|
|
Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí Tải Về Máy
|
chở về để giải quyết chuyện thằng Thiên !…Thấy mình đi ra , mấy bà nhao nhao lại , thì thầm hỏi chuyện ở nhà ….nghe tin thằng Thiên bị đánh ai nấy cũng đều tỏ vẻ sự hài lòng trên khuôn mặt !
Châm điếu thuốc rít một hơi , mình ngồi bệt xuống bậc thang của khu mộ bên cạnh nhìn ra phía em … mình biết là giờ có nói gì , dỗ dành gì đi chăng nữa thì cũng chẳng giúp ích được gì cho em cả ….tốt nhất là cứ để em khóc một mình cho thoải mái ….cho bớt đau …
Màn đêm dần buông xuống , mọi người cũng kéo nhau về hết …. mẹ mình về trước lo công chuyện để sáng mai đi chợ, bé Phước cũng bị lão đại bắt lên xe theo về … mấy ông anh ra ném cho mấy bao thuốc , không quên dặn dò vài điều cơ bản rồi cũng biến nốt ….cuối cùng chỉ còn lại mình và em ngồi giữa nghĩa trang bao la cùng hàng ngàn ngôi mộ thấp thoáng , ẩn dật giữa rừng cao su um tùm , heo hút !
…….Hú hú hu hu hú hú hu…….
Chuyện ngồi trông này cũng chả có gì đặc sắc nên em cũng tóm gọn lại cho các bác nghe ! Em chỉ ngồi như thế , rít thuốc liên tục cho đến 2h sáng … vâng 2h sáng đấy các bác ạ …. các bác cứ thử tưởng tượng cái cảnh ngồi một mình giữa nghĩa địa vắng tanh …. trước mặt mình là một thiếu nữ mặc đồ trắng … tóc tai rũ rượi đang nằm ôm mộ mà khóc rưng rức ….nó són cỡ nào ….giờ nghĩ lại không hiểu tại sao lúc đó mình lại liều đến như thế … đúng là sức mạnh của tình êu …
Chỉ tội cho hai bác bảo vệ , cứ tầm nữa tiếng là chạy lên một lần ngóng tình hình , hai vợ chồng thay nhau đổi ca … khi thì chai nước , khi thì hộp sữa….tiếp sức cho mình trông em …. bác trai còn trêu mình :
- Từ trước đến giờ tao chưa thấy thằng nhóc con nào si tình như mày đâu cháu ạ ! thôi cố lên …
Bây giờ thỉnh thoảng về nhà cũng có ghé qua hai bác c
chơi , chỉ cần nhắc cháu là thằng ngồi suốt đêm ở nghĩa địa là hai bác vỗ đùi đen đét cười : à thằng nhóc si tình đây mà !….
Các cô , các gì bên mẹ em cũng chạy xe xuống nghĩa trang liên tục để đón em về nhưng em không chịu , dùng mọi cách dụ dỗ nhưng em không nghe … đành phải lắc đầu , ngồi tâm sự với mình một lúc rồi cũng lại xách đít đi về …
…..Mệt quá mình tựa đầu vào tường ngủ quên mãi cho đến gần 2 h sáng mới giật mình tỉnh giấc ! Vớ cái bật lữa châm điếu thuốc hút cho tĩnh người ….bất chợt trông thấy em đang nằm gập người , cơ thể run lên từng đợt vì lạnh … bác nào ở vùng cao cũng hiểu sương xuống nó lạnh kinh khủng cỡ nào , huống chi là cơ thể nhỏ bé của em chỉ mặc mỗi cái áo thun mỏng bên trong chiếc áo tang đã ướt sũng vì nước mưa !
Mình bật dậy tiến đến gần em , thấy em nằm im mình hơi sợ , vội lấy tay lay vai em :
– Trân ơi , về đi em … trời lạnh lắm …
Lay mãi ko thấy em cữ động , mình hoảng hồn ….đang tính chạy vào nhà hai bác bảo vệ cầu cứu thì nghe giọng nói nhỏ bé của em vang lên :
- Lạnh … con lạnh lắm … mẹ ơi….
mình nhớ mãi câu này cho đến tận bây giờ
Nghe em nói thế mình chỉ biết ngồi im .. ôm đôi tay em vào lòng , hi vọng có thể sưỡi ấm cho em thêm một chút ! đến giờ này mình vẫn còn nhớ cái cảm giác ấy , cái cảm giác ôm đôi tay em vào trong người cứ ngỡ như là đang sờ vào cục đá lạnh ! xót ….
- Anh … em lạnh …. em lạnh lắm – em thều thào ..
- Anh đưa em về nhé , mai anh lại dẫn em ra sớm , được không ? ….mình cúi xuống khẻ ôm em vào lòng thì thầm ..
Em nằm yên , không trả lời ….có vẻ như em đã chịu về vì không chịu nổi cái lạnh khắc nghiệt của miền rừng núi hoang vu này … mình đứng dậy xốc nách kéo em lên …. phần vì yếu , phần vì cả ngày em chưa có gì vào bụng nên phải rất vất vã , mất đến 4 5 lượt , em mới ôm cổ mình mà đứng lên được ….
Mình ngồi xuống cho em trèo lên rồi cõng em ra khỏi nghĩa trang! Em bấu chặt lấy cổ mình rồi gục đầu vào vai mình khóc nấc lên từng cơn :
- Sao anh không về ? sao anh tốt với em vậy ?
- Anh ko đành lòng để em lại đó một mình được , mấy cô mấy chú cũng nhờ anh ngồi lại trông em rồi , em đừng ngại !
- Giờ trên đời chỉ còn anh tốt với em thôi ….em òa khóc
- Trân nè ! em nghe anh nói nè !
- ….
- Nếu em cho phép , anh muốn cả đời này chăm sóc cho em , mẹ anh cũng muốn nhận em làm con nuôi , em về nhà ở với anh nhé ! mẹ anh chỉ có mỗi anh , bà muốn có thêm đứa con gái cho vui cửa vui nhà , em nghĩ sao ?
-…..
Không thấy em trả lời mình biết là em đang suy nghĩ …. mình cũng không muốn bắt em phải trả lời ngay trong hoàn cảnh này … chờ thêm một thời gian nữa khi em đã bình tâm lại lúc đó trả lời cũng chưa muộn …
Thế là trong đêm hôm khuya vắng lạnh lẽo, một thằng bé 17 tuổi cõng một con bé mặc nguyên cây đồ tang từ trong nghĩa trang đi ra , về đến nhà gần 2km trong im lặng ! Lâu lâu thằng nhóc đứng lại sốc người con bé lên cho khỏi té ! Đôi lúc phải bương vào bụi gai ven đường để đi , không dám đi đường chính vì sợ trơn trượt , gai cào xước hết cả bàn chân ! Có mấy bà đi lấy rau chợ đêm về chạy ngang qua nhìn thấy còn sợ phát khiếp , tăng ga vọt một mạch không dám ngoái đầu nhìn lại ! hiz ! Cứ thế mình cõng em về đến nhà lúc 2h sáng !
…..
À mình nói thêm vụ thằng Thiên cho các bác tiện theo dõi , sau khi kéo nhau vào nhà thì cả 2 bên thống nhất niêm phong lại số tiền viếng đám ma trước sự có mặt của đông đủ họ hàng và công an thị trấn ! Vụ này xem như xong ….mấy ông anh cũng chả liên lụy gì … chỉ khổ cho thằng ranh con mặt mũi sưng húp phải nằm trong nhà cả tuần trời và cũng chính trong thời gian này nó đã lợi dụng chơi lại em một vố rất đau , giờ vẫn còn sẹo trên đầu !
…..
Sau đêm đó về thì mình bị sốt hết 2 ngày , phải về nhà nằm dưỡng thương chờ ngày xuất xưỡng ! Tuy vậy nhưng ngày nào cũng bắt mẹ phải chạy xuống thăm em để hóng tin tức về em ! Nghe mẹ kể em hôm nay em đã uống được một hộp sữa tươi rồi mà trong lòng vui phơi phới , quên mất bao nhiêu mệt mỏi do cơn sốt hành hạ trong người …. cũng ko quên nhờ bé Phước mỗi đêm đều phải xuống nhà ngủ với em để trông em , sợ em dại dột mà làm điều gì bậy bạ …..
Đến ngày thứ 3 thì được mấy ông anh đánh oto qua chở xuống nhà vì hôm đó cúng 3 ngày và mỡ cữa mã cho mẹ em !
Và cũng là ngày mình tưỡng đã mất em mãi mãi ….
Chap 10 :
Sáng hôm sau mình dậy sớm hơn thường lệ , lao ngay vào phòng tắm để tẩy uế đi những gì còn sót lại sau … 3 ngày không tắm tuy người vẫn còn hơi mệt vì chưa dứt hẵn cơn sốt từ cái đêm ở nghĩa trang về nhưng cứ nghĩ đến chuyện lát nữa sẽ được gặp em là tự dưng thấy phấn chấn trong lòng , chỉ muốn phóng xuống ngay và luôn để được gặp em thôi ! Bi kịch quá phải không các bác ? … được gặp em trong lễ cúng 3 ngày của mẹ em …. hjx !
Mẹ mình từ sáng sớm đã tranh thủ chạy ra chợ mua ít hoa quả và sữa hộp để mình mang xuống cho em …. ngoài ra còn bắt mình đem xuống mấy mét vãi để em may đồng phục học sinh chuẩn bị đi học …. mẹ chu đáo đến thế là cùng … đã thế lại còn bắt mình làm hết hơn chục viên thuốc đủ màu , đủ loại rồi muốn đi đâu thì đi
Làm hết mấy viên thuốc thì mấy ông anh cũng vừa mò xuống đến cổng , trông thấy mình bơ phờ bên cạnh mấy vĩ thuốc vứt lã tã trên bàn , ông Tùng lên tiếng trêu :
- Đm Tí ơi , đêm ở nghĩa trang mày có làm ăn gì con nhỏ ko mà nhìn bơ phờ , phải uống thuốc hồi sức ghê thế ?
– Làm ăn gì ông , hôm đó dầm mưa cả ngày , lại còn thức suốt đêm , gặp phải âm khí nó bốc lên thì lăn ra sốt … đâu có sướng như mấy ông , được về nhà ăn no ngủ kĩ ….
– Ai bảo mày dại gái làm chi , anh cũng muốn khổ như mày lắm , nhưng ngặt nỗi ko có con nhỏ nào để anh chăm sóc ..- ông Linh chêm vào !
– Con nhỏ tóc vàng hôm nọ bạn thằng Thiên đó , ông chăm sóc nó đi …
– Thôi , anh xin mày … mấy con nhỏ dân chơi tập đú như nó anh ko ham … anh là anh thích dạng như nhỏ Trân à … mày nhường cho anh nha … – ông Linh nháy mắt ..
- Thôi mày chọc nó lát nữa nó lăn ra ăn vạ bây giờ – ông Tùng đỡ lời khi thấy mặt mình xị ra – à mà mấy hôm xuống thấy nhỏ húp được cháo rồi , nhưng mà vẫn khóc nhiều lắm , tội nhỏ ghê …
- Zậy hả anh … nhỏ có nhắc gì đến em hok ? – mình hớn hở
- À… ờ …nhỏ thì không …. nhưng….
- Nhưng sao ….
- Nhỏ thì không nhưng thằng Thiên nó nhắc đến mày suốt , nó bảo lâu rồi không gặp mày nó nhớ lắm , trách mày sao nó bị sưng mặt mà ko thấy mày xuống thăm …. nó
bảo nó nhớ mấy cú đá của mày vào mông nó nữa ….
- Thôi đi ông , nó nhớ ông thì có ….
- Thôi xuống đi , để lão Hoàng lão chờ …
Thế là mấy anh em lại kéo nhau lên xe phi xuống nhà em …. sau những biến cố xảy ra mấy ngày vừa qua thì bữa nay nhìn anh em ai cũng có vẻ thoải mái …. không còn phải đem theo gươm , đao , dáo mát …. trên xe nữa ! Thay vì không khí căng thẵng như những ngày đi thu tiền lãi , những lúc đi dằn mặt đối thủ cạnh tranh hay như hôm gây chuyện với thằng Thiên …. thì hôm nay mấy ông đã biết trêu đùa lẫn nhau , điều rất hiếm khi xảy ra trên chiếc Ford tữ thần này ! Một phần mấy ông cũng nhẹ nhõm khi thấy mình đã bình thường trỡ lại , khác hẵn với
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




