần có chuyển nhà hay không.
“Vẫn ở chỗ cũ”.
“A, tớ đến liền”.
Nhà Cố Thần cũng là hàng xóm sát vách trước đây của nhàLương Hạ, Ngồi xe cách đại học O đúng một tiếng đồng hồ,thuộc về trung tâm khu vực hạ lưu san phẳng của thành phố Y.
Đã lâu không có đến nơi này, các cụ già cũng rất ít, qua giữa trưa thì càng không có bóng dáng một ai, chỉ biết líu ríu gọi không ngừng. Lương Hạ đi dọc theo hàng cây ngô đồng, càng chạy nhịp tim càng nhanh, bởi vì cảnh tượng càng ngày càng quen thuộc, hồi ức dần dần dâng lên tràn ngập.
Quẹo vào một cái ngõ nhỏ, đây chính là cổng lớn từ thuở xưa, rất nhanh liền thấy sân hai nhà.
Nhà của Lương Hạ đã sớm bán cho người khác, vì vậy cũng không có cách nào đi vào nhớ chuyện xưa, không thể làm gì khác là đi vào sân nhà Cố Thần. Bây giờ nhìn lên trên ngọn cây cảm thấy nó rất thấp, lúc nhỏ nhìn lên đều muốn gãy cả cổ.
“Cậu đang nhìn cái gì thế?”
Bây giờ đàn ông đều thích đứng ở sau lưng người khác nói chuyện, muốn dọa cho bệnh tim tái phát, Lương Hạ vỗ vỗ chính mình thở xuôi khí, sau đó xoay người đối mặt với Cố Thần. Đã lâu không gặp nhìn anh giống như ánh mắt trời rực rỡ chiếu xuống, diện mạo khí chất tuyệt đối là tình nhân trong mộng.
“Nhìn cây sơn trà, đã nhiều năm không nhìn thấy rồi”.
“Mới mười năm mà thôi, vào đi”. Cố Thần xoay người vào trong phòng.
Lương Hạ chỉ nghe được “Mới…mà thôi”. Đoán được quả nhiên cố Thần đối với cô không có một chút cảm giác nào, lại xem nhẹ ‘ mười năm’, ý nghĩa hai chữ này ngày cô rời đi Cố Thần nhớ rất rõ ràng.
Từ sau khi Cố Thần lạnh nhạt với Lương Hạ, Lương Hạ cũng không còn không biết xấu hổ tiếp tục đến gõ cửa nhà anh nữa. Cố ba Cố mẹ đều là nhân viên văn phòng, công việc bận rộn,thường xuyên làm thêm giờ, vì thế Lương Hạ rất ít khi gặp bọn họ, cũng không hi vọng dựa vào Cố ba Cố mẹ để vào trong nhà tiếp cận Cố Thần.
Thật ra thì Lương Hạ cũng không biết chính xác có phải lần đầu tiên nhìn thấy Cố Thần liền rơi vào bể tình hay không, dù sao khi đó vẫn chỉ là đứa trẻ quấn tã, biết thích là cái gì, hơn nữa khả năng ghi nhớ khi còn bé có hạn, chuyện liên quan đến Cố Thần đều là do người lớn kể lại. Chẳng hạn như Cố Thần hồi còn nhỏ sờ vào con gà, sau khi về nhà vừa khóc vừa chất vấn hỏi tại sao mình không có con gà.
Chẳng qua từ lúc nhỏ đến nay mỗi ngày đều muốn nhìn thấy anh, thành thói quen đi tung tăng phía sau anh cười ngây ngô, cho dù quan hệ lạnh nhạt, chuyển nhà, cách xa chỗ ngồi vẫn đoán được nhất cử nhất động của anh.
Nhưng bị anh từ chối, lại nhìn thấy anh và Lăng Kì hôn môi, cũng không thương tâm muốn chết
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




