|
|
SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android Tải Về Máy
|
tớ, kể cả là, cậu thích loại hình tuấn tú, cách xa thầy Quý của tớ ra một chút”.
Lương Hạ bị một câu xới đất của Chu Hàn ngắt lời, sớm muộn gì cũng để cho cậu biết ai là người xới đất đoạt hoa, “ Tớ cảm thấy,anh ta cách quá xa, cậu, không thể bắt được”.
“Cậu giả vờ Quỳnh Dao cái gì, cho dù cậu có tin hay không, tớ quyết định vì tình yêu đầu tiên, dũng cảm cưa đổ Quý Trạch Tuấn!”.
Dáng vẻ này của Chu Hàn biểu cảm quyết thắng khiến Lương Hạ không rét mà run, sự thật chỉ có một, đợi ngày công bố – không ổn nha!
“Bạn bên dưới trả lời”. Giọng nam trầm thấp bất thình lình truyền đến đỉnh đầu, khiến Lương Hạ sợ rùng mình, nhìn lên phát hiện cả lớp đang nhìn cô chằm chằm.
“Là bạn”. Trên mặt Quý Trạch Tuấn nở nụ cười, nhưng khá xa lạ.
Lương Hạ cảm thấy máu của mình lập tức vọt vào trong não, thì ra không biết đang có giờ học, hỏi câu gì? Quý Trạch Tuấn chết tiệt cố ý dạy dỗ cô sao? Thò tay chọc chọc cầu cứu Chu Hàn bên cạnh, đáng tiếc Chu Hàn hồn nhiên cũng không biết, động tác nhỏ này bị Quý Trạch Tuấn thu hết vào mắt.
“Trong giờ học của tôi, em có thể làm bất kỳ việc gì, nhưng mà phải đảm bảo yên tĩnh, không, phát ra, âm thanh”. Quý Trạch Tuấn xoay người quay về bục giảng phía sau một lần nữa, “Bài học của chúng ta đang nói về…”
Lương Hạ hít sâu một hơi ngồi xuống, thù này không báo bị trời phạt.
“Cậu có nhìn thấy thầy ấy âm thầm nở nụ cười? Đẹp trai thôi rồi, phong thái bất phàm nha”. Chu Hàn không nhịn được tiến tới bên cạnh Lương hạ nhỏ giọng ca ngợi.
Giờ học đầu tiên vì kinh hãi nên cái gì cũng không nghe vào, giờ học thứ hai vì tức giận thật sự nghe không lọt tai. Lúc tan ca,Lương Hạ y theo kế hoạch lên bục đặt câu hỏi với giáo sư.
Quyển sách dùng để che đậy tình hình, Lương Hạ tùy ý mở ra lật vài tờ đặt trước mặt Quý Trạch Tuấn, chỉ vào trong đó nói một câu :”Mấy ngày nay anh làm cái gì thế hả?”.
Khi Quý Trạch Tuấn thấy Lương Hạ đi về phía mình cũng biết cô muốn làm cái gì rồi, cũng giả vờ, “Đương nhiên là để giải quyết vấn đề”. Lời nói mập mờ, bởi vì dựa vào quá gần, hai bên tai lương Hạ đều đỏ.
“Anh phải giải quyết tận hai ngày sao?”. Nhưng rõ ràng cho thấy Quý Trạch Tuấn nói qua loa, Lương Hạ không khỏi có chút tức giận.
“Giải quyết không tốt sẽ có bóng ma”. Tay phải Quý Trạch Tuấn giả vờ viết cái gì đó, tay trái di chuyển lên xuống trên đùi Lương Hạ, mẹ thế nào lại mua cho cô ấy váy ngắn như vậy, cảnh xuân có khi cũng bị người khác nhìn thấy.
Lương Hạ biết Quý Trạch Tuấn đang đùa lưu manh, nhưng sợ bị mọi người phát hiện, không thể làm gì khác hơn là cố nén ngứa ngáy, “Buổi tối nói rõ cho em!”. Đợi thêm một giây nữa sẽ không nhịn được phải kêu lên thành tiếng.
Quần chúng phía dưới dĩ nhiên không biết trên bục giảng đang xảy ra chuyện gì, chỉ có mấy nữ sinh hận nghiến răng nghiến lợi. nhìn Lương Hạ với ánh mắt thù địch, dĩ nhiên trong đó bao gồm cả Chu Hàn.
“Cậu đã sớm lên kế hoạch cẩn thận, gần quan được ban lộc(2)!”. Cái mông Lương Hạ còn chưa ngồi vững đã bị Chu Hạ bấm xuống bắp đùi, vừa nãy mới ngứa còn chưa hồi phục, dấu đỏ cứnhư vậy không khách khí hiện lên.
(2): xuất phát từ tác phẩm của Du Văn Báo nhà Tống.ví von do chỗ gần mới có được cơ hội ưu tiên.
“Tớ chỉ hỏi một câu, không có bất kỳ ý đồ gì khác”. Lương Hạ nghiêm túc cầm chữ ký trên sách cho Chu Hàn xem, “Nếu như đến giữa trưa chân của tớ còn đỏ, cơm trưa cậu phải mời rồi”.
Bản lĩnh một mũi tên trúng hai đích của Quý Trạch Tuấn không nhỏ nha, ngoài miệng nói thế nhưng có thể không giống ý nghĩ trong lòng.
Trên đường chuyển lớp học, mặc dù người đông nghìn nghịt, Lương Hạ vẫn có thể thấy được ở góc khuất kia có một mái tóc màu nâu khói, thì ra Mạc Tước và cô đều là năm ba đại học.
Đại học O chia tầng theo nhiều lớp, trường học sắp xếp theo vùng miền.
***************
Từ lúc vụ án thuốc vi phạm kết thúc, công ty Lăng Phong và tập đoàn La Phụ xảy ra thay đổi long trời lở đất.
Đầu tiên là bầu lại hội đồng quản trị Lăng Phong, bởi vì tài sản bị mất, La Thư không thể làm gì khác hơn là bán của cải, cổ phần lấy tiền mặt, vì thế mất đi chức vụ thành viên hội đồng quản trị, bây giờ chỉ còn mấy tay sai nhỏ của Lăng Bách Thảo còn trụ lại được ở hội đồng quản trị chức vụ không lớn không nhỏ. Nếu như hội đồng quản trị của tập đoàn đổi tên, vậy thì thật sự không còn quan hệ với gia đình họ Lăng.
Tập đoàn La Phu cũng đổi trưởng đoàn luật sư, Ngụy Linh không còn là cố vấn luật sư cấp cao, mà chỉ là một luật sư nhỏ nhỏ, có cũng được mà không có cũng chẳng sao, làm cho công ty tư nhân chính là như vậy, thăng trầm nhấp nhô không thể tránh được, nhưng rất đáng tiếc chính là gần đây tâm trạng Ngụy Linh quá mệt mỏi, vẫn không làm lung lay ý ông chủ được, ngược lại suy nghĩ quá nhiều về chuyện cá nhân.
Nếu là ngày trước, Ngụy Linh sẽ không để ý đến tin nhắn của Quý Trạch Tuấn, luôn để lại một chút mặt mũi cho người đàn ông bị vứt bỏ, nhưng bây giờ, Quý Trạch Tuấn nhận được tin nhắn của Ngụy Linh ý nghĩ duy nhất chính là hẹn cô ra ngoài vạch rõ giới hạn.
Ngụy Linh không ngờ Quý Trạch Tuấn trả lời tin nhắn của cô nhanh như vậy, thật sự trong lòng có phần mừng rỡ, hơn
nữa nội dung còn là hẹn cô gặp mặt vào buổi tối, Nếu không phải là bạn bè trai gái, cũng không cần thiết phải đến muộn mấy phút theo lễ nghi, Ngụy Linh hẹn trước nửa giờ sẽ đến quán cà phê.
“Rất đúng giờ”. Quý Trạch Tuấn mặc áo T-shirt in nhân vật hoạt hình vào quán cà phê, Nguy Linh hơi giật mình, không giống style của anh, “Quả thật anh đã thay đổi”.
“Tôi không phải đến thảo luận với cô vấn đề thay đổi hay không”. Quý Trạch Tuấn rất tự nhiên ngồi xuống, cũng không cầm theo bất kỳ vật gì, điều này làm cho Ngụy Linh có dự cảm xấu, anh không có ý định ngồi lâu.
“Vậy thì nói cái khác, em nghe nói anh không đến làm ở văn phòng luật?”. Ngụy Linh vẫn còn ôm một tia hi vọng, hi vọng Quý Trạch Tuấn không làm ra quyết định vạch rõ quan hệ với cô.
“Ừ, tôi muốn ở gần bạn gái tôi nhiều hơn một chút”. Cởi áo khoác, Quý Trạch Tuấn giống như người đàn ông có được tình cảm nồng nàn, trong giọng nói mang theo hạnh phúc khiến ngụy Linh đứng ngồi không yên.
Lúc học đại học, tuy anh cũng mặc T-shirt, nhưng mà đều là loại đứng đắn, hàng ngày chạy gấp trong các hoạt động của học sinh hoặc là vùi đầu học tập, cũng sẽ không rảnh rỗi mà phát ra ánh mắt dịu dàng như vậy.
“Lần này cũng chỉ là vui đùa thoáng qua mà thôi?”. Ngụy Linh đối mặt với vấn đề này cũng không thích quanh co, thay vì đoán mò không bằng hòi thẳng.
“Hồi xưa chơi cho chán, bây giờ một chút ý nghĩ chơi cũng không có”.
Mặc dù ngoài miệng Quý Trạch Tuấn đang cười, nhưng lời nói ra làm cho người ta không rét mà run, hồi xưa chơi chán, vì thế ở chung một chỗ với cô nhiều năm như vậy chỉ là chơi đùa thôi sao?
“Anh muốn kết hôn với cô ấy? Mới quen cô ấy được bao lâu, tính cách của hai người, cuộc sống sau này sẽ ra sao?”. Ngụy Linh nóng nảy, lời Quý Trạch Tuấn nói khiến cô bị đả kích lớn.
“Tôi yêu cô ấy”. Hai tay Quý Trạch Tuấn vắt chéo, đặt trên mặt bàn, “Giữa tôi và cô tất cả chỉ là quá khứ, hiện tại và tương lai của tôi, hi vọng cô không cần phải xuất hiện”.
Ánh mắt Quý Trạch Tuấn rất nghiêm túc, không có ý đùa giỡn, Ngụy Linh còn chưa kịp phản ứng nên làm cái gì, thì anh đã rời đi.
Cuối cùng cũng giải quyết xong vấn đề Ngụy Linh, Quý Trạch Tuấn cảm thấy nhẹ nhõm cả người, anh rất muốn nhanh chóng nhìn thấy Lương Hạ, chì còn ba phút nữa là tan học, không thể làm gì khác hơn là chịu chút dày vò này thôi.
Nhưng mà Lương Hạ đã sớm đứng ở đầu đường, còn chưa nhìn thấy Quý Trạch Tuấn được mấy phút đã thấy Ngụy Linh theo sát phía sau.
Lương Hạ ngày nhớ đêm mong của Quý Trạch Tuấn đứng trên con đường chỉ cách xe ô tô vẻn vẹn 270 độ, nhưng vẻ mặt vợ có chút không đúng lắm.
Quả nhiên trong chốc lát Lương Hạ tức giận đùng đùng xuyên qua ô tô đi đến.
“Đừng cản em như vậy, em nhất định phải đánh cô ta một trận”. Không đợi Quý Trạch Tuấn mở miệng Lương Hạ liền vung tay lên, cố gắng đuổi theo Ngụy Linh vừa rời đi.
“Quay lại, quay lại”. Quý Trạch Tuấn buồn cười nhìn Lương Hạ,để ngăn chặn hành vi bốc đồng của cô không thể làm gì khác hơn là kẹp giữ hai tay cô lại giam cô vào trong ngực.
“Hừ hừ cô ta hẹn chồng em, em không đi lên đánh cô ta hai cái thì em thẹn với tất cả thế hệ 9x!”. Mặc cho Lương Hạ dùng sức thế nào cũng không thoát được Quý Trạch Tuấn, chỉ có thể giương mắt nhìn Ngụy Linh càng lúc càng xa.
“Là anh hẹn cô ấy”. Quý Trạch Tuấn đánh ra đòn sát thủ – Trong giọng nói quỷ mị dán năm chữ vào bên tai Lương Hạ, sau đó buông cô ra.
Lương Hạ dừng lại, phản ứng đầu tiên của cô chính là từ trước đến giờ cảm thấy Ngụy Linh luôn tự tin về bản thân mình, không có tình cảm sâu sắc đột nhiên chiêu đãi bạn trai cũ, chắc chắn là giở trò dùng chiêu van xin quay lại, vì sao sự thật lại là Quý Trạch Tuấn chủ động?
Con ngươi quan sát mấy vòng trên người Quý Trạch Tuấn, từ trong túi Lương Hạ lấy ra một tờ khăn
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




