watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 17:20 - 26/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 9603 Lượt

Giọng trầm thấp từ trên đỉnh đầu truyền đến, “Cũng may là em không bị bỏng, sưng lên thì không đeo được rồi”.

Lỗ mũi Lương Hạ trong nháy mắt cay cay, kìm nén nước mắt không được tràn ra hốc mắt, nhưng không muốn giống như lần trước rơi trên người anh cả một vốc nước mắt nước mũi vì vậy liều mạng nhẫn nại.

Đúng rồi, áo khoác đâu?!

“Áo khoác của anh đâu?”. Lương Hạ hít xụt một hơi vào lỗ mũi, cố ngẩng đầu nhìn Quý Trạch Tuấn. “Hình như rơi ở nhà hàng rồi”.

Tiết tấu có cái gì đó không đúng, không phải nên giống như bạch tuộc mãnh liệt ôm lấy anh sao? Quý Trạch Tuấn buồn bực hừ một tiếng “Đấy là cái áo Ngụy Linh tặng trước khi lên tòa, vốn là định hôm nay vứt đi”.

“Cô ấy tặng anh tận 1200 đó nha?”. Một khi có đề tài mới Lương Hạ bắt đầu thao thao bất tuyệt, Quý Trạch Tuấn thật vất vả mới tạo ra bầu không khí.

“Đúng thế, lúc ấy cô ta muốn lôi kéo anh để nói chuyện, áo khoác chỉ là thủ đoạn”. Quý Trạch Tuấn đã thoáng có chút không vui, một là Lương Hạ hoàn toàn không để ý đến trước nhẫn kim cương, hai là nhớ đến bộ âu phục giá rẻ Ngụy Linh dùng để giả dối với anh,nếu như không phải có lần mẹ vô tình nhìn thấy, sau đó trách anh không biết thưởng thức, thậm chí anh còn quên chưa xem qua bảng giá.
“Phải không đấy anh chàng đẹp trai, lúc em lấy nó ra làm chăn cũng cảm thấy có điều khác lạ”. Lương Hạ cứng rắn ép nước mắt trở về. nhưng thật ra đổi đề tài để cô rút nước mắt của mình về,rất nhanh nhớ đến Quý Trạch Tuấn làm cho mình vui mừng, “Lúc chúng mình kết hôn không phải đã trao nhẫn rồi sao?”.

Coi như là có chút lương tâm, Quý Trạch Tuấn đè lại lửa giận thiếu chút nữa bốc lên, “Đấy là cái ông nội chuẩn bị, không phải là cái anh chọn cho em”.

Lương Hạ nâng tay trái của mình lên, nín thở nhìn cẩn thận, chiếc nhẫn lúc kết hôn kia cô chỉ đeo một lần rồi để vào trong ngăn kéo,cũng không nói được là vì sao.

“Đầu ngón tay của người nào đó không nhỏ gì cả!”. Đến lượt Quý Trạch Tuấn “giễu cợt” Lương Hạ rồi.

“Anh lo em nhỏ hay thô thì làm gì hả, tự mình đa tình đi mua nhẫn tặng người ta”. Lương Hạ quyết định không cảm động, khoa trương giơ tay về phía ánh đèn, “Ê hình như là một cara”.

“Chờ em vì Quý Gia làm được việc lớn cống hiến xuất sắc thì đổi sang nhẫn 2 cara”. Quý Trạch Tuấn xoay người cầm chiếc đàn đánh một bản nhạc quen thuộc, thời còn là học sinh.

Mặc dù Lương Hạ không hề lên tiếng, nhưng trái tim của cô đã nghiêng ngả, thì ra Quý Trạch Tuấn lo cô bị bỏng như vậy là vì muốn mua nhẫn tặng cô.

Tuy mẹ chồng là người nói năng chua ngoa nhưng trong lòng thì như đậu hũ, chỉ cần cho bà ăn nhiều đồ ăn ngon thì có thể dụ dỗ tất cả, nhưng mà không thể luôn là người mắc lỗi làm mất lòng được, chỉ còn mấy ngày nữa là khai giảng, bây giờ đang tận lực làm mẹ chồng vui lòng, để lại ấn tượng tốt, vì vậy kéo Quý Trạch Tuấn về trước mười giờ.

Vừa về đến nhà thì nghe thấy quản gia Hàn Thúc nói từ lúc trở về bụng phu nhân không được thoải mái, đại khái là do bữa tối ăn không được sạch sẽ.

Lương Hạ cũng không biết làm thế nào cho phải, chỉ im lặng nhìn Quý Trạch Tuấn.

“Các con đã về rồi?”. Vừa đúng lúc Quý Hạng Minh từ trên cầu thang đi xuống, “Mẹ con ăn một ít hải sản nửa sống nửa chín, bị tiêu chảy rồi, mà còn không chịu uống thuốc”.

“Con đi nấu cho mẹ một ít cháo, giúp ấm dạ dày tiêu hóa thức ăn, uống thuốc có tác dụng phụ, chắc chắn là mẹ lo cái này”. Lương Hạ ở cùng Diêu Lệ Cẩm được một thời gian nên càng ngày càng biết thói quen của bà, mẹ chồng chỉ dựa vào chơi bóng và luyện yoga để giữ gìn vóc dáng, lưu thông tuần hoàn máu dưỡng da, chưa bao giờ uống thuốc bổ.

“Việc này làm phiền con rồi”. Hình như trên tầng truyền đến âm thanh nôn mửa, hai bố con vội vàng chạy lên.

Đợi đến lúc Lương Hạ nấu một bát cháo nhỏ bưng lên phòng,Diêu Lệ Cẩm đã mệt mỏi rã rời, dựa vào trong ngực Quý Hạng minh nghỉ ngơi, Quý Trạch Tuấn thì bị đuổi về phòng tắm rửa.

Đột nhiên ngửi thấy mùi thức ăn, mí mắt Diêu Lệ Cẩm giật giật,Lương Hạ thức thời đi lên phía trước, bưng bát đưa tới khóemiệng mẹ chồng, “Mẹ ăn một chút đi ạ, để làm ấm dạ dày hòa tan thức ăn, ngủ một giấc là khỏi ạ”.

Diêu Lệ Cẩm không chịu nổi mùi thơm hấp dẫn, thêm lời nói Lương Hạ rất có khoa học, liền hé miệng ngậm lấy cái muỗng đang đưa tới, cháo gạo hương nhu loãng trôi xuống cổ họng.

Quý Hạng Minh ở bên cạnh không lên tiếng, không ngừng cầm khăn giấy lau môi Diêu Lệ Cẩm.

Không khó khăn chút nào ăn hết bát cháo nhỏ, mẹ chồng như vậy là rất nể tình, Lương Hạ cũng yên tâm, cũng may không là phải ngộ độc thức ăn nghiêm trọng.

Dọn dẹp xong xuôi cuối cùng cũng có thể trở về tắm rửa ngủ một giấc, hôm nay nhịp tim trung bình đập dồn dập nhiều lần, cơ thể vô cùng căng thẳng, Lương Hạ ngủ không được.

“Còn một tuần nữa là em đi học à?”. Quý Trạch Tuấn chống một cánh tay lên nhìn Lương Hạ nằm xuống.

“Đúng vậy, chẳng mấy là anh sẽ không nhìn thấy em”. Lương Hạ cũng nghiêng người nhìn sang Quý Trạch Tuấn.

“Không phải là em xin học ngoại trú chứ?”. Trong đôi mắt đen sáng của Quý Trạch Tuấn càng thêm sâu hơn.

Lương Hạ hơi suy tư một chút ý tứ trong lời Quý Trạch Tuấn,”Em không muốn bạn học cảm thấy qua một kì nghỉ hè em thay đổi quá nhiều, hơn nữa chỗ này cách trường học rất xa, không thuận tiện”.

“Ừ, ngủ đi”. Quý Trạch Tuấn muốn nói lại thôi, lật người đi ngủ.

Lương Hạ nhìn sau lưng Quý Trạch Tuấn, nghĩ đến mấy tháng không được gặp anh, cũng rất cô đơn, Nhưng trong trường thật sự không thể có hành vi nói dối, khắp nơi đều có người chỉ chỉ chỏ chỏ tâm trạng không yên.

Mấy ngày kế tiếp, Lương Hạ luôn đi theo Quý Trạch Tuấn đến văn phòng luật, hằng ngày nấu ít đồ ăn, thỉnh thoảng vào lúc ít người bị Quý Trạch Tuấn chấm mút, tuy bình thường nhưng rất ấm áp.

Thứ sáu là ngày cuối cùng Lương Hạ đến văn phòng luật, cũng là sinh nhật Hàng Triệu.

Theo lệ thường, vào buổi chiều mọi người đều rối rít rời đi, về nhà chuẩn bị một chút, buổi tổi tham gia party của Hàng công tử.

Nếu như không phải trước khi đi làm Hàng Triệt mặt dầy nhắc nhở Lương Hạ buổi tối nhớ mang quà đến nhà tặng anh ta, thậm chí Lương Hạ đã quên mất chuyện này.

Không công khai quan hệ có một điểm xấu chính là Quý Trạch Tuấn và Lương Hạ phải chia nhau ra mua quà sinh nhật, lỗ vốn to rồi.

Rốt cuộc Hàng Triệt là công tử của công ty Phú gia, vườn hoa ba tầng trồng hoa đồng tiền rất có phong thái, trước đây phía trước là nước phía sau là cây, khó trách thụ thai ra Hàng Triệt đẹp trai thanh tú động lòng người như vậy.

“Này bây giờ là mấy giờ rồi!”. Hàng Triệt từ xa nhìn thấy Lương Hạ, bộp bộp đi đến oán trách, “Tôi hẹn sáu giờ, bây giờ là mấy giờ”.

“Chỉ vì chọn quà sinh nhật cho anh, chị đây phải tốn thời gian ở trong cửa hàng bốn tiếng”. Lương Hạ quơ quơ cái túi trên tay, tức giận nhìn Hàng Triệt.

“Ai da, cái gì đây hả”. Hàng Triệt một điểm cũng không khách khí xé giấy gói quà, “Trời ơi cô lấy trộm hình của tôi”.

“Đừng nên xúc động nha”.

Lương Hạ giày vò chủ tiệm quà tặng DIY cả buổi chiều mới làm xong quyển lịch bàn này, người khác có thể đặt trước, cũng may là hỏi thăm được Hàng Triệt thích chụp ảnh nên lấy được một số hình của anh ta.

Quan trọng là quà tặng này rất độc đáo mà lại có ích.

“Vì sao cô ăn mặc như này?”. Cất quà tặng xong, ánh mắt Hàng Triệt lại chuyển đến trên người Lương Hạ, chỉ là một chiếc áo đầm bình thường.

“Nếu nhìn không thoải mái thì anh đưa tôi một cái, ăn mặc như này là nể mặt anh lắm rồi”. Lương Hạ chỉnh lại cầu vai khinh thường nói.

“Cấp trên của cô ở bên trong đấy”. Hàng Triệt chỉ chỉ biệt thự sau lưng, “Đi vào ăn cái gì đi”.

Lương Hạ đi theo Hàng Triệt vào biệt thự. Woa, so với nhà Quý Trạch Tuấn ở đây phong cách tây hơn nhiều, nhà này đều hướng theo phong cách Châu u.

Vợ kiêm trợ lý đến, đương nhiên là Quý Trạch Tuấn bưng ly đồ uống đến hỏi thăm, “Đến muộn hơn ông chủ không phải là nhân viên tốt!”.

“Đã tan làm, hình như ông chủ quản lý hơi nhiều”. Lương Hạ nhận lấy ly Quý Trạch Tuấn đưa tới, ực mạnh một hớp “Khát chết mất”.

Quý Trạch Tuấn vốn là nói đùa, nhưng thấy tay trái Lương Hạ trống trơn ngay lập tức âm trầm, “Cô đi theo tôi ra đây”.

Hàng Triệt còn phải đón tiếp người khác, cũng không quá để ý liền rời đi, Lương Hạ không thể làm gì khác hơn là đi sang bên trái với Quý Trạch Tuấn, phía sau vườn hoa vắng lặng.

“Chiếc nhẫn của em đâu?”. Từ trước đến nay Quý Trạch Tuấn luôn đi thẳng vào vấn đề không quanh co, chính vì như thếLương Hạ mới có cơ hội ba hoa.

“Cất đi rồi, ở đây đều là đồng nghiệp của anh, làm sao em có thể đeo được”. Lương Hạ trịnh trọng trả lời.

Quý Trạch Tuấn tương đối không vui, nhưng mà làm như thế không tốt, “Hừ”.

Lần đầu tiên thấy Quý Trạch Tuấn không phản bác được, chỉ có thể phồng má hừ lạnh, Lương Hạ cực kỳ đắc ý, giả vờ khẩy khẩy cái mũi, “Tức giận à nha?”.

“Ngang”.

Cũng không nhìn một chút xem bản thân mình bao nhiêu tuổi mà còn

Trang: [<] 1, 30, 31, [32] ,33,34 ,50 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT