|
|
LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada Tải Về Máy
|
thời gian trước khi gặp em ..em cứ yên tâm … Nhưng …
- Nhưng.. sao hả anh .. – bé ngước mắt lên nhìn mình !
- Nhưng nếu thằng khốn kia nó làm khổ em… anh sẽ không để cho nó được yên đâu … Giả dụ … chỉ là giả dụ thôi … nếu có một ngày nó rời bỏ em … hãy nhớ đến anh nhé …!… anh sẽ là người đầu tiên đến bên em và vực em dậy ….anh hứa …
Em chồm lên … vòng tay qua sau cổ … em xiết chặt mình vào lòng … nức nỡ khóc :
- Là do em không tốt … em không xứng đáng với tình yêu của anh … lỗi tại em hết ….
- Em không có lỗi gì đâu … tình cảm mà … không ai ép buộc được bản thân mình phải yêu ai … phũ ai … kiếp này anh không có được em … thì nếu kiếp sau có cơ hội gặp lại … anh sẽ cố gắng không để người khác giành lấy em từ tay anh nữa ….
-…. kiếp sau….nhưng nếu lỡ …..- em dè dặt , dường như có điều gì khó nói ….
- Em nói đi ….
- Nếu lỡ ….kiếp sau em không còn trong trắng thì … thì ….anh có chấp nhận em không ?
Mình giật mình , hoảng hốt , vội đẩy em ra rồi cuối xuống nhìn vào đôi mắt đang đỏ hoe và sưng lên vì khóc của em hét lớn :
- Không lẽ …. kiếp này ….em với nó …
- Em sai rồi …. anh đừng nhắc lại nữa … em sai rồi ….- em cắn môi , nước mắt lại trào ra ngoài
Cảm giác đau nhói lúc đầu lại ùa về … mình không thể nào tưởng tượng nỗi ra cảnh nó đã chiếm được thân xác của người con gái mình yêu thương nhất …. gương mặt dâm dê đê tiện của thằng khốn kia hiện ra trong tâm trí …. cái cảm giác vừa giận vừa thương em khiến mình không còn biết phải làm gì .. lúc đó chỉ muốn chạy thật nhanh ra cánh rừng cao su bên cạnh mà la hét , đập phá cho thoải mái …
… Mình ngồi bệt xuống bên cạnh em … cố gắng nuốt nước mắt vào trong lòng … đưa tay quệt đi dòng nước mắt đang lăn trên má em nóng hổi… mình nâng cằm em lên rồi dụi đầu vào vai mình … bằng tất cả sự bình tĩnh còn lại , mình nhẹ nhàng vỗ về :
- Là một thằng con trai … anh tin bất cứ thằng nào cũng có cảm giác tức tối lẫn một chút ganh tị khi biết người mình yêu từng ăn nằm với thằng khác … nhưng đối với những đứa yêu thật lòng thì điều đó không quan trọng bằng điều được em yêu ….được gần em ..được mang lại hạnh phúc cho em … anh không cần những thứ phù du đó … anh hiểu khi em đã trao thứ quý giá nhất đó cho nó thì em đã yêu nó nhiều như thế nào … và anh tôn trọng điều đó … còn riêng anh … anh chỉ cần em … chỉ cần em trao trọn trái tim cho anh là đủ rồi … thứ đó anh không quan trọng ….anh nói thật đó ….
- Thật hả anh ?? …- em ngước lên nhìn mình với vẻ hoài nghi
…..
Mình gật đầu rồi cười buồn ! quay mặt giấu đi vẻ chua chát trên gương mặt !
Em nhìn mình thật lâu với cặp mắt dò xét … mình cũng nhìn thẵng vào mắt em để chứng tỏ mình không phải là thằng nói dối …Em ngại ngùng … lãng tránh ánh mắt đi nơi khác …
- Em không ngờ … anh lại tốt như thế … sau này ….người nào mà được anh yêu chắc hẵn phải may mắn lắm …
- Tiếc là người đó vừa từ chối anh rồi – mình buồn bã …
- Nếu sau này có duyên thì bọn mình sẽ gặp lại nhau … anh nhé ….- em gục đầu xuống , miệng nói không thành lời …
- Ừ anh hi vọng chuyện đó sẽ nhanh đến … em phải sống thật mạnh mẽ lên .. khi nào cần anh hãy tìm đến .. lúc nào anh cũng sẵn sàng đợi em ….
- …Dạ …
Mình cởi chiếc áo mỏng đang mặc trên người khoác vào cho em , ngắm nhìn em lần cuối rồi đứng dậy :
- Em ở lại đừng làm chuyện bậy bạ nha … anh về trước bảo anh Thiên xuống đón em về ….
- Dạ … anh về …lát nữa em đi bộ về cũng được …
Rồi mình quay lưng lại …bước đi …. để lại đằng sau một sự hụt hẫng lớn trong lòng … từ nay sẽ có người khác thay thế mình ở bên em , chăm sóc cho em….em với mình chỉ như hai đường thẳng song song , tưởng như rằng đã gần nhau lắm nhưng không thể nào chạm vào nhau được …
….
…..
“….Có bao giờ , người quay lưng đi nhưng không nuố tiếc
Vì giờ anh biết em không yêu mỗi anh thôi
Để rồi mình phải xa nhau
…. Vì yêu là anh sẽ trao trọn niềm tin đến chỉ anh mà thôi.
Và từ khoảnh khắc khi trái tim khẽ rung lên…
…là khi anh biết lắng nghe tiếng yêu đầu tiên.
Giờ đây lòng em nhói đau vì em yêu đã mãi xa anh rồi “
Lời bài hát ” Có bao giờ ” khẻ vang lên trong đầu mình … khiến lồng ngực mình lại càng thêm đau nhói…. những kĩ niệm về em chợt hiện về như một bộ phim sống động đang nhảy múa trong tâm trí …từ những ký ức về lần đầu tiên được gặp em , được nghe em hát , được thấy em cười rồi những khoảng thời gian em gục ngã trước nỗi đau mất mát quá lớn……cứ thế tất cả ….lần lượt hiện ra và bất chợt tan biến như một cơn mơ để rồi mình kịp nhận ra rằng tất cả đã sụp đổ ……Tình yêu mình tin tưởng bấy lâu nay rốt cuộc cũng chỉ là công cụ chỉ để che giấu một tình yêu khác mà thôi. .Chẳng lẽ mình không thể có được hạnh phúc, không xứng đáng có hạnh phúc hay sao? Vì sao ông trời nỡ đối xử với mình như vậy? Nhưng làm sao mình có thể xoay được bánh xe thời gian để quay ngược trỡ lại , làm sao có thể xóa hết những ký ức về em …
…Mình bước từng bước nặng nề ra khỏi nghĩa trang …nước mắt rơi trên khuôn mặt vô hồn làm cho bờ môi này thêm mặn đắng …. Hết thật rồi ….
Ước gì ….
….
….
Bỗng một vòng tay ôm chặt từ phía sau lưng mình kéo ghì lại … hơi ấm từ lồng ngực của người đó áp vào người mình làm toàn thân rung lên …. một cảm giác ấm áp lan tỏa ra khắp người … khó ai có thể hình dung được một cái ôm thật chặt từ đằng sau lại có thể mang đến một cảm xúc mãnh liệt đến như vậy … nhất là trong những phút yếu lòng như thế này ….
….
Là bé ……
……
… Rồi một giọng nói quen thuộc khiến tim mình như chợt vỡ òa trong đêm tối ….
- Anh đừng đi …. đừng đi mà… em sợ lắm … em sợ anh đi không bao giờ quay về với em nữa ….
Mình đứng lặng im ….hai tay ôm lấy đôi bàn tay của em đang xiết chặt lại như sợ mình chạy đi mất …
- Em xin lỗi … em sợ lắm …. sợ anh không chấp nhận em vì em không còn trong trắng … em sai rồi …..
-… Em …. Nói như vậy … có nghĩa là …- mình ngập ngừng
- Em xin lỗi … vì đã nói dối anh …em không đủ can đảm để nói ra sự thật …em sợ anh sẽ khinh thường em … sẽ ghét bỏ em …
- Về chuyện gì …..không lẽ…. em lấy chuyện không còn trong trắng ra để thử lòng anh hay sao ….
- Không phải … mà là….
- Em nói đi ….
- Mà là … em không yêu thằng Thiên … em ghét nó lắm … em hận nó …- em gục mặt vào lưng mình
rồi òa khóc …
Mình gỡ tay em ra khỏi người … quay lại ôm em thật chặt …
- Sao em lại nói dối anh … sao em lại hận nó …
- Vì em yêu anh … em sợ anh không chấp nhận việc em không còn trong trắng … nhưng khi anh đi rồi em sợ rằng từ mai sẽ không còn được nhìn thấy anh nữa … giờ chỉ có mình anh với bé Phước là tốt với em thôi … anh đừng bỏ em đi nữa …
- Nhưng mà … anh không hiểu tại sao … em không yêu nó mà ….
- ….ý anh là …em … không còn…. trong trắng phải không ? – em cúi đầu , miệng lí nhí …..
- Ừ … sao vậy em … không lẽ không phải thằng Thiên … mà là người khác ….
- …Anh đi vào đây … trước mộ mẹ em … em sẽ kể lại cho anh và mẹ em nghe tất cả …! – em kéo mình vào lại phía trong !……
Đặt mông ngồi xuống khoảng đất trống gần bên ngôi mộ ….Em nhờ mình tháo sợi dây chuyền bằng bạc đang đeo trên cổ xuống … chiếc dây chuyền này có mặt hình trái tim màu xám rất đẹp … phía bên ngoài khắc hai chữ L- T … điều đặc biệt của chiếc mặt dây chuyền này là có thể cậy ra được thành 2 mảnh trái tim và có thể chứa được một số thứ bên trong ……Em ngồi cậy ra và đưa cho mình xem….Mình cầm lấy , bật lữa đốt một tờ giấy bên cạnh để có đủ ánh sáng …..
… bên trong có hai bức ảnh được dán liền vào 2 mảnh trái tim … một bức ảnh chụp mẹ em đang ngồi trên chiếc ghế gỗ , em đứng đằng sau ôm cổ mẹ cười rất tươi … tội lắm …còn một bức ảnh khác chụp 3 người đang đứng trước cổng một đám cưới … mẹ em đứng giữa , em đứng một bên và … một cậu thanh niên nhìn có vẻ lớn hơn mình đứng một bên … không biết có phải trùng hợp không khi người ta nói … chụp 3 chết cha người đứng giữa … khi giờ này người đàn bà đứng giữa trong bức ảnh đã ra đi ….Mình hơi ngờ ngợ quay qua em định thắc mắc rằng cậu thanh niên trong bức ảnh này là ai ? ….thì đột nhiên em trã lời trước như đã đọc được suy nghĩ của mình :
- Anh trong ảnh là anh Long , người yêu cũ của em ….
….Giới thiệu với các bác một chút , thằng này tên Long hơn mình 2 tuổi , nhà ở dưới huyện , là con trai duy nhất của một
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




