watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 17:20 - 26/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 9570 Lượt

Lương cũng đâu hề thua kém”. Cụ Quý mặt mày hớn hởn một chút cũng không hề thấy giống người bị bệnh nặng: “Chắt nội Tuấn đâu?”.

Toàn bộ gia đình đều cùng hướng theo ánh mắt của cụ ông đi tìm, hình như Quý Trạch Tuấn không có ở trong phòng.

“Ông nội, để con đi tìm một lát, Trạch Tuấn có thể có việc phải đi ra ngoài”. Quý Hạng Minh vội vàng đi tìm, thời điểm quan trọng này tên tiểu tử kia lại không thấy bóng dáng, sẽ không phải là muốn làm cho cụ nội sốt ruột chứ.

“Được, được”. Cụ ông Quý ho khan hai tiếng, rồi khoát khoát tay: “Không sao hết, không sao hết”.

Dường như nhìn ra được thắc mắc của Lương Hạ, cụ cố Quý nheo mắt nhìn cô nói: “Hạ Hạ à, con có muốn làm chắt dâu của lão không?”.

“Ặc, hả? Chắt dâu?’. Lương Hạ thiếu chút nữa thì hét lên.

“Sao hả? Chẳng lẽ muốn làm cháu dâu hả?”. Cụ cố Quý đúng là Lão Ngoan Đồng, vào lúc này mà con đùa giỡn được.

“Ông nội!”. Diêu Lệ Cẩm nhịn không được lại nhiều lời, nhìn qua ông nội rất nghiêm túc, tất cả ý nghĩ trong bụng đều là ý xấu,đánh con trai bà không xong, lại lôi chồng bà ra nói đùa.

“Nói tùy tiện một chút cũng có sao đâu!”. Cụ nội quý liếc nhìn cháu dâu đích tôn một cái: “Ông nói đùa với Tiểu Hạ thôi!”.

“Cụ Quý, có thể để cho chúng tôi nói chuyện riêng mấy câu với cháu Hạ có được không?”. Lương Chí đã suy nghĩ cả một đêm thấy hôn sự này cũng rất tốt, bây giờ muốn chính mình phải thuyết phục được con gái Lương Hạ.

“Đi đi”.

“Bố mẹ, hai người lại có thể làm ra chuyện kinh thiên động địa gì nữa đây? Bán con gái mình như thế mà làm được à?”. Lương Hạ tức cười nhìn bố mẹ, ở cùng một ngày với bọn họ thật sự sẽ không buồn chán, chạy trốn, trốn nợ, chuyển nhà cái gì mà chưa từng trải qua.

“Nói bậy, làm sao mà bỏ con đi bán được! Mẹ mang thai mười tháng cũng đâu dễ dàng đâu? Cỡ gia thế của nhà họ Quý, gả đi làm tiểu phu nhân không phải là mát mặt nhà họ Lương chúng ta sao!”. Hạ Vân vẻ mặt hạnh phúc ôm con gái mình.

“Nói sự thật”. Lương Hạ đẩy đầu của mẹ già ra, cô muốn biết sự thật.

“Thật ra là như thế này”. Lương Chí hùng hồn kể ra hai chuyện ngày hôm trước cho Lương Hạ, vẻ mặt đang vui vẻ ngay lập tức hiện ra đau khổ không chịu nổi:”Bố mẹ cũng không có sung sướng a, nợ nần bên ngoài hơi nhiều, thiếu chút nữa là không giữ được tính mạng, phải làm phiền nhà họ Quý!”.
Lương Hạ không nói gì thêm, vấn đề xảy ra đột ngột, tuy bất ngờ nhưng vẫn hợp lí.

Hết sức im lặng, trợ lí của Quý Hạng Minh đến gõ cửa: “Giám đốc muốn mời tiên sinh đi ra ngoài này một lát”.

Lương Chí và Hạ Vân đều cùng nhìn về phía con gái không thể làm gì khác hơn là đứng dậy đi ra ngoài, Lương Hạ hít một hơi thật sâu rồi cũng đi ra theo.

“Là anh!”. Lương Hạ nhìn thấy cái người tên Quý Trạch Tuấn kia ngay lập tức kinh ngạc kêu lên thành tiếng, không biết vì nội tâm quá vui mừng hay là do bất ngờ nữa.
Đối tượng tình một đêm trong truyền thuyết lại là chắt của cụ Quý, Lương Hạ làm sao mà tin nổi điều này.

Quý Trạch Tuấn nghe thấy âm thanh hơi ngạc nhiên, thật đúng là trùng hợp, không phải oan gia không đụng đầu.

“Sao vậy, các cháu đã quen nhau từ trước?”. Cụ cố Quý nhìn thấy phản ứng của Lương Hạ không thể không tò mò.

“Gặp qua một lần”. Quý Trạch Tuấn mặt không đỏ tim không loạn, trầm tĩnh bình thản mà trả lời cụ cố.

Vẻ mặt mọi người đều hiện ra nét mặt không hiểu chuyện gì đang xảy ra, chỉ có Lương Hạ cắn chặt răng, đúng là người đàn ông đặc biệt, thấy biến mà không đổi.

“A…?”. Tinh thần cụ cố Quý chuyển biến tốt, người càng nhiều tuổi càng thích buôn chuyện của người trẻ.

Bố mẹ Lương Hạ đều trợn mắt nhìn con gái, thật sự không hiểu nổi con gái của mình nữa?

Cụ cố Quý vui mừng không dứt, tất cả các bậc trưởng bối đều ngừng thở chờ Lương Hạ giải thích, Quý Trạch Tuấn lặng lẽ cúi đầu, ung dung bình thản cười cười.

“Lông mi Quý thiếu gia– rất dầy”. Ánh mắt Lương Hạ giả vờ vô tội nhìn tất cả mọi người.

“Ha ha ha, Tuấn nhi thừa hưởng gien di truyền từ mẹ nó, lão nhớ rõ khi nó còn đi học được rất nhiều nữ sinh theo đuổi đấy!”. Miệng cụ Quý không khép lại được, xem ra Lượng Hạ cũng có phần yêu thích chắt nội của cụ, quan trọng nhất là, cụ thích tính cách của cô gái nhỏ này.

“Ông nội, ông nói như vậy thật giống như nói bây giờ Trạch Tuấn không còn có ai theo đuổi”. Diêu Lệ tiếp tục không biết mệt xen mồm vào.

“Đúng vậy a, Quý thiếu gia diện mạo tuấn tú, phong độ, sự nghiệp thành công chắc chắn sẽ được rất nhiều người theo đuổi”.Hạ Vân cũng phụ họa theo, không che giấu nổi yêu thích của mình đối với Quý Trạch Tuấn.

“Tiểu Hạ cảm thấy có được không hả?”. Cụ Quý vô cùng để ý đến nhận xét của Lương Hạ.

Lương Hạ nhất thời cứng họng, cụ Quý thật sự là xuất thân quân nhân sao: “Rất, rất tốt”.

“Phải không?”. Quý Trạch Tuấn nhìn Lương Hạ, không ai biết trong lòng anh đang suy nghĩ cái gì, Lương Hạ quả thật có chút bối rối, giống như mới vừa chiếm được thế chủ động lại bị đối tượng tình một đêm cướp mất.

Người sáng suốt đều nhìn ra được quan hệ giữa hai đứa chắc chắn có vấn đề, nhưng các bậc lớn tuổi đều thích cặp đôi này, dĩ nhiên Diêu Lệ Cẩm cũng không nằm trong ngoại lệ.

“Ý kiến của lão là, gả Tiểu Hạ cho Tuấn Nhi”. Rốt cuộc Cụ Quý cũng phát huy tính cách quân nhân, lời ít mà ý nhiều, không cho phép chống đối.

“Ông nội!”. Đây không phải là lần đầu tiên Diêu Cẩm làm trái lại, nhưng mà rất nhanh đã bị Quý Hạng Minh nhìn chằm chằm nên cũng ngại không dám nói tiếp.

“Tôi cũng rất thích tiểu Hạ”. Một lúc lâu không nói gì Quý Tăng đột nhiên mở miệng.

Lương Hạ không ngờ rằng trước mặt chắt trai cụ Quý lại nói thẳng ra như thế, bản thân cô cũng không biết nên trả lời như thế nào.

“Ý tốt của cụ chúng tôi xin nhận, nhưng vẫn nên hỏi qua ý của đứa nhỏ Lương Hạ!”. Lương Chí làm đại diện nhà gái, trao quyền quyết định cho Lương Hạ, con gái của mình sẽ không bỏ mặc mình với Hạ Vân chứ.

Quý Trạch Tuấn vẫn im lặng không nói gì, tất cả mọi người đều đang nhìn chằm chằm vào Lương Hạ, dù sao cụ cố đã yêu mến lương Hạ bọn họ cũng không dám phản đối, chỉ còn chờ Lương Hạ gật đầu.

“Cháu…Cháu còn chưa biết tên của Quý thiếu gia”. Lương Hạ ấp a ấp úng một lúc lâu rốt cuộc cũng không biết nên trả lời như nào, trên thực tế cô còn chưa biết tên của đối tượng 419 là gì.

Quý Trạch Tuấn khẽ nhếch một bên miệng, có chút ý tứ.

“Lão nghĩ các con đã sớm quen biết nhau, thế nào lại còn chưa biết tên hả?”. Cụ cố Quý phát hiện ra tuổi mình đã quá lớn,không thể theo kịp suy nghĩ của bọn trẻ được.

“Đây là danh thiếp của tôi”. Quý Trạch Tuấn vừa nghe thấy có người nói chưa biết tên mình, ngay lập tức rút từ trong ví da một tấm danh thiếp đưa cho Lương Hạ và gia đình cô.

“Kỳ cục!”. Quý Hạng Minh thấy con trai mình đưa danh thiếp như thế vừa lo lại vừa giận, con trai của ông sao lại có thể làm như đang giải quyết công việc.

Cụ cố Quý cũng không nói gì, từ nhỏ Tuấn nhi đã bên cạnh cụ được cụ dạy dỗ, tính nết thằng bé không xấu, cũng là con người có chừng mực, nó làm như thế chắc hẳn cũng có nguyên do của nó.

Quý Trạch Tuấn, thật sự là giàu có đẹp trai, Lương Hạ hít sâu một hơi, nhìn thẳng vào mắt cụ Quý nói: “Cháu đồng ý”.

Không ai nghĩ Lương Hạ sẽ nhanh chóng đồng ý như thế, nhưng đối với gia thế của nhà họ Quý xem ra cũng không phải là chuyện lạ, làm gì có đứa con gái nào không thích Quý Trạch Tuấn nhà bọn họ, tháng trước cháu gái ruột của Lý phó tổng còn đích thân long trọng mời Quý Trạch Tuấn dự tiệc sinh nhật, nhưng lại bị cụ cố Quý từ chối khéo.

Quý Trạch Tuấn vẫn im lặng không nói gì, không biết nên gọi Lương Hạ là cô nàng mê trai hay là người con có hiếu.

“Tốt, tốt”. Cụ cố Quý rất vui mừng chỉ thiếu điều hận không thể đứng dậy ôm lấy Lương Hạ: “Hãy đi đăng kí ngay bây giờ đi”.

“Ông nội, đăng kí cũng phải quay về thành phố Y, không thể gấp gáp ngày một ngày hai mà làm xong được, nên chờ giai đoạn nguy hiểm của ông nội qua đi đã rồi chúng con sẽ làm”. Trong lòng Quý Hạng Minh căng lên như dây cung vừa khẩn trương lại vừa lo lắng, cơ thể của ông đi qua đi lại làm sao mà chịu nổi.

“Không cần rườm rà, Hạ Minh đi với Tuấn nhi trở về lấy hộ khẩu, Quý Tăng thu xếp người chuẩn bị hôn lễ, Tiểu Hạ và hai vị nhà họ Lương và Lệ Cẩm ở lại đây, càng sớm càng tốt”. Cụ cố Quý không một chút lo lắng đến sức khỏe của mình, đặt hôn lễ lên hàng đầu, trong mắt cụ không có việc gì có thể so sánh được với việc hoàn thành hôn lễ ngay lúc này.

“Vâng”. Quý Hạng Minh cũng không dám nói gì, chỉ nghe lời làm theo.

Tất cả mọi người đều làm theo ý của cụ cố, Lương Hạ cũng lên máy bay.

Cô năm nay 22 tuổi, yêu đương còn chưa từng trải qua, thế mà cứ mơ mơ hồ hồ kết hôn. Có lẽ trong tương lai sẽ hối hận, nhưng hiện tại, cô đồng ý kết hôn vì không muốn bố mẹ phải ăn cơm tù, cũng không phải vì giận dỗi người kia.

Đăng kí kết hôn chỉ vài phút là xong, nhà họ Quý đăng kí không phải xếp hàng, đăng kí vì cụ cố

Trang: [<] 1, 4, 5, [6] ,7,8 ,50 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT