|
|
BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone Tải Về Máy
|
đi học hè nữa ! – em đưa tay che miệng ngáp
– ờ em về đi , hông tiễn hơ !- mình tỉnh bơ
– Xí , nghe được hết những gì cần nghe rồi đuổi người ta về hả , được rồi , đã zậy hôm nào bé Trân lên em nói xấu anh với nó cho anh chết ! – vừa nói em vừa làm mặt phụng phịu , nhìn dễ ghét thiệt
– anh hông sợ ! dù gì thì bé Trân nó cũng yêu anh rồi , hihi !
– Xí , cứ ở đó mà mơ đi – ẻm trề môi
Nói rồi em quay ass đi thẳng một mạch về nhà mà ko thèm ngoái lại nhìn thằng bé đang chìm trong niềm
hạnh phúc và cơn mơ về cái gọi là tình yêu đầu đời !
Hớp ngụm cà phê cho tỉnh táo lại đầu óc sau cơn mộng mị , mà nghĩ lạ thiệt …. hôm nay uống cà phê sao vị nó lại ngọt ngào đến thế , khác hẵn vị đắng chát mà thường ngày vẫn uống …. mình bắt đầu ngồi sâu chuỗi lại toàn bộ sự việc từ đêm gặp em ở quán karaoke về ,qua một số thông tin ít ỏi về em mình có thể hình dung ra được phần nào đó về em , tuy bề ngoài nhìn em có vẻ mạnh mẽ , lạnh lùng nhưng sâu thẵm trong tâm hồn em lại có nét gì đó của 1 đứa con gái yếu đuối và dễ tỗn thương , cần được chở che …Cũng có thể do buồn chán chuyện gia đình mà em chuyển lên nhà bé P lấy lý do học hè để tránh va chạm với người nhà , gia đình của em thì mình cũng chỉ biết sơ qua , không hiểu những rắc rối của em với ba dượng và con riêng của lão ta là gì ? tự nhiên thấy thương em , muốn được ở bên em , tâm sự với em và che chở cho em cả đời !
Nghĩ ngợi một hồi chán chê mê mỏi , mình quay vào quầy thanh toán tiền rồi xách ass đi về , ko quên vỗ mông con nhỏ phục vụ một cái vì cái tội nhiều chuyện và vô duyên …..
Kể từ hôm nhìn thấy em ở cổng nhà bé P thì cả tuần sau chả thấy bóng dáng em đâu nữa …mặc dù ngày nào mình cũng ngồi thiền mấy tiếng ở quán cà phê , đến nổi mấy con nhỏ phục vụ thấy mình đến quán là bọn nó lại lắc đầu lè lưỡi, ra vẻ thương xót cho một thằng mê gái mà quên ăn quên ngủ như mình …. thay vì đem cho mình cốc trà đá nho nhỏ , nó đem hẵn cả ca nhựa 2l to vật vã ra bàn , đỡ mất công chúng nó phải chạy đi chạy lại tiếp nước nhiều lần , cái bọn này nó sỗ sàng và phũ phàng lắm các bác ạ !
Sau hơn một tuần chờ đợi mà ko thấy mục tiêu xuất hiện , mình đâm ra nãn chí , cũng mấy lần tìm cách gặp bé P để hỏi thăm tin tức về em thì lần nào cũng nhận được câu trả lời giống nhau …” em không biết chắc mai nó lên “…định nhờ bé P gọi điện xuống nhà em hỏi thăm thì mới nhớ ra em đang trên bệnh viện chăm mẹ :0
Quảng đường xuống nhà em gần 40km , bình thường mình chạy phải tầm gần 1h đồng hồ mới xuống đến
nơi , mà hôm ấy chỉ mất hơn nữa giờ mình đã xuống đến nhà em !
Vẫn ngôi nhà quen thuộc cách đây hơn năm mình với mấy ông anh xuống để giải quyết lũ trẻ trâu , vẫn bờ ao bên cạnh , vẫn bức tường gạch với lưới b40 được lợp bằng mái tôn cũ kĩ , vẫn cái cổng sắt mới hôm nào mình xích bằng khóa xe đạp … nhưng sao hôm nay khung cảnh bỗng thê lương đến lạ kì ! Họ hàng bên mẹ em cũng đã đến lác đác trước sân , người thì căng bạt dựng rạp , người thì đang kê bàn ghế , bọn thanh niên thì tập trung trước cổng kiếm kèo đánh bài , lão đại Hoàng bò thì đang ngồi lau chùi lại bức di ảnh của mẹ em mới đem về lúc chiều để chuẩn bị lập bàn thờ ….
Đứng ngó nghiêng một hồi thì mình với bé P mới dám đi vào trong nhà : Mẹ em vẫn nằm yên trên giường trong tư thế như đang nằm ngủ , 2 tay đặt lên ngực , quầng mắt thâm đen , trên đầu là bát cơm cắm đũa và 2 quả trứng luộc được đặt vào , xung quanh là những đôi mắt đỏ hoe của hàng xóm và họ hàng thân thích đứng sát vào nhau . Chỉ mới hơn 1 năm ko gặp mà nhìn mẹ em tiều tụy đến kinh ngạc , mẹ em ốm và xanh xao hơn trước rất nhiều , hỏi ông chú đứng bên cạnh thì được biết mẹ em bị ung thư gan giai đoạn cuối mà giấu cả gia đình lẫn dòng họ ko cho ai biết , đến khi nó biến chứng thì đã quá muộn , đưa lên viện nằm được hơn tuần thì mất ! hix !
Mùi nhang , mùi dầu gió cùng với không khí tang thương trong phòng làm mình như muốn ngộp thở….
Đang đứng thì bỗng bé Phước nắm tay lôi mình ra chổ lão đại Hoàng bò đang cầm điếu thuốc ngồi trầm ngâm suy nghĩ :
- Ba…..
Lão đại giật mình quay lại :
– Con xuống đây hồi nào , ai chở con xuống …. sao ba dặn ở nhà rồi mà còn mò xuống làm gì ….?? – lão Đại hơi ngạc nhiên
– Dạ anh Tí chở con xuống …Trân nó đâu rồi ba !!!
Nãy giờ mãi để ý đến mẹ em mà mình cũng quên mất không hề thấy bóng dáng em ở đâu ? hay là em đang trốn vào trong góc nào đó rồi ngồi khóc một mình ,mình chỉ sợ em nghĩ quẫn rồi làm điều gì đó dại dột thì tội em lắm ….
Lão đại nhìn qua mình rồi khẻ cau mày :
– Nó ngất nằm bẹp trong phòng từ lúc bệnh viện đưa mẹ nó về đến giờ ….tội … mới 17 tuổi đầu mà hết mất cha giờ lại mồ côi mẹ , con vào xem nó tỉnh dậy rồi an ủi nó một chút , chứ chiều giờ ai đến gần nó nó cũng đuổi đi hết …
– Dạ….
– Mà 2 đứa nè , chút nữa đến giờ nhập quan thì con Phước ra ngoài cổng đứng nhé ! mày với cô M hợp tuổi đó , thằng Tí tuổi gì mày ?
– Dạ , con tuổi xxx chú ! – Mình đáp
– Ừ mày thì ko sao ? Thôi 2 đứa vào xem em nó thế nào rồi an ủi cho nó chút ! Phòng nó nằm ở kia kìa – Lão đại vừa nói vừa chỉ cho bé P…
- Dạ , bọn con vào đây !
Nói rồi 2 đứa đi thẳng vào cái phòng mà lão Đại vừa chỉ , lúc đi ngang qua hành lang thì mình chợt thấy một bức ảnh nho nhỏ chụp 2 mẹ con em trong đợt tết vừa rồi được treo trên tường , nhìn mặt em cười trông nhí nhảnh và đáng yêu lắm , giá mà lúc nào em cũng được như thế ! còn hiện tại thì…..
… Bước vào phòng em , ngoài em đang nằm trên giường ra thì còn có 2 bà dì em của mẹ em đang ngồi bên cạnh , Thấy bọn mình bước vào thì 2 bà đứng dậy , một bà khẽ lau nước mắt nhìn qua bé Trân rồi quay qua bọn mình nói :
– 2 đứa ngồi đây chơi rồi canh cho nó dùm chị , chị ra ngoài ngồi bên chị hai ( tức mẹ em ) lần cuối cho chị đỡ tủi !… Nói rồi bà òa lên khóc
– Dạ 2 chị để bọn em canh cho !!- Bé P tiếp lời
– Hai đứa nhớ đừng cho nó chạy ra ngoài nhé , cũng đừng cho nó cầm vật gì sắt nhọn nghe hông , nhỡ có chuyện gì ….
– Dạ bọn em biết mà ….
– Ừ 2 chị ra đây !! ….
Nói rồi 2 bà bước ra phòng khách , để lại mình và bé P ở trong phòng canh em !
Lúc này mình mới dám ngồi xuống gần em , nhìn em lúc này không ai có thể cầm được nước mắt ! Khuôn mặt em bơ phờ , đôi mắt sưng to , tóc tai rũ rượi , nước mắt nước mũi ướt nhòe cả gương mặt xinh đẹp , bộ quần áo em mặc trên người và đôi bàn chân em không hiểu sao lại lấm lem bùn đất , đôi tay em nhỏ bé buông lỏng rướm chút máu khô dính ở đầu móng tay ! Nhìn em lúc này mình bổng nhớ đến nụ cười của em hôm nọ ở quán cà phê mà em dành cho mình …..nhớ lắm …
….Cầm bàn tay em lên , áp bàn tay em vào má mình …nhìn em nhỏ bé tiều tụy thế này mà ông trời nỡ lòng nào đầy đọa em như thế , không biết kiếp trước em đã làm gì sai mà kiếp này em phải chịu khổ nhiều như thế ….mới 17 t mà em đã gánh quá nhiều nổi mất mát ……. bé P ngồi cạnh nãy giờ cũng ôm lấy em mà khóc ….
…. Rồi em cũng tỉnh dậy…. em ngước mắt nhìn qua bé P rồi quay qua nhìn mình , thấy mình đang ôm tay em ,mặt em thoáng chút ngạc nhiên , rồi em lại nhắm mắt !!
- Nước… ai cho tui xin miếng nước ..- em thều thào nói
Bé P lật đật chạy ra ngoài rót nước cho em !
Em rút tay ra khỏi bàn tay mình rồi nói :
- Anh đi ra ngoài đi , tui muốn ở một mình …
– Anh ko đi đâu ! Em thích đuổi thì cứ đuổi đi, chứ nhìn em thế này anh đi không nổi !
Không thấy em nói gì thêm , em quay mặt đi rồi nằm khóc !
Bé P chạy vào đỡ em lên , rồi đút nước vào miệng cho em uống ! Em ngồi dậy khó nhọc hớp từng thìa nước , khuôn mặt em mới chỉ hơn một tuần không gặp mà đã khác đến không ngờ …..nhìn em tội lắm….
Uống xong em nằm bệt xuống giường….
- Mẹ …. mẹ ơi …. mẹ đừng bỏ con lại mà …Mẹ ác lắm …. con ghét mẹ lắm ….ba ơi … mẹ bỏ con đi rồi ….-em òa lên
Thấy em như thế , mình và bé P cũng rớt nước mắt theo ….
- Trân ơi , cố lên đi mày…. nhìn mày như thế này chắc tao cũng ko sống nổi đâu ….- bé P khóc sướt mướt !
Nghe bé P nói zậy , em quay lại nhìn bé P rồi mếu máo :
- P ơi mẹ tao mất rồi …. tao còn sống làm gì nữa ….
- Mày phải sống vì mẹ mày , mẹ mày giờ mà ở trên kia thấy mày như thế này chắc mẹ mày đau lòng lắm , mày biết ko ….???
Nói rồi 2 đứa ôm nhau mà khóc !!
Mình ngồi nhìn 2 đứa như zậy ko cầm lòng được nên bỏ ra ngoài giúp mấy người dựng rạp rồi ngồi uống nước với mấy ông hàng xóm của nhà em…..Nghe mấy ông nói chuyện về em mình càng thương em hơn : Trước kia nhà em ở trên Thành phố khá giả lắm , ba em là lái xe đường dài chở hàng từ Nam ra Bắc , mẹ buôn bán ở nhà nuôi em , cả gia đình sống hạnh phúc như vậy cho đến khi bố em bập vào nghiện hút , công ty biết bố em như thế thì đuổi việc không cho làm nữa ….bố em chán đời ở nhà luôn, không lo làm ăn mà chỉ làm bạn với heroin ….từ đó mà của cải trong nhà em ra đi theo làn khói trắng ….rồi
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




