|
|
NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM Tải Về Máy
|
Hàng Triệt là gì nữa.
“Anh thường xuyên đến đại học O đi dạo?” Lương Hạ nhớ trước đây ở ban công cũng đã từng nhìn thấy anh ta.
“Phải rồi. Lúc này có phải Học trưởng nên mời học muội cái gì để ăn không nhỉ? Nếu không thì thật thất lễ” Hàng Triệt cố làm ra vẻ suy tư, thu hút ánh mắt của mấy em khóa dưới qua đường.
Lương Hạ thấy không ổn liền thúc giục Hàng Triệt đi mau, muốn xin thì nói rõ một chút.
Nhưng Lương Hạ vạn lần không nghĩ tới Hàng Triệt sẽ mời cô ăn dưa hấu, lại còn ngồi bên hồ.
“Mỗi người một nửa cho tình cảm” Hàng Triệt đưa một cái thìacho Lương Hạ “Lúc trước đi học mua dưa hấu không mang thìa, giờ tốt rồi”
Lương Hạ bất đắc dĩ cười cười, thật may là cô mặc quần dài, nếu không sợ là bị muỗi cắn chết, nhìn nửa quả dưa hấu trong tay,lắc đầu cắm thìa vào, làm nhảm “Thật là mất mặt”
“Có gì mất mặt, em xem đi…” Hàn Triệt chỉ vào đôi tình nhân bên cạnh “Bọn họ đều nhìn với ánh mắt hâm mộ, chúng ta uống nước ngọt, bọn họ uống nước miếng”
Lương Hạ quẫn bách vùi đầu vào miếng dưa hấu, rốt cuộc không hiểu vì sao lại cùng tên ngốc như anh ta đến bờ hồ mà ăn dưa hấu.
Ăn xong một nửa, Hàng Triệt còn nói một câu khiến Lương Hạ rớt mắt kính: Mình rất thích cậu.
Lương Hạ sững sờ ít phút, thì ra Hàng triệt thực sự quỷ quái, chỉ là đành triệt để giả bộ ngu “Em có lần từ ban công nhìn thấy anh đi dạo bên hồ”
“Anh tới để nhìn em” Hàng Triệt phản ứng cũng rất nhanh, khiến Lương Hạ hiểu thế nào là biết nghe lời.
“Chả buồn cười gì”
“Để cảm thụ một chút hơi thở của em” Hàng Triệt nghiêm túc nói “Nhưng bây giờ anh đã biết em ở căn nhà trước mặt này rồi”
Lương Hạ cau mày kinh ngạc, Hàng Triệt dùng chiêu bài cười ấm áp giải thích “Vừa rồi em thường xuyên ngẩng đầu nhìn cùng một vị trí, còn biến đổi vẻ mặt, anh đoán em đang nhìn ký túc xá của mình”
“Holmes không tìm anh đóng thế thật đáng tiếc” Lương Hạ nhếch nhếch miệng, cô lo lắng bị người quen bắt gặp, học kỳ này cô đã phải trốn trốn tránh tránh cùng với một tên trộm rồi,nếu không phải tối nay đi xem biểu diễn cô cũng sẽ không tới bên hồ, nếu không thể quanh co tốt nhất là nói thẳng “Em đã có người trong lòng rồi”
“Là Quý Trạch Tuấn sao?” Hàng Triệt quả nhiên liệu sự như thần.
Lương Hạ do dự một hồi, nghĩ thầm dù thế nào đi nữa anh ta cũng đã tốt nghiệp “Phải”
“Anh biết ngay, em xuất hiện ở phòng quản lý rất kỳ quái, Quý Trạch Tuấn sẽ không vô duyên vô cớ tìm một phụ tá không không chuyên nghiệp.” Hàng Triệt khoét một miếng dưa hấu đưa lên miệng “Em nhất định là có liên quan, mơ ước vẻ đẹp rắn rỏi của Quý Trạch Tuấn, nịnh bợ anh ta.”
“Há há, hiểu là tốt rồi, không muốn nói đến nữa” Lương Hạ nghe Hàng Triệt nói xong, thở dài một hơi, anh ta đúng là rất rõ lý lẽ,mặc dù xem cô như bạch tuộc.
“Nhưng nghe nói bây giờ anh ta là thầy của em, xem ra càng phức tạp hơn” Hàng Triệt vừa nói xong còn dừng lại một chút nhổ hạt dưa hấu.
“Đừng có suy đoán lung tung nữa” Lương Hạ bỗng chốc đứng dậy, ném vỏ dưa hấu vào thùng rác bên cạnh “Em đi về, anh tốt nhất đi làm đi, đừng nghĩ những chuyện linh tinh này nữa”
Phải khí phách mới giải quyết được vấn đề, đối mặt với sắc đẹp phái nam, nên phủi mông chạy mất mới là quy tắc phụ nữ đã lập gia đình nên tuân thủ. Hàng Triệt cũng đành ngồi ăn cho xong dưa hấu, không biết Lương Hạ đã ăn xong chưa, thừa dịp anh không chú ý đã ném đi, đây là loại dưa Đông Đài thượng hạng nha.
Lương Hạ cũng không về thằng phòng ký túc xá, mà nằm trên lan can hít thở không khí trong lành. Gần đâu cô gặp phải một mớ chuyện rắc rối, nhiều hơn cả hai mươi năm trước của cô cộng lại.
Trước mặt là ký túc xá của nam sinh năm 3, tầng 1, 2,3 đều là khoa kinh tế, tầng 4 hình như khoa nghệ thuật. Cho nên nói Mạc Tước hoàn toàn có thể đang ở góc nào đó tầng 4 nhìn cô chằm chằm, cho đến khi điện thoại di động đổ tiếng chuông quen thuộc, Lương Hạ mới giật mình cô vừa tự biến mình thành nữ chính trong phim kinh dị viễn tưởng, nhẹ nhàng lấy tay quạt quạt rồi đi vào cửa ký túc xá.
“Alo” Cố mở cửa, Lương Hạ cũng không kịp nhìn xem ai gọi.
“Lá gan em thật lớn, dám quá 24h rồi còn chưa gọi điện thoại cho anh. Trong lòng em có còn người chồng là anh không? Ngày nào cũng chỉ biết học, có thể về nấu cơm cho anh không? Cũng không chủ động nịnh nọt. Em có tuân thủ tam tòng tứ đức khônghả..”
Lương Hạ không chen vào câu nào, Quý Trạch Tuấn gầm thét như vè nửa ngày, sau đó trực tiếp cúp điện thoại, nếu bảo anh tức giận, trong những lời nói đó sẽ không nhiều ý trêu đùa như vậy, nếu bảo anh không tức giận, sao lại không cho cô cơ hội nói chuyện, Lương Hạ nhìn ba người bạn cùng ký túc xá, do dự không biết có nên gọi là cho Quý Trạch Tuấn hay không.
“Đồ nha đầu thối không có lương tâm” Chu Hàn đột nhiên phá cửa xông vào, giật mình cả lũ, 4 người cùng hoảng sợ nhìn cô.
“Mình không nói các cậu, ngoan, làm gì cứ làm đi” Chu Hàn cười híp mắt phất phất tay với 3 người kia, mọi người đều lập tức hiểu là cô tìm Lương Hạ tính sổ, Từ Khả gần đây có chút quan hệ với Lương Hạ rung rung vai cười vẻ hả hê, Chu Hàn rất không khách khí kéo Lương Hạ ra ban công.
“Cậu nói mình à?” Lương Hạ điềm đạm đáng yêu nhìn Chu Hàn,đột nhiên nhớ lúc trước cô đi vệ sinh “Bụng cậu không có việc gì chứ?”
“Ai u, cậu còn lo cho mình cơ à? Không thèm đợi người ta đã chuồn rồi” Chu Hàn câu nặng câu nhẹ khiến Lương Hạ sợ quá hắt hơi một cái.
“Vãi hàng” Chu Hàn bất hạnh bị bắn đầy mặt.
“Mình sai rồi sao?” Lương Hạ rụt đầu một cái, cô dường như quên mất Chu Hàn đau khổ ngồi ở toilet “Mình có chụp hình, lát nữa sẽ gửi sang cho cậu”
“Xem như cậu biết điều, haiz, mình nói cho cậu biết, vừa rồi mình gặp thấy Quý trên đường, nhưng dáng vẻ hình như chẳng vui mừng gì.” Chu Hàn nghiêm mặt “Quan trọng nhất là, thầy ấy không thèm để ý đến mình, mình rất ít chủ động chào hỏi thầy giáo”
Lòng Lương Hạ chìm xuống, Quý Trạch Tuấn xuống khỏi sân khấu không có hoạt động gì thêm. Cho nên nguyên nhân anh gầm thét là vì cô ngồi cùng với Hàng Triệt sao?
“Sao trông cậu còn lo lắng hơn mình thế?” Chu Hàn không hiểu thế nào nhìn Lương Hạ.
“Tiểu Hàn tử à, thầy trò yêu nhau không đáng tin cậy, sinh viên khoa nghệ thuật cũng thế, cậu nên cân nhắc cho kỹ, mình còn có việc, không nhận tội với cậu được, nhớ buổi tối đắp chăn cho kín nhé.” Lương Hạ căng tai quan sát, đẩy Chu Hàn ra ngoài,cho đến khi nhốt cô ngoài cửa, lại làm chuyện có lỗi với thầyQuý, tiền đồ lại lo khổ rồi.
Nhưng Lương Hạ đã sớm học được sự khôn khéo lõi đời, gửi cho Quý Trạch Tuấn một tin nhắn mập mờ:
Một lúc lâu mới nhận được tin nhắn của Quý Trạch Tuấn:
Mặc dù nghe mấy lời này hơi rợn tóc gáy, nhưng tóm lại Quý Trạch Tuấn không còn giận nữa, Lương Hạ cũng không nghĩ ngợi nhiều rốt cuộc Quý Trạch Tuấn mua cái gì tốt.
Chuyện Mạc Tước thích Cố Thần cứ luôn luẩn quẩn trong đầu Lương Hạ, cô không kể lại chuyện đêm đó với Chu Hàn, khiến cô lo lắng từng giây từng phút, đi học cũng không có tinh thần.
Cho đến khi Chu Hàn cầm một xấp ảnh đến cho Lương Hạ thưởng thức cô mới tỉnh lại, mình đã lừa Chu Hàn quá lâu, cũng đến lúc đem bí mật của người khác nói với cô rồi.
Chờ Chu Hàn hoa tay múa chân giới thiệu xong mấy mấy tấm ảnh tinh xảo, như khuôn mặt Mạc Tước có thể nói là hoàn mỹ,kiểu tóc liều lĩnh nhưng không mất đi sự kín đáo, thân là con nhà giàu có nhưng không ăn mặc xa xỉ thậm chí còn biểu hiện một chút tinh thần chịu khổ, Lương Hạ không thể khống chế được nhịp đập của tim mình nữa, đem toàn bộ câu chuyện kể từ sau khi Chu Hàn đi vệ sinh nói ra hết.
“Mạc Tước nhìn cậu bằng ánh mắt căm thù xem ra cũng bình thường thôi, cậu ấy không biết cậu.” Chu Hàn lại không thèm để ý chút nào đến Lương Hạ.
Một câu nói chặn họng Lương Hạ khiến cô không biết phải nói gì, nếu bảo Mạc Tước biết cô sẽ dính dáng đến nhiều người “Anh ta xoay người một cái liền nhìn Cố Thần với ánh mắt dịu dàng như nước” Thêm mắm thêm muối là kỹ năng của phụ nữ, thủ pháp làm nền không đủ thuyết phục Chu Hàn vậy thì chuyển sang miêu tả chi tiết.
“Anh ta nắm tay Cố Thần hay là hôn lên má cậu ấy?” Chu Hàn tiếp tục xì mũi coi thường, nếu Mạc Mạc của cô bị đồng tính luyến ái thật, thì trước đây ở đội nghệ thuật cô đã nhận ra rồi, nhưng cô không thấy anh và thằng con trai nào có động tĩnh gì.
“Không tin thì thôi, mình thuần khiết như thế, nếu không phải bọn họ quá phô trương thì sao có thể nghĩ đến phương diện đó được.” Lương Hạ lựa chọn bỏ qua, không đem chuyện trước đây của cô và Mạc Tước nói ra đúng là không có lực thuyết phục, đành điềm đàm đáng yêu cúi đầu.
BIểu hiện của Lương Hạ làm Chu Hàn tưởng tượng đủ thứ, Lương Hạ thường chậm hơn so với người bình thường, cho nên trong mắt bạn học cô rất khiêm nhường, nhưng quen biết lâu cũng sẽ thấy cô chảy nước miếng trước trai đẹp, cũng có thể vì bạn bè giúp đỡ không tiếc mạng sống, cũng biết đùa giỡn, khôn vặt ăn vạ, nhưng cô sẽ không vô duyên vô cớ nói Mạc Tước thích CốThần.
“Giờ giải lao
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




