|
|
Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí. Tải Về Máy
|
ha).
14. Ngủ không yên giấc, ăn không ngon miệng vì mắt và miệng cũng như các bộ phận không liên quan khác đều nặng như đeo đá.
15. Muốn bê đại đứa nào ngoài đường về yêu vì không thể chịu được cái cảm giác một mình hoặc chỉ để cho người kia tức chơi. Mà đừng dại, người ta cũng chả tức đâu, cùng lắm là khó chịu chút chút vậy thôi, phương pháp này không thể lôi kéo người xưa quay về.
16. Không có nhu cầu nghe chuyện cổ tích về mấy nhân vật công chúa hoàng tử đã giàu còn hạnh phúc với nhau suốt đời.
17. Nghe bất kì thể loại nhạc nào cũng thấy y như viết về mình, viết cho mình. Người thất tình nghe nhạc sâu sắc lắm, chứ cũng bài đó bình thường có bồ nghe mặt cứ nhơn nhơn.
Phân tích sâu sắc những biểu hiện trên, chúng ta có thể thấy rằng hầu hết khi yêu chúng ta không để lại gì cho bản thân cả. Yêu that thiết, yêu chân thành là điều tuyệt vời nhưng yêu cạn kiệt sẽ dẫn đến sự sụp đổ hoàn toàn khi tình yêu không còn.
Khi yêu hãy cho nhiều, nhưng đừng cho hết.
Khóc (2)
Tôi khóc – cho những điều buồn bã.
Như cách xa hay hẹn mà chẳng về.
Thêu đau xót đan sầu tư lên mắt.
Khóc rồi thôi tôi chẳng khóc suốt đời.
Tôi khóc – khi ngày tàn đêm xuống.
Ánh hoàng hôn sao cứ gượng cuối chiều.
Vài người đến vài người đi thảng thốt
Nhói lòng tôi, nhói đến hết đêm này.
Tôi khóc – vì vài điều vội bỏ.
Khoét vẹn nguyên nên tôi chẳng mang về.
Thì đâu đó trong cuộc đời rộng lối.
Nắm rồi buông ai biết được chữ ngờ.
Tôi cười lớn – ngày anh quay bước.
Vì niềm đau đã chết lặng bao giờ.
Giọt nước mắt chẳng che tôi yếu đuối.
Cười là mong anh hạnh phúc suốt đời.
Tình người
Đó là một người đàn ông khoảng 50 gầy giơ xương, ốm yếu hằn rõ trong từng bước đi. Vai mang một cái túi rõ to, giọng nói yếu ớt, tay cầm tờ chứng minh và giấy khám bệnh của bệnh viện.
“Con tôi nó mắc bệnh nằm chờ chết, giúp tôi với!”
Câu nói ngắn gọn, rơi tõm vào không gian ồn ào của một buổi tối náo nhiệt hệ như lời cầu xin cuối cùng của một tử tù trước khi ra pháp trường.
Tôi móc trong túi ra vài chục nghìn đưa ông ta, rồi đi.
Trong lòng tôi bộn bề đủ thứ, chẳng biết vài chục bạc của tôi có phần nào giúp được ai đó không.
Đó là một thằng bé tầm 6 tuổi, nó có nụ cười trong veo như ánh nắng, quần lửng, áo thun, mặt mày hớn hở chạy vào mời tôi mua vé số.
Tôi nhìn thằng bé rồi xua tay không mua.
Thằng bé cúi đầu chào rồi mỉm cười. Tôi thấy thằng bé đến là thương, khi đêm đã khuya ngoảnh mà vẫn khư khư trong tây xấp vé số còn nguyên.
Tôi với gọi nó lại mua một tờ, nó đưa tờ vé số cho tôi bằng hai tay, cầm tiền bỏ vào túi quần mà gương mặt chẳng có lấy một vết mỏi mệt.
Nó chạy ra ngoài thì đã có hai người phụ nữ đứng chờ sẵn.
Đó là một thanh niên ngoài 20, đi chân đất, ôm nhách, ốm đến độ hai hốc mắt lộ rõ. Anh ta dắt một chiếc xe máy cà tàng bó thép chẳng chịt, đi run run đến gần tôi.
“Cho em xin 10 ngàn đổ xăng để đi tiếp.”
Giữa cái nắng trưa gay gắt của Sài Gòn đổ xuống đầu, cái khô rát của những dòng xe vô tình ngoài kia, tôi sờ túi lấy đưa anh ta 10 ngàn.
Anh ta cúi đầu cảm ơn.
Tôi vừa lên ga đi khỏi thì bất giác nhận ra chắc anh ta không đổ xăng.
Đó là một cụ già ngoài 70, chân đi không vững, chống một cây gậy cũ kỹ cùng bộ đồ nhàu nát.
Cụ mời vé số và hầu hết tất cả mọi người được mời đều mua. Họ nhìn ái ngại cho ông cụ với cái tuổi đáng cha đáng ông mà vẫn phải tự mình mưu sinh. Rồi hầu như là họ cho nhiều hơn mua.
Ông cụ cọc cách chống gậy đi xuống nặng nề những bậc thang, vừa ra đến ngoài thì có một chị đẩy xa lăn đến.
Ông cụ vừa ngồi vào xe lăn thì chị ta đã giựt xấp vé số và tiền để đếm.
Bóng dáng hai người đó khuất hẳn, tôi nuốt muỗng kem cuối cùng mà lạnh buốt cả tim.
Có thể rằng tất cả họ đều lừa tôi. Nhưng tôi thà bị lừa còn hơn làm ngơ vì những giây phút mọi thứ nó chỉ còn là tình người với nhau. Khó nói lắm, đó cũng là cách để họ mưu sinh và họ luôn thắng tôi ở những cuộc chơi về tình người.
Anh ấy hứa sẽ đợi tôi đâu đó
Tôi không rõ về con đường nhưng tôi mang lời hứa đi theo.
Rồi vài năm tháng đầu tiên cũng qua, tôi vẫn chưa thấy anh ấy trở lại, lời hứa cũng rơi rớt phân nửa.
Rồi vài năm tháng tiếp theo cũng qua, tôi không thấy tiếng động của bước chân vội vã, tôi chỉ biết anh ấy vẫn tồn tại đâu đó dưới bầu trời này – hạnh phúc. Lời hứa đã vơi gần hết.
Tôi chờ anh ấy dài hơn những năm tháng nhạt màu phía trước. Khi tôi đã tự nói với mình rằng anh ấy mãi mãi không quay về. Lời hứa giờ đây chỉ còn là tiềm thức trong tôi.
Anh ấy là người dưng tôi thương nhất cuộc đời tôi. Vì đôi lần tôi đã khóc ù tau chẳng còn nghe tiếng mình khi đứng nhìn anh ấy hạnh phúc. Vì đôi lần tôi đã quay về sát bên anh để chắc với bản thân anh ấy vẫn ổn. Vì đôi lần tôi đau đớn đến chết với cái suy nghĩ sẽ mấy anh ấy mãi mãi.
Anh ấy không thất hứa.
Anh ấy đã đợi tôi.
Nhưng là trong quá khứ. Khi tôi đổi khác. Anh ấy đổi khác. Chỉ có chúng tôi khi xưa là vẫn vậy.
Thế mà tôi mất rất nhiều năm tháng tìm kiếm anh ấy.
Quá khứ ư? Tôi thốt lên:
“Vậy bao giờ mới đến hôm qua?”
Đã từng
Đã từng có một người khiến bạn muốn quay lưng với thế giới và cùng trốn chạy đến nơi vô định nào đó trong ngân hà bao la này, đúng không?
Đã từng có một người khiến bạn tin vào định mệnh, tin rằng người ta đến với nhau không phân biệt màu da, ngôn ngữ, giới tính. Bạn chỉ gọi điều đó tựa hồ như tình yêu, đúng không?
Đã từng có một người khiến bạn nhận thức rất rõ về sự ngắn ngủi của cuộc sống này. Về những thứ được mất rất mong manh và nhắm mắt có nhau là điều tuyệt vời nhất, đúng không?
Đã từng có một người khiến bạn thấy thật vĩ đạt khi có mặt trên cõi đời này, được nếm trải yêu thương và cho đi yêu thương, đúng không?
Đã từng có một người khiến bạn khóc cười như trong cổ tích, rồi những điều ngỡ là hư cấu lại hằn hiện rõ ràng ngay nơi hiện tại, đúng không?
Đã từng có một người khiến bạn bật khóc ở cái chạm đầu tiên và bạn đã tin vào điều mãi mãi, đúng không?
Đã từng có một người khiến bạn cho rằng chờ đợi là hạnh phúc, rồi nơi cuối đường chưa từng là nỗi thất vọng, đúng không?
Đã từng có một người khiến bạn nghĩ rằng sẽ không có người thứ hai cho bạn đầy đủ những buồn vui ấy lần nữa, đúng không?
Ai cũng đã từng có một người khiến chúng ta như thể sống một cuộc đời khác, sống một khoảnh khắc khác. Tôi cũng thế, người ấy tôi lưu trong điện thoại là “Đã Từng”. Còn đã từng ra sao, tôi xin lưu cho riêng tôi vậy.
“Đã từng” là một từ chỉ quá khứ rất đau vì nó có thể chẳng có thêm lần nữa.
Ai bảo kỉ niệm là hạnh phúc, rằng chỉ cần giữ những kỉ niệm đẹp là đủ cho những năm tháng về sau. Họ dối lòng cả đấy, họ cất nỗi đau đi rồi, vờ cười để đẹp lòng hiện tại thôi chứ làm sao có được nụ cuwoif trong những lần bước đi.
Đôi khi tôi dừng lại giữa bộn bề cuộc sống, ngước mặt lên trời, đưa tay vuốt mắt vẫn nhòe nước đấy thôi… ôi, tôi đã từng….
Tôi đã mất quá nhiều để có lại một ít
Nhưng nếu cuộc đời là những lựa chọn tôi sẽ mong nhiều vào duyên phận và không hối hận với những điều tôi đã làm.
Chúng ta sống với gia đình, bạn bè, công việc, tình yêu là những thứ quan trọng nhưng hiếm có ai được hết.
Cuộc sống của tôi cũng vậy, đôi khi tôi phải buông cái này để giữ lấy cái kia. Tôi không thể giải thích cho từng người về những nỗi đau ấy của tôi và có những lúc tôi đặt lòng mình giải thích thì lời nói cứ như thể rơi tõm vào khoảng không vô định, tan mất.
Tôi đã rất nhiều lần đứng nhìn những người yêu thương quay đi, những ngã rẽ mà đáng ra tôi phải ôm chầm họ lại. Lí trí nào cho tôi, tình cảm nào dành họ?
Một quy luật bất thành văn là nếu đã sống cùng dưới một bầu trời chúng ta sẽ không bao giờ mất nhau, chỉ là có còn nhìn thấy nhau nữa không?
Tôi luôn tự hỏi, với gia đình, bạn bè, người thương của tôi. Bao nhiêu lần nữa trong cuộc đời tôi được nhìn thấy họ, chỉ là nhìn thấy thôi nhé. Tôi chưa từng đòi hỏi đến nụ cười xa xỉ của họ dành cho tôi. Thế đấy, khi buông tay hãy chắc rằng bạn đã đủ can đảm nhận về vô số nỗi đau triền miên.
Nếu có ai đó đã rời bước đi xa tôi. Hãy hạnh phúc nhé, vì có lẽ đó là điều duy nhất tôi đã không thực hiện được.
Còn kỉ niệm, thật may không ai đánh thuế vì thế tôi mang theo suốt đời vậy.
Sống hôm nay
5h sáng tôi đã bị đánh thức bằng tiếng xe cứu hỏa, lờ mờ thức dậy nghĩ trong đầu lại ở đâu có cháy rồi.
8h sáng đi làm, ra đến Đề Thám thì đã thấy vào thằng Mỹ đen đứng chửi lộn với mấy cô hàng nước, chắc là ăn chia gì đêm qua không đủ đây.
8h30 sáng đến gần công ty thì phát hiện ra quên tiền trong túi quần hôm qua, ôm bụng đói đi làm nhưng việc nhiều quá nên đánh máy thôi cũng đã no lưng bụng.
13h đọc báo thấy người ta giết nhau vì một câu nói hay mấy chục ngàn tiền nợ không trả, mạng sống rẻ bèo.
16h chiều deadline dí chạy không kịp.
17h59 đồng nghiệp báo xăng lên giá.
Nhìn chung nếu cuộc
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




