|
|
SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android Tải Về Máy
|
có phải trẻ con đâu mà dặn hoài …
- Khoảng 1 tuần nữa em lên nhà bé Phước ở rồi mình gặp nhau … anh đừng có xuống đây nữa nha ….-
- Tại sao ? lại không muốn thấy anh nữa hả ….- mình xị mặt
- Không phải mà …. do em sợ người ta dị nghị mẹ mới chết mà suốt ngày quấn bên con trai … em ngại lắm …
- Ừ anh hiểu rồi … anh cũng biết em ngại mà ….nhưng thương em quá giờ biết làm sao được – vừa nói mình vừa đút cho em ăn …
- Và một chuyện nữa … – em nuốt cháo xuống bụng – hôm qua nằm trong phòng em nghe thấy bọn thằng Thiên nó bàn cách trã thù anh … em sợ anh xuống đây một mình lỡ có chuyện gì …- giọng em nói có vẻ lo lắng …
- Đúng đó … hôm qua em cũng nghe bọn nó nói … không những anh xuống đây mà trên phố anh cũng phải cẩn thận … bọn nó nói với nhau là sẽ lên cả thành phố rình anh đó … – giọng bé Phước bưng tô cháo vào kéo ghế ngồi sát bên !
- Hai đứa yên tâm đi , bọn nó không dám làm gì anh đâu … anh mà có chuyện gì …. mấy lão kia kéo xuống có mà đập nát nhà mấy thằng nhóc ác đó …
- Anh ngốc quá … zậy lỡ anh có mệnh hệ gì thì đập nát nhà bọn nó anh có sống lại được ko ? ….anh đi với bọn anh Tùng em cũng yên tâm phần nào …nhưng đâu phải lúc nào mấy anh kia cũng rãnh mà chở anh xuống đây … thôi anh cho em thời gian một tuần để em giải quyết hết mọi chuyện ở dưới này rồi lên trên đó … lúc đó gặp nhau cũng được mà …
– Nhưng anh sợ … một mình em ở dưới này với cha con nó … lỡ có chuyện gì thì sao ….
- Không sao đâu anh … chút chiều mấy dì qua thắp nhang rồi ngủ lại với em … anh yên tâm đi … em không dại dột nữa đâu … dù sao em vẫn còn có anh và bé Phước bên cạnh mà … đúng không ? – em nói mà lòng mình buồn rười rượi !
- Trân nó nói đúng đó anh Tí … bữa sau lên đó tha hồ gặp … em nhường phòng cho anh chị tha hồ mà
tâm sự … – bé Phước cười hí hí ,có vẻ như muốn nhắc lại chuyện tối qua !
- Để mày rình hả ! – mình quay qua nhìn bé Phước …
- Xí , ai thèm – bé bĩu môi….
- Anh hiểu mà … nhưng có chuyện gì em phải tìm cách điện lên nhà bé Phước để chú Hoàng còn biết mà xuống nhé … có zậy anh mới yên tâm được …- vừa nói mình vừa lấy khăn thấm mép cho em !
- Dạ … em hiểu mà … – nói xong em lại gục đầu vào lòng mình
- Ậy , đang ăn nha , đừng có mà làm bậy trước mặt người ta …- bé Phước bắt bẻ
- Không thích thì đi ra ngoài đi , nhiều chuyện … – mình câng mặt …
- Xí , nhà của anh chắc , dô diên …
- Ờ nhà của vợ tao … mày mới là đồ dô diên , tao hai diên ( hai viên) rõ ràng nè ! – mình cự lại
- Cái đồ biến thái – bé Phước giãy nãy rồi bưng tô cháo ra ngoài để lại không gian riêng cho mình và em tâm sự !
Hai đứa cứ như thế ngồi ôm nhau trong im lặng …. em rúc đầu vào lòng mình…. có vẻ như em rất thích làm trò này …áp tai vào tim mình lắng nghe rồi ngước lên nhìn mình với dáng điệu thích thú :
- Lần đầu tiên em nghe tim con trai đập đó , buồn cười ghê ?
- Sao lại buồn cười ….? có gì đáng cười chứ ? – mình thắc mắc
- Thì em thấy nó buồn cười zậy thôi … chả có lý do gì cả …. thích nghe nhịp tim của người yêu mình mà cũng hông được nữa hả … đuổi về zờ …! – tay em vân vê lấy mấy ngón tay mình , khuôn mặt tĩnh bơ sau khi nói làm mình không nhịn được cười ….
- Ờ về thì về … đừng có chạy theo ôm lại là được !
- Xí …có mỗi một chuyện mà nhắc đi nhắc lại hoài hông chán … mà anh nè – giọng bé chùn xuống – em….
- Lại gì nữa đây ? Nói thì nói luôn đi ….cứ ngập ngừng làm tò mò quá …..
- Cảm ơn anh rất nhiều vì đã ở bên em trong khoảng thời gian em gục ngã và đau đớn nhất … không có anh với bé Phước … chắc em không vượt qua nỗi đâu …
- Biết zậy là tốt … anh không cần cảm ơn đâu … sau này đối xử với anh tốt thêm một chút là được …..
Em kéo cổ mình xuống , hôn phớt lên má mình rồi thì thầm :
- Biết rồi mà … yêu anh lắm ….
- Yêu anh thì dậy ăn hết tô cháo đi ….còn có sức mà sau này chăm sóc anh nữa chứ ….nằm đó mà sến !…mình vuốt ve lưng em rồi đỡ dậy !
- Yes sir ! – em bật dậy – anh ơi cháo nguội rồi em không ăn nữa ….anh pha sữa mẹ chồng gửi xuống cho em uống đi ….- em lại nhõng nhẽo
- Rồi được rồi ….để anh ăn hết tô cháo này đã … nãy giờ đói quá có dám ăn tranh của em đâu …
…..
….Cho em uống sữa xong 3 đứa lại kéo nhau ra sau vườn đứng hóng mát … mình với bé Phước thi nhau trèo lên cây hái que mít ném xuống dưới …chấm muối ớt ăn … còn em thì ngồi im một chỗ suy nghĩ … hình như không có hứng với mấy cái trò trẻ con này ….thỉnh thoảng em liếc mắt ra nhìn hai đứa bọn mình vẻ thích thú rồi lại im lặng lắc đầu thở dài …sau này khi tìm hiểu về các cung hoàng đạo … thì biết được em và mình cùng là cung Song tữ …. tồn tại hai tính cách khác nhau trong một con người … có thể là mới vui vẻ đó thôi nhưng chợt buồn và tâm trạng lúc nào không hay …
Tầm gần trưa thì ông Tùng xách xe chạy xuống đón mình và bé Phước về ….thấy mình đã trở lại bình thường với em , ông gật gù rồi thì thầm với mình :
– Tao biết ngay mà ! giỏi lắm nhóc ! Sao hiểu chuyện gì đã xảy ra chưa ?
- Hiểu sơ sơ rồi anh ! – mình gật đầu đáp lại – bộ anh biết trước chuyện gì rồi hả !
- Tao thì ko biết chuyện gì nhưng hôm qua tao đoán …chắc nhỏ Trân chỉ dùng thằng Thiên để chọc tức mày vì một lý do gì đó thôi ! Thế rốt cuộc là lý do gì ?
- Thôi dẹp đi ông , tò mò quá ! chuyện này em không nói được đâu , sau này có dịp em sẽ kể sau !
- Thôi khỏi kể , mày vào gọi bé Phước ra rồi về ! Nhanh lên về còn đi thu tiền họ cho lão nữa … mệt quá…
- Hê hê đi ngay !
Chạy vào dặn dò bé Trân vài điều ,đốt cho mẹ em nén nhang ….rồi mình với bé Phước leo lên xe theo ông Tùng về lại thành phố trong tâm trạng rối bời … Em ra tiễn mình về mà bịn rịn như không muốn mình lên xe , khiến ông Tùng phải lắc đầu trêu chọc :
- Em yên tâm đi , để nó bọn anh chăm sóc cho , không tụt 1kg nào của em đâu , em không phải lo….
- Anh lên đó thấy anh Tí léng phéng với bé nào thì nói lại cho em biết nha … để em xữ … – vừa nói em vừa liếc xéo mình …
- Chuyện đó thì anh chịu rồi , trên đó nó quen lung tung nhỏ … nhỏ nào cũng dặn anh như thế …giờ anh biết nghe theo nhỏ nào đây … sao số mình khổ dữ trời ….
- Thôi em vào nhà đi … đừng đứng ở đây nghe lời ông Tùng nói lung tung …. ở nhà lại cố gắng giữ gìn sức khỏe và ăn thật nhiều vào nha ! Mấy hôm nữa lên trên đó gặp nhau rồi anh dắt đi chơi cho đỡ buồn … nhớ nha … đừng có làm điều gì bậy bạ đó … tội anh lắm… – mình bùi ngùi
- Em hứa mà … thôi … anh đi về mạnh giỏi nha ! .. tuần sau gặp lại … bye anh ! – em vẫy tay , gương mặt đượm buồn …
- Ừ bye em ! nhớ tuần sau đó …anh chờ nha … em vào nhà đi …
- Anh về trước đi ….
- Không em vào trước đi ….
- Thôi mệt quá mấy đứa ko về thì để anh về – ông Tùng đề xe – Trân vào nhà đi em … bọn anh về …mấy bữa nữa lên đó bọn anh dắt đi chơi.. nha …!
– Dạ …. bye anh ..- giọng em buồn rười rượi pha thêm chút cảm giác tiếc nuối….
.Rồi xe cũng lăn bánh hướng về phía thành phố …em đứng dựa người vào cổng ngóng theo xe …đến khi khuất hẵn mới lũi thũi một mình bước vào trong nhà … nghĩ lại mà thương em ghê …
…..
…
….Về đến thành phố mà tâm trí của mình còn như đang đặt ở dưới đấy …. phần vì mới xa nhau
có nữa tiếng mà đã cảm thấy nhớ em rồi …đúng là lần đầu tiên yêu có khác …. phần thì lo lắng cho em phải đối mặt với cha con thằng Thiên ra sao … ai biết được thằng khốn kia có tìm cách làm hại em nữa không… rồi sợ em có nghĩ quẫn mà làm chuyện bậy bạ …..Nếu ko vì mấy ông anh rủ đi thu tiền về rồi làm nồi lẫu cho anh em lai rai…. thì chắc mình cũng lại bắt xe mà nhảy xuống với em quá …nhưng suy đi cũng phải tính lại … chắc em muốn ở dưới một mình để giải quyết vấn đề với hai cha con thằng kia … mình xuống lúc này không hay cho lắm …. với lại nhìn em mình cũng yên tâm được phần nào … có thể là em hay nhõng nhẽo với mình … nhưng đối với người khác em đặc biệt cứng rắn …. nhất là với thằng khốn kia ….
…..
….
…
…Từ cái đêm sau khi gặp em về …đầu óc mình không có khi nào được thảnh thơi , lúc nào cũng phải hoạt động hết công suất để suy nghĩ …. điều mà trước đây rất hiếm khi xảy ra… nếu có thì nó chỉ xoay quanh ba cái chuyện xàm xàm như ăn nhậu , võ lâm hay đánh nhau … mấy ông anh cũng công nhận từ khi gặp em thấy mình trưỡng thành hơn hẵn ….. đã biết quan tâm , chăm sóc,lo
lắng cho người khác…. cũng kiềm chế bớt được cái tính bốc đồng , hiếu thắng của mình …so với mấy đứa bạn cùng lứa với mình hồi đó , mình là thằng trưỡng thành
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




