watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 15:49 - 18/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 5417 Lượt

!
– Ai mà tin được thằng đó chứ ….

Đang bước vào phòng , đột nhiên em quay ra :

- Tui nói cho 2 người biết , nhà này do ba mẹ tui để lại , 2 người có quyền gì mà nói này nói nọ !! – em vừa khóc vừa gào lên…

Thằng Thiên trợn mắt lên tỏ vẻ uất ức lắm , ông dượng em định chạy lại gần em vẻ muốn làm gì thì bị họ hàng chạy ra ngăn lại , mình vội chạy ra chắn ngang giữa 2 người rồi kéo tay em dẫn về phòng , dìu em ngồi xuống giường rồi mình nói :

- Kệ nó đi em ..miễn em ko đuổi anh về là được , còn bọn nó đuổi thế chứ có đuổi nữa anh cũng ko về !!!

Rồi em lại bật dậy ôm lấy mình mà nức nở !!!
– Giờ em nằm xuống ngủ đi , anh canh cho em ngủ , em ngủ ngoan đi , mai còn tiễn mẹ ….

Em không nói gì , buông mình ra , quay mặt và

vào tường rồi lại tiếp tục……… nằm khóc

Khóc một hồi đã đời rồi em cũng chìm vào giấc ngủ , chắc cả ngày chỉ biết khóc và khóc nên em mệt , ngủ rất nhanh và sâu ! mình ngồi ngắm em , canh cho em nằm đến sáng mà ko dám ngủ , chỉ sợ em tỉnh giấc , trốn ra ngoài rồi nghĩ quẩn mà làm bậy thì chắc mình cũng chết theo …..thỉnh thoảng trong giấc ngủ em giật mình gọi mẹ , rồi lại ngủ tỉếp , nhìn em mình thương lắm , nhưng chả làm gì được , chỉ biết kéo chăn đắp cho em :0 Lách mãi mới kiếm được đường để vào trong phòng khách , dáo dác nhìn mãi mà chẳng thấy em đâu , chắc em đang nằm trong phòng chưa dậy nổi để chuẩn bị làm lễ ! Đã đông thôi lại còn chớ , từ đâu chui ra cái đoàn cán bộ cấp cao nào ở trên huyện xuống thăm và động viên gia đình làm bọn phóng viên chen nhau vào chụp hình , khiến mình ko còn đường mà chui vào phòng em , để ý gương mặt của lão dượng em khi nhận phong bì từ huyện trao nhìn cứ như là trẻ con nhận lì xì tết, háo hức và phấn khởi quá ! Mẹ , ngứa hết cả mắt …..

Chờ mãi một lúc lâu sau mới có đường chui vào , luồn lách khổ sỡ mãi , cuối cùng cũng mới chui được vào trong , sáng nay bạn bè lớp cũ của em đến đông quá , đứng kín hết cả phòng và hành lang , làm mình cũng ngại vào , thôi cũng cố gắng luồn vào trong để xem tình hình em ra sao thì thấy………….. em đang ngồi ôm mẹ mình khóc ! …….
Mẹ mình thấy mình đi vào thì khẽ rung người em rồi cuối xuống nói thầm với em cái gì ấy , em ngước mắt lên nhìn mình rồi vịn vào vai mẹ mình đứng dậy vẻ nặng nhọc :

- Anh dìu em ra ngoài làm lễ …..

Bé P thấy mình đứng đó thì chạy lại nói thầm :
– anh dìu bé Trân ra ngoài đi , nó đợi anh nãy giờ , ai dìu nó cũng không chịu hết á !

Mấy đứa bạn cũ của em nhìn vào mình chằm chằm , chắc nghĩ mình là người yêu của em !

- Thôi mấy đứa đi ra ngoài hết đi để thằng Tí nó dìu bé Trân ra làm lễ !!! – mẹ mình mắt đỏ hoe , chắc bà cũng khóc nãy giờ

- Anh Tí dìu một bên , em dìu một bên …. Trân ơi cố lên nha Trân …. cố gắng đừng ngất nữa … tiễn mẹ mày đi cho mẹ mày yên lòng ….có mẹ anh Tí ở đây ko sao đâu ….- bé P nói….. Tính bé P thì rất dữ dằn , nhưng nó cực tốt với bạn bè , anh em …chỉ mổi cái là nó hay nói mà không suy nghĩ , nhiều lúc nó nói ra những câu chả liên quan đến tình hình hiện tại !!

Rồi mình cũng dìu em ra sân làm lễ truy điệu và di quan cho mẹ em ! Em khóc nhiều lắm , nhất là lễ di quan , mình và bé P giữ em mà ko giữ nổi , để em vùng ra , chạy theo ôm chân mấy ông khiêng quan tài níu lại mà thấy xót xa ghê gớm ! Rồi đoàn người cũng bắt đầu đi….

Nhà em cách nghĩa trang không xa , nên cả đoàn thống nhất đi bộ . Vì em đi không nổi nên thằng Thiên cầm di ảnh của mẹ em đi trước , rồi đến quan tài mẹ em , em đi phía sau với mình và bé P ! Hôm đấy trời mưa tầm tã , con đường đất dẫn lên nghĩa trang vốn đã khó đi nay càng trở nên khó nhọc hơn , đường trơn trượt và lầy lội làm cho đội thanh niên khiêng quan tài mấy lần suýt ngã dúi dụi , đoàn người đưa tang cứ thế mà sắn quần lội từng bước …từng bước… theo sau …. Hình như ông trời cũng thương xót cho số phận của em và mẹ , mưa mỗi lúc càng ngày càng nặng hạt hơn , đoàn người cứ thế lầm lũi tiến về phía nghĩa trang

Mình dìu em đi mà trong lòng ngổn ngang hàng trăm suy nghĩ ….liệu sau này em phải sống ra sao khi không còn ai thân thích trên đời , họ hàng tuy vẫn còn nhưng họ phải lo cho cuộc sống của mình chắc gì đã quan tâm đến em …. bản thân mình thì còn quá nhỏ , chơi bời chưa xong thì làm sao mà lo cho em được… chỉ có mỗi cách là thuyết phục mẹ mình nhận em làm con nuôi nhưng chắc gì em đã chịu ….em đi thì ai lo hương khói cho ba mẹ em mỗi ngày…. rồi chuyện em phải chung sống với 2 cha con thằng Thiên thế nào khi mẹ em đã mất … ai biết được những gì thằng khốn nạn kia sẽ đối xử với em khi em không còn ai bảo vệ trong nhà …..

- Trân , đứng lại đi …- tiếng bé P hét to làm mình bừng tĩnh khỏi dòng suy nghĩ !

Em vùng tay ra khỏi mình và bé P lao về phía trước , mình với tay kéo em lại nhưng không kịp , em chạy một mạch đến phía quan tài của mẹ với bàn chân đất ….

Mình hoảng hồn , định đuổi theo thì ” Oạch “- em ngã lăn ra đống bùn lầy lội , mặt và người lấm lem bởi bùn đất và nước mưa …. em lồm cồm bò dậy , 2 lòng bàn chân bầm tím rướm chút máu vì sỏi đá trên đường đi , em đưa tay vuốt lại khuôn mặt rồi vùng dậy định chạy tiếp thì………….. ” Oạch ” em ngã lần thứ 2…. lần này em ngã nặng hơn lần trước , cả khuôn mặt em chìm trong vũng bùn giữa đường … em cũng không ráng đứng dậy nữa mà nằm im ….. bất lực , em ngẫng mặt lên khỏi đám bùn ,với tay về phía quan tài của mẹ rồi ngất ….chắc em hết chịu nổi nữa rồi ….Chứng kiến cảnh đó tim mình như bị ai đó bóp chặt , lồng ngực đau nhói , tiếng mọi người hét lên rồi lao đến ….

Mình chạy như bay đến giữa đám bùn lầy lội bế em lên , gương mặt em lúc đó không còn nhận ra nổi vì bùn che hết , toàn thân chỉ mỗi một màu đất , mắt nhắm nghiền , 2 tay em buông thỏng xuống đất , trong tay vẫn nắm chặt chiếc vòng tay mẹ em mới tặng hôm nào …. dùng tay vuốt hết bùn đất trên khuôn mặt em , hết cách mình đành bế em vào nằm nhờ trong khu nhà của mấy bác bảo vệ nghĩa trang ! Hình như mấy bác này cũng đoán trước được tình hình đám nào cũng sẽ có người bị ngất hay sao mà trong phòng đã kê sẵn một chiếc giường với đầy đủ dầu gió , lá huỳnh đàng , khăn lạnh …. lại còn có cả một tủ thuốc , bông băng các loại … thấy mình bế em chạy vào , hai bác đứng vội dậy mở cửa rồi đỡ em nằm xuống , 1 bác chạy vội xuống dưới xách lên phích nước nóng ngâm khăn mặt để lau người cho em , còn một bác lấy lá huỳnh đàn chà hết lòng bàn tay rồi đến lòng bàn chân , chả hiểu có tác dụng gì ??? …. Nhìn hai bác nhiệt tình chăm sóc cho em tự dưng mình cảm thấy tình người trong lúc hoạn nạn như thế này thật đáng quý biết bao , người tốt trên đời vẫn còn nhiều lắm …..chà một lúc nát hết cả lá , bác trai đứng dậy quay qua nhìn mình và nói :
– Để nó nằm đây nghĩ một chút đi , mày đi ra ngoài đi …
– Dạ để con ở lại …. chứ lỡ mà em cháu tỉnh dậy ko thấy ai …. lỡ có chuyện gì ….
– Mày yên tâm đi , em mày còn lâu mới tỉnh lại …. nó ko còn sức đâu mà mày lo …. mà nó là em thế nào với mày mà mày còn đứng đây ko ra ngoài kia , sắp hạ quan rồi đó ….
– Dạ … là bạn gái ạ …..
– Mẹ mày …. bạn gái thì nói mẹ nó bạn gái đi … còn em … thôi đi vào trong trông nó đi … có chuyện gì gọi hai bác …. bác ra kia lúc nữa còn lấp huyệt – bác gái lúc này vừa lau người cho em xong nhìn mình đầy nghi ngờ …
– Dạ , con nhớ rồi ….

Nói rồi hai bác người cầm cuốc , người cầm xẻng , khoác vội cái áo mưa , đi ra hướng mộ mẹ em đang chuẩn bị hạ huyệt…..tiếng kèn trống réo lên inh ỏi ….

Mình đi vội vào giường , vẫn thấy em đang nằm im , hơi thở vang lên đều đều , mới cảm thấy yên tâm bớt được phần nào ! Mở nhẹ bàn tay em ra, mình lấy chiếc vòng mẹ em tặng lau sạch sẽ rồi đeo vào tay cho em ! Lần trước khi mẹ nhập quan , em cũng bị ngất không hay biết gì , giờ đến khi hạ quan , em cũng bất tĩnh nằm đây ! ….bây giờ nghĩ lại mình vẫn cảm thấy xót xa cho em !!!!!…..
Nhìn quanh ngôi nhà thì chẳng có vật dụng gì đáng giá ngoài chiếc TV 21 inch nhỏ xíu cùng với chiếc bàn gỗ để khách ngồi uống nước , ngoài ra bên cạnh còn một chiếc giường nhỏ , được phủ lên bằng manh chiếu rách đã ngã màu theo thời gian ! Sau này tìm hiểu thì mới biết được hai vợ chồng bác bảo vệ quê Thái Bình , vào trong này làm thuê đã lâu vẫn chưa có nhà cữa , có 1 đứa con gái tầm tuổi như em, đi nhặt sắt vụn thì ko may giậm phải mìn , chết ko toàn thây , thương con quá nên trước đây hai bác chỉ dựng mỗi tấm lều gần cổng nghĩa trang để được gần con , ngày đêm hương khói cho hương hồn con mình ấm áp … Ban quản lý nghĩa trang thấy tội quá nên cho thợ đến dựng lên căn nhà tạm và thuê hai bác làm bảo vệ , trông coi các khu mộ tạo điều kiện để hai bác được gần con mình ! Chắc có lẽ hai bác nhiệt tình , chăm sóc cho em như thế cũng do một phần là em tầm tuổi với con gái họ , nghĩ cũng thương thật …..
Ngồi ngắm em một lát thì bé Phước chạy vào , hai mắt đỏ hoe , nhìn thảm hại :
– Anh làm gì làm đi , để em trông cho , ba em lại đuổi em ra ngoài này ….

Trang: [<] 1, 8, 9, [10] ,11,12 ,23 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT