watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 12:48 - 24/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 3758 Lượt

truyền tới âm thanh xào đồ xèo xèo, Thẩm Úy Giác ló đầu ra hỏi cô trong tiếng ù ù của máy hút mùi: “Ầy, cậu nói tiếp đi, cậu với mối tình đầu quay quảng cáo, sau đó thì sao?”
Tư Niệm ngồi trên sô pha, khoanh chân ôm laptop: “Sau đó chó của anh ta đến nhà mình ở một tuần.”
“Ôi trời, đúng là không khách khí,” Thẩm Úy Giác lắc đầu, “Sau đó thì sao?”
“Sau đó… tối qua anh ta ngủ ở nhà tớ,” Tư Niệm nhìn sắc mặt trắng bệch của Thẩm Úy Giác lập tức bổ sung, “Ngủ sô pha, anh ta đi đường dài về quá mệt nên ngủ ở sô pha nhà tớ. Đồ ăn sắp cháy rồi kìa…”
Thẩm Úy Giác múa sản gỗ: “Lát nữa tớ dạy bảo cậu.”
Nói xong lại thu người về tiếp tục xào đồ ăn.
Cô ngồi ngẩn ngơ trước máy tính một lúc mới cảm thấy có gì đó không thích hợp, lại lập tức bắt đầu lướt web.
Hôm nay là liên hoan phim Thượng Hải, sáng sớm cô đã cầm vé, nhưng nơi kiểu ấy nếu bạn không là ngôi sao truyền hình vạn người mê, bước lên thảm đỏ làm tăng thêm hiểu suất tỏa sáng thì cũng chính là khán giả đơn thuần, vui tươi hơn hở vây xem.
Như kiểu biên kịch già không thích trẻ không thương như cô này thì ngồi nhà xem ảnh hiện trường thì tốt hơn.
Thẩm Úy Giác bày một bàn thức ăn rồi mới tới vỗ vai cô: “Tớ dám cá cậu nhất định không nhớ hôm nay là ngày gì.” Tư Niệm ngẩng đầu nhìn cô nàng, nghi hoặc ba giây: “Hình như sẽ không phải là sinh nhật của cậu chứ?”
Thẩm Úy Giác nhe răng, tỏ ý tức giận: “Quen cậu nhiều năm như thế nhưng chưa lần nào nhớ sinh nhật của tớ cả.”
Cô lập tức nịnh nọt gấp laptop lại, ôm Coca lên: “Coca, nói chúc mừng sinh nhật dì.”
“Biến.”
“… Cậu biết số học tớ không tốt, chẳng nhớ được sinh nhật ai, cũng không phải là chuyện ngày một ngày hai rồi.”
Coca chẳng hiểu gì hết, mắt tròn xoe nhìn Thẩm Úy Giác, Thẩm Úy Giác không đành lòng giận nó, xoa xoa đầu mèo: “Là vấn đề chỉ số thông minh, tớ không tin cậu không nhớ bất cứ sinh nhật nào, sinh nhật của anh chàng tình đầu kia có nhớ không?”
11 tháng 11…
Hoàn toàn là do quá dễ nhớ.
Tư Niệm liều chết không nhận: “Quên lâu rồi, không phải đã nói rồi sao? Là chuyện hồi cấp hai đều đã thành tro bụi rồi.”
Hai người cùng ăn bữa cơm kiểu Trung dưới ánh nến, Thẩm Úy Giác nhớ ra tuần lễ điện ảnh Thượng Hải.
Cô mở tivi, thuận tay chuyển đến kênh Phượng Hoàng: “Nào, tiếp tục. Phụ nữ đều nhớ về người cũ lại dễ ảo tưởng, một ánh mắt, một động tác của người ta rõ ràng rất bình thường, cậu lại rất dễ coi là biểu thị ngầm. Phải bình tĩnh, lúc nào cũng nhắc nhở bản thân “Mình không phải là vạn người mê”. ”
Tư Niệm dở khóc dở cười: “Tớ không phải vạn người mê, điểm này tớ rất rõ. Sao tớ cảm thấy, cái cậu làm không phải tiết mục pháp luật mà là tường thuật tình yêu và hôn nhân…”
“Hiện tại anh ta có bạn gái không? Cậu không biết chứ gì? Hoặc là người ta đã kết hôn từ lâu rồi ấy?”
Tư Niệm uống ngụm nước: “Sao cậu biết?”
Thẩm Úy Giác thở dài, “Nói không chừng cậu đã là người thứ ba rồi, may mà mới chỉ nhen nhóm, ghìm cương trước bờ vực đi.”
“…”
Tư Niệm á khẩu.
Thẩm Úy Giác trước sau như một sống bằng lý trí, cũng chính kiểu lý trí này khiến cho sau khi bạn trai trước bị bạn tốt cướp đi liền độc thân luôn.
Cô bày ra tư thế lắng nghe dạy dỗ, kéo một đĩa tôm cay qua bắt đầu nhẫn nại lột vỏ tôm.
“Là Trình Thần kìa,” Thẩm Úy Giác bỗng nhiên nhìn chằm chằm màn hình nói, “’Tình Mê’ thực sự không tồi, khó lắm mới ra được một phim, đạo diễn còn hoành tráng hơn cả nam chính. Cậu không biết chứ cô nàng ở đài tớ sau khi phỏng vấn anh ta xong, trở về thì khắp tường kính đều là ảnh của anh ta, ngày ngày đều nói tốt như thế nào, tốt ra làm sao…”
Không hiểu sao tim cô lại đập nhanh hơn một chút, nghiêng đầu xem tivi.
Quả thật là Trình Thần và nữ diễn viên chính Vương Y Nhiên của “Tình Mê”. Hai người đang đi qua thảm đỏ, bị người dẫn chương trình mời tới nơi phỏng vấn lộ thiên. Trình Thần rất tự nhiên khoác tay của Vương Y Nhiên, đỡ cô đứng bên cạnh anh, không giống với sự mệt mỏi vất vả ngày hôm qua, hôm nay đúng thật là… đạo mạo nghiêm chỉnh.
Người dẫn chương trình bắt đầu làm việc theo thông lệ, hàn huyên, tâng bốc, hỏi kế hoạch bộ phim tiếp theo…
Tư Niệm lột một con tôm hết đúng hai phút, mãi cho đến khi máy quay chuyển đến đoàn làm phim khác, Thẩm Úy Giác còn chưa dứt đánh giá: “Cái cô Vương Y Nhiên đi giày cao gót cao thế kia làm gì, sắp dính lên người anh ta rồi.”
Cô cho thịt tôm vào miệng, bỗng nhiên nghe thấy tiếng điện thoại rung, vội nhìn Coca với ánh mắt sai khiến, Coca lập tức ngậm điện thoại trên sô pha, chạy đến trước mặt cô.
Thẩm Úy Giác tấm tắc cảm thán: “Đúng là người nào thì nuôi mèo nấy, cũng chỉ có người như cậu mới có thể dạy mèo thành chó.”
Cô lau khô tay đang muốn cãi lại thì nhìn thấy tên trên điện thoại…
Trình Thần?
Không phải anh mới đi hết thảm đỏ sao?
Cô chột dạ nhìn Thẩm Úy Giác, nhận điện thoại, alo một tiếng rất bình thường.
Đầu dây bên đó hơi ồn, có người đang nói cười hàn huyên, có người thấp giọng chào hỏi dường như đã và hội trường rồi. Trình Thần thanh thanh cổ họng, cũng không biết thấp giọng nói xin lỗi với ai rồi mới nói vào điện thoại: “Cả ngày Sprite không ăn gì hết.”

Một người trong hội trường liên hoan phim, bên cạnh là một đám giai xinh gái đẹp, đạo diễn, nhà sản xuất danh tiếng, sau đó gọi điện thoại nói “Chó của tôi cả ngày không ăn gì”… Tư Niệm cảm thấy cô đã là đứa tùy tiện rồi không ngờ còn có người còn tùy tiện hơn cả cô.
Cô không biết nói gì chỉ đành dự đoán linh tinh: “Có phải là chưa khỏi cúm? Không có khẩu vị không?”
Anh chậm rãi bác bỏ: “Không đâu, nó mà ốm thì khẩu vị tốt nhất, có phải em đã cho nó ăn gì không, khiến nó có thói quen?”
Tư Niệm đi theo suy nghĩ của anh, cố gắng suy nghĩ.
Khẩu vị của chó mèo dễ bị nuôi thành quen nhất, nhưng đồ cô cho ăn đều là thức ăn cho chó anh đưa mà.
À, đúng rồi, là sữa.
“Là sữa, sáng tối hôm nào cũng cho Coca uống sữa, nó cũng uống theo,” Nhất thời có có cảm giác hổ thẹn làm việc xấu, nhưng mà nghĩ nghĩ lại thấy không đúng, rõ ràng là tận tâm chăm sóc, ăn ngon uống tốt, có cái gì mà hổ thẹn chứ…
Đầu dây bên kia yên lặng một lát, dường như Vương Y Nhiên đang nói gì đó, Trình Thần che điện thoại trả lời mấy câu mới tiếp tục nói với cô: “Chắc là không đâu, ngày nào tôi cũng cho nó uống sữa.”
Được rồi… vấn đề nằm ở chỗ này.
Tư Niệm thở dài: “Là thế này, mấy năm nay sữa trong nước không tốt, sữa Coca uống đều là sữa bột…” Đầu dây bên kia không lên tiếng, cô hăng hái nói hết, “là sữa bột Hipp sản xuất ở Đức, có men vi sinh, uống vào tuyệt đối không bị mẫn cảm hay bị nóng, cũng không bị béo giả… Em toàn nhờ bạn bè có con mua giúp, nếu anh cần em tặng anh hai hộp. ”
Cô thừa nhận cô quá chiều Coca… nhưng mèo chỉ sống được mười lăm năm, uống chút sữa bột cũng không coi là quá đáng quá.
Đầu dây bên kia sau khi im lặng hồi lâu, cuối cùng Trình Thần mới cười bất đắc dĩ: “Đợi về thì nói tiếp nhé.”
Lấy Sprite ra làm cái cớ )))

Chương 6
Về vụ sữa bột Tư Niệm tự biết mình đuối lý nên cố ý gửi chuyển phát nhanh cho Trình Thần bốn hộp sữa và còn kèm theo địa chỉ mua hộ trên Taobao nữa.
(Taobao: Trang web bán hàng trực tuyến lớn nhất Trung Quốc)
Trình Thần chỉ nhắn một tin nhắn trả lời có bốn chữ, “Được, cảm ơn em.”
Cô cầm điện thoại, ngẩn người trước cửa tàu điện ngầm ba giây, cảm thấy Thẩm Úy Giác nói đúng. Có thể anh đã có bạn gái từ lâu rồi hoặc có thể chính là một trong những nữ nghệ sĩ đã từng

hợp tác với anh, vì thế phải tránh nghi ngờ thôi.

Bỗng nhiên lại nhảy ra một tin nhắn: “Biên kịch, chị đang ở đâu đấy?”
Là trợ lý Lưu.
Tư Niệm mò ô nhắn lại rất nhanh: Mưa to quá nên không bắt được xe, chị vừa ra khỏi tàu điện ngầm.
Mưa rơi xuống rào rào, nước bắn lên làm ướt hết chân cô.
Trợ lý Lưu trả lời tin nhắn rất nhanh: Đạo diễn và Boss đến rồi, quán cà phê dưới lầu một quảng trường Hongkong chị nhá.
Kết quả cô lượn qua lượn lại quảng trường Hongkong đúng mười phút, cũng lượn khắp một vòng trong đấy mà cũng không tìm thấy, chỉ có thể cầm ô đi vào quanh cả khu nhà cao tầng, làm gì có quán cà phê nào chứ… Đang lúc tìm đến chóng mặt váng đầu thì bỗng nhiên cô nhìn thấy một bóng người rất quen đang đứng trước cửa tiệm Apple.
Trong đám người ồn ào qua lại, anh lại yên lặng nhìn về phía đường cái, giống như đang đợi ai đó.
Chuyện này cũng quá trùng hợp ấy chứ?
Bỗng nhiên anh cử động một chút, nhìn về hướng này một cái, Tư Niệm vô thức cho ô thấp xuống. Cân nhắc quyết định né tránh.
Ai ngờ vừa xoay người thì điện thoại liền vang lên.
Cô thanh thanh cổ họng nhận điện thoại, còn chưa nói thì Trình Thần đã trực tiếp nói: “Em đang ở đâu?”
Ở gần chỗ anh…
Nhưng nhỡ nói như vậy chẳng lẽ lại phải gặp nhau à?
Cô liếc nhìn vị trí của Trình Thần từ mép ô, tỉnh bơ trốn vào bên trong cửa kính: “Em à, mới ngủ dậy,” tiếng mưa quá lớn, cô chỉ đành tiếp tục biên diễn, “Đang phơi quần áo ở ban công.”
Có rất nhiều người đứng trú mưa ở trong này, vì cô nghe điện thoại nên không kịp cụp ô vào nên bị người bên cạnh lườm

Trang: [<] 1, 5, 6, [7] ,8,9 ,15 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT