watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 17:20 - 26/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 9596 Lượt

ngồi làm việc trong tiệm bánh ngọt, có thể măc tùy tiện trong tiệm bánh, dù sao cũng đâu có ai vây quanh, nhưng trong văn phòng phần lớn là đồ công sở, còn Lương Hạ mặc T-shirt cao bồi rất không phù hợp.

“Khẩu vị của cô rất lớn đấy, một bữa cơm còn chưa đủ còn muốn mua thêm quần áo?”. Quý Trạch Tuấn cầm tóc Lương Hạ đùa nghịch, trong đêm tối một đôi đồng tử màu đen thâm thúy thật sáng chói.

“Chúng ta thật sự rất khác nhau, anh có thói quen chuyên móc tiền túi cho phụ nữ à? Tôi cảm thấy quần áo mình ở văn phòng luật không phù hợp, vì thế muốn đi mua vài bộ quần áo, anh vừa nói muốn mua cho tôi sao?”. Lương Hạ hận không thể đâm mù hai mắt Quý Trạch Tuấn, mỗi lần anh ta nhìn cô chằm chằm khiến toàn thân cô đều sợ hãi.

“Đã kết hôn rồi vẫn còn có khí phách như vậy à?”. Có lẽ bởi vì thuyết phục được Lăng Kì, tâm tình Quý Trạch Tuấn rất tốt, đôt nhiên ôm Lương Hạ vào lòng, trên người cô luôn tỏa ra sức sống khiến anh không thể tự thoát ra được.

“Khí phách cái gì hả, anh chắc chắn chưa đến ba mươi tuổi,mong anh suy nghĩ kĩ một chút, là liêm chính! Tôi nghĩ lúc này anh cảm thấy nợ tôi nên muốn móc tiền túi, nhưng chuyện này không liên quan gì đến anh, tôi tự mình đi”. Lương Hạ cố gắng muốn thoát ra khỏi lồng ngực Quý Trạch Tuấn, nhưng anh xiết rất chặt.

Quý Trạch Tuấn theo bản năng ôm chặt hơn nữa, càng ngày càng cảm thấy Lương Hạ đặc biệt, thì càng ngày càng muốn đứng ở bên cạnh cô:”Tôi đi với cô”.

“Lời nói này không giống anh”. Tuy rằng Lương Hạ không hiểu nổi nguyên nhân Quý Trạch Tuấn ôm cô, nhưng trên người anh có mùi rất dễ chịu, trong lồng ngực xúc cảm không tồi, vì thế cũng không giãy giụa nữa. Thật ra nói với anh muốn đi mua quần áo mục đích là muốn tìm một người lái xe tiện thể xách đồ.

Tuy Quý Trạch Tuấn chìm trong biển sách nhiều năm, khó có thể đi dạo phố, nhưng trời sinh cao quý biết thưởng thức, anh tùy ý chọn mấy bộ quần áo đều rất phù hợp với Lương Hạ, kiểu dáng này không giống như Lương Hạ tự mình chọn hoặc là trông có vẻ già dặn hoặc là mặc không vừa khít.

Nhưng mà có một vấn đề nhỏ ở giữa, Lương Hạ nhìn trúng một cái áo màu vàng nhạt nhưng lại là một chiếc váy liền, hơn nữa có giảm giá 15%, liền không chút do dự chạy vào phòng thay đồ mặc vào, nhưng lúc đi ra đầu Quý Trạch Tuấn lắc đến mức muốn rơi xuống.

Lương Hạ đứng ở trước gương nhìn mình nghi ngờ, rõ ràng rất đẹp, cũng không biết Quý Trạch Tuấn đang suy nghĩ cái gì?

“Anh ít nhất cũng phải nói lí do chứ?”. Lương Hạ trừng mắt nhìn Quý Trạch Tuấn, đối với hành vi của anh cực kỳ bất mãn.

“Đùi rất to, cô hẳn là chưa học được cách che đậy”. Quý Trạch Tuấn vừa nói vừa chọn quần áo khác, ở ngoài mặt biểu lộ ghét bỏ đùi to của vợ, nhưng thật ra không thích cái váy này bởi vì,vừa ngắn lại chỉ che được mông, đã ngắn lại còn rộng rãi, gió thổi qua thì tốc hết rồi, đây rõ ràng chính là đồ dành cho phụ nữ độc thân mặc.

“Stop!”. Lương Hạ liếc mắt, lớn bằng này cũng chưa có người nào nói chân cô to, chỉ có người chế giễu cô ăn không mập, “Tôi rất muốn thử loại váy này nha, tôi cũng chưa có mặc thử màu kẹo”.

Quý Trạch Tuấn chọn cho Lương Hạ hai bộ vải ka ki đều là màu hồng nhạt, cũng không biết Lương Hạ là muốn thách thức bản thân hay là không muốn phải chống chọi với Quý Trạch Tuấn.

“Nếu cô dám mua, tôi sẽ bảo mẹ nói cô không chăm sóc tôi”. Quý Trạch Tuấn đến tới phía sau Lương Hạ, chậm rãi nhấc đầu dựa vào cô. Từ lúc lấy Lương Hạ đần độn một thời gian, liền thích đùa giỡn, tuổi tác tư tưởng đều giảm xuống nhỏ dần.

“Cái gì?”. Lương Hạ không dám tin nhìn Quý Trạch Tuấn qua gương, lại dám dùng mẹ chồng uy hiếp cô, “Lão thái bà húp cháo – vô sỉ hạ lưu”.

“Tôi muốn anh đi cùng không phải là muốn anh ở đây lôi mẹ chồng ra gây khó dễ tôi”. Đầu năm nay lưu hành làm chuyện tốt không để lại tên, Quý Trạch Tuấn không biết…xấu hổ chút nào cường điệu bản thân đức tính thanh cao, “ Thử cái này xem”.

Lương Hạ nhìn trong tay Quý Trạch Tuấn cầm chiếc váy màu xanh nhạt, so sánh một chút với bộ ki-mô-nô của mẹ chồng, quyết định cởi quần áo trên người ra đổi đi.

Đứng ở cửa nhà mình, Lăng Kì hơi sợ hãi. Chắc chắn bố đã phát hiện cô lén đi ra ngoài, không biết có phải là đang ngồi ở phòng khách chờ cô về khiển trách hay không?

Nhưng bất kể như thế nào, cô đều quyết định ra tòa làm nhân chứng chống lại Lăng Bách Thảo.

“Còn biết quay về à?”. Quả nhiên, vừa vào đến cửa chính là tiếng trách mắng của bố. La Thư cũng ngồi ở bên cạnh nhìn cô.

“Có thể đừng giống như thẩm vấn tội phạm được không?”. Lăng Kì không khỏi cảm thấy trong lòng nguội lạnh, không thể tiếp tục đối măt với bố và mẹ kế, lập tức đi lên tầng.

“Mày nói cái gì?”. Lăng Bách Thảo khó thở, lật ngược chiếc bàn uống trà:” Tao đã nói bao nhiều lần rồi! Không được sự đồng ý của tao không cho phép bước ra khỏi cửa cái nhà này, mang đến phiền phức lần trước cho tao chưa đủ sao?”.

“Ơ kìa ông đừng tức giận như vậy, tức giận không tốt cho cơ thể?”. La Thư nhanh chóng đứng dậy xuôi theo cơn tức giận của chồng, bất mãn nhìn Lăng Kì:” Đều đã hai mươi mấy tuổi đầu như thế nào dám nói chuyện với bố con như vậy? Không cho con ra ngoài cũng là vì muốn tốt cho con”.

“Tốt cho tôi? Các người tự nghĩ lại chính mình đi! Làm ra chuyện trái với đạo dức, còn muốn nhốt tôi ở nhà, các người có lo lắng cho tôi sao?”. Lăng Kì cũng chưa từng kích động như hôm nay,giống như muốn đem toàn bộ tức giận từ trước đến nay bộc phát ra:”Còn nữa, bà dựa vào cái gì, giáo dục tôi?”.

“Cô!”. La Thư tức giận đến mặt đều tái lại, “Bách Thảo~ ông xem con gái của ông đi!”.
“Cút cho tao, không muốn bị nhốt ở nhà thì cút cho tao!”. Lăng Bách Thảo tức giận nhìn Lăng Kì.

“Tạm biệt” Lăng Kì ra sức kiềm chế nước mắt đảo quanh vành mắt, cô không ngờ bố lại nói với cô từ “ cút “.

Lăng Kì rất nhanh liền kéo va ly đồ rời đi, Lăng Bách Thảo ngã ngồi ở trên ghế sô pha, đau đớn nhắm mắt lại.

“Ông cứ như vậy để cho nó đi sao? Nếu như bị phóng viên chụp được thì làm sao bây giờ? Lần trước cũng bởi vì nó ôm hôn với nam sinh kia, phóng viên nói Lăng Phong chúng ta không có một chút nhận thức biết lỗi!”.

“Câm miệng”. Lăng Bách Thảo quát một tiếng, La Thư sợ tới mức không dám nói thêm nữa.

Lăng Kì nói đúng, ông là bố cho đến bây giờ chưa từng suy nghĩ qua cảm xúc của con gái, chỉ biết kiếm tiền.
Sau khi Cố Thần tắm xong đứng ở trước gương nhìn chằm chằm cơ thể ướt sũng, vì không muốn Lương Hạ xấu hổ nên nói dối có việc phải quay về. Nhưng kể cả khi trên đường về nhà hay là lúc tắm rửa, sự thay đổi gần đây của Lương Hạ vẫn không ngừngxoay quanh trong đầu.

Nếu năm đó không nghe được đoạn đối thoại chết tiệt kia, thì có lẽ bây giờ ngày nào cũng có thể ở chung một chỗ với Lương Hạ.

“Cố Thần, anh có ở nhà không?”. Đột nhiên ngoài cửa truyền đến giọng nói của Lăng Kì, Cố Thần cầm khăn lông mạnh mẽ lau mặt mình một cái liền đóng cửa phòng tắm đi về phía đèn phòng khách.

“Nói chuyện với Lương Hạ xong rồi?”. Vừa mới nói xong liền nhìn thấy Lăng Kì đứng ở cửa vẻ mặt áp chế, bên cạnh là va li hành lí. Đại khái Cố Thần có thể đoán được một hai phần:” Cãi nhau với bác trai và bác gái à?”.

“Cố Thần, em không có chỗ nào để đi”.

Nếu mà nữ thần ở đại học O đứng ở trước cửa nhà nam sinh ngẫu nhiên, đáng thương nói mình không có chỗ để đi, đoán chừng nam sinh nào cũng đều sục sôi tiết ra hormone tình cảm mãnh liệt ôm chặt lấy nữ thần, sau đó dắt vào nhà, nhưng mà kì lạ là hết lần này đến lần khác đều đứng ở cửa nhà Cố Thần.

“Đi vào rồi nói”. Cố Thần tiến lên cầm lấy hành lí của Lăng Kì, liền xoay người đi vào phòng.

Cố Thần vừa mới đặt hành lý xuống, Lăng Kì liền từ phía sau vòng trên hông anh, mặt dính sát trên lưng anh, “Anh chứa chấp em có được không?”.

Lăng Kì biết công ty Cố mẹ Cố ba cách chỗ này rất xa, vốn ởnhà cũng chỉ có một người là Cố Thần, vì thế chỉ cần cô làm nũng một chút, nhất định Cố Thần sẽ cho cô ở lại.

“Lăng Kì, có phải là Lương Hạ nói với em chuyện gì không?”. Đối với hoàn cảnh gia đình của Lăng Kì, kết cấu nhân vật cũng có biết một chút, mặc dù cho đến bây giờ luôn luôn có mâu thuẫn, nhưng đêm nay Lăng Kì bỏ nhà đi, hẳn là Lương Hạ thoát không khỏi không liên quan.

“Lương Hạ và bạn nói một số chuyện để em quyết định làm một việc, nhưng mà chuyện này với chuyện em bỏ nhà đi không có liên quan gì cả”. Lăng Kì không muốn Cố Thần hiểu lầm Lương Hạ cái gì, dĩ nhiên nói như thế nguyên nhân thật sự là muốn Cố Thần không có bất kỳ liên hệ nào với Lương Hạ, nếu bỏ nhà đi liên quan đến Lương Hạ, chắc chắn Cố Thần sẽ đi tìm cô ta.

“Lương Hạ với bạn của cậu ấy?”. Cố Thần nhất thời không khống chế được hóng chuyện một chút, nhưng rất nhanh liền phát hiện mình thất thố, vô ý xoa nhẹ chóp mũi. Thật ra thì từ trước đối với mọi chuyện đều biểu hiện thờ ơ là bởi vì anh không quan tâm đến người ta nghĩ cái gì, đáng tiếc bây giờ không giống với lúc trước.

Cố Thần đem lời mình vừa nói đánh gãy một nửa, đề tài hoàn toàn chuyển

Trang: [<] 1, 19, 20, [21] ,22,23 ,50 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT