|
|
LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn. Tải Về Máy
|
cửa lại rồi tắt đèn ngủ luôn (trời ạ, ngủ nưã hả)
_hì hì, thấy chưa, cậu chủ thay đổi nhiều rồi đó – chị Ngọc thủ thỉ với dì Bảy
_ừ, lại còn quan tâm tới người khác nữa, thật sự đã thay đổi rồi – dì Bảy cười nói
Sáng hôm sau, nó thức dậy sớm (vì hôm qua ngủ sớm)
_Vương, mau dậy đi tới giờ đi học rồi nè – nó đập cửa rầm rầm
_trời ạ, mới sáng sớm – VƯơng cằn nhằn mở cửa
_tôi trả công anh đó, hôm qua anh gọi tôi dậy thì hôm nay tới lượt tôi
_thôi thôi, cho xin, việc gì chứ việc này khỏi cần trả ơn
Nhưng đâu rồi cũng vào đó, chúng nó lại đến trường như thường lệ
_êy, nghe đâu lớp mình có giáo viên anh văn mới đó – Kỳ bon chen (tụi này tụ tập ở chỗ của nó với Vương)
_thế hả, vậy thì tốt chứ sao, bà cô cũ vừa già mà vừa dạy chán òm – Vy kênh kiệu
_hình như ông thầy này trẻ lắm , chừng 22 hay 23 tuổi gì đó – Doanh nói tiếp – nghe đồn là đi du học nước ngoài nhiều năm rồi
“renggg….”
_thôi, chuông rồi lát nói tiếp – M.Anh thúc
_chào các em – một ông thầy trẻ măng bước vào
_chúng em chào thầy – đồng thanh
_ừ, các em ngồi – ông thầy huơ tay – thầy là Đặng Minh Phong, giáo viên anh văn mới, vì là lần đầu tiên đi dậy nên có gì thiếu sót mong các em bỏ qua – ông thầy cười một cái làm cả bọn con gái ú ớ trừ Ngũ Vương và nó
Ông thầy có dáng cao chừng mét 8, làn da trắng hệt như các công tử nhà giàu, đôi mày rậm cùng đôi mắt sâu thẳm được giấu đằng sau cắp mắt kính lẵng tử, chẳng những vậy ông thầy này còn có nụ cười chết người nữa, nói chung là đẹp.
Tiết học vẫn diễn ra bình thường nhưng có điều các nữ sinh lớp nó chẳng học hành gì hết mà cứ ngồi ngắm thầy “chẹp dzai”
Đọc tiếp Tôi yêu em cô bé ngốc à – chương 7
Tại cảng hàng không quốc tế TSN
_này, Quân, tao đây nè – một người thanh niên cao khoảng mét 8, làn da trắng
_ờ – một người thanh niên khác đeo mắt kính đen mũ lưỡi trai và tay đang kéo vali – mày tới hồi nào
_1 tiếng trước – anh chàng da trắng cười – sao rồi, dạo này khỏe hok mảy?
_sao lại không – người đội nón lưỡi trai cười nhăn nhó – nhưng bọn Fan cứ bám theo như đỉa tao phải cải trang nè, không thấy hả?
_rồi rồi, đi thôi, mà mày không định về nhà hả?
_về nhà có tổ thêm mệt, ông già cứ bắt tao nối nghiệp của ổng – người đội nón thở dài
_thôi qua nhà tao đi – người da trắng rủ
Xong hai cậu bắt taxi về nhà, nhà của tên da trắng là một ngôi nhà bình thường thôi nhưng lại có thiết kế rất đẹp
_nhà mày á hả? cũng được đấy chứ? – người kia xách vali xuống
_ừh, vô đi
sau khi đã ổn định được chỗ ở, người tên Quân lên tiếng
_ủa mà dạo này ổng bã có fone mày hõi về tao không? – Quân hỏi
_có nhưng tao nói là hok biết – Phong trả lời – à, hai bác nói là nhỏ em gái mày về rồi đó
_vậy à? – Quân tu chai nước
_mày không định gặp mặt nó hả? – Phong hỏi
_ai cơ? em tao hả? – Quân ngu ngơ
_chứ còn ai vô đây?
_khỏi gặp, tao biết mặt nó rồi – Quân ngồi xuống sofa
_sao biết? – Phong ngạc nhiên
_trước khi đi Sing ổng bã đưa tao bức hình rồi – Quân kể
_đâu tao coi thử? – Phong nhí nhảnh
_ax, mày mà động vô nó là ổng bã giết mày đấy? – Quân trợn mắt
_biết rồi, coi thôi mà
_nè – Quân móc trong ví ra một tấm hình
_trời nhỏ xinh quá – Phong thốt lên – mà sao nhìn quen quá
_em tao mà lị, mà mày gặp rồi hả? – Quân ngạc nhiên
_hình như rồi – Phong cười nham nhở – làm mai tao đi
_cái thằng… tật mê gái không bỏ – Quân lắc đầu – làm mai mày cho ông bã bằm tao ra à? mà tao thậm chí còn chưa tiếp xúc với nó lần nào làm sao làm mai cho mày
_ờ ha nhưng sớm muộn mày cũng gặp, mày cứ giới thiệu đi tao hứa lần này sẽ nghiêm túc – Phong hăm hở
_tao không biết, mày mà làm nó khóc thì ông bã đập tao, tao sẽ giết mày hiểu chưa? – Quân dọa
_rồi, biết rồi đại ca
Tại ngôi biệt thự to lớn và rất sang trọng
trên căn phòng có cánh cửa màu trắng
“I”m five years old and it”s getting cold, I”ve got my big coat on….” là tiếng nhạc country đang vang lên Thebestdayý,híhíxinlỗit
_alô – là nó
“là tui Vương nè”
_ờ, sao? – nó ngu ngơ
“qua nhà tui học bài”
_huh? có nghe lộn không đó – nó xém làm rớt đt
“ề, đừng có mà châm chọc à nhá”
_ấy ấy, không có chọc chỉ thấy lạ thôi
“chẳng phải ngày mốt thi rồi sao, mau qua đi” nói rồi Vương cúp cái rụp
_ơ… này – nó chưa kịp phản ứng
“ax, cái đồ độc tài, đồ ôn dịch, đồ dô duyên…^%&^$^$#$@”nórủađủkiểu
_lại là cô à? – Vương chùng xuống
_sao anh lại nói vậy? – mỏ San vểnh lên – chúng ta đính hôn rồi mà
_hồi nào? tôi đồng ý à – VƯơng càng ngày càng thấy không ưa cô ta mạc dù là chơi với nhau từ bé nhưng San là một cô tiểu thư bướng bỉnh, ăn chơi và đanh đá
_anh… – San giận tím mặt
_tôi làm sao? – Vương xoay mặt vào trong – không vừa lòng à, không thì đi về
“hừm anh đuổi em đấy à, còn lâu em mới đi, xí” San xịu mặt
_không đời nào – nói rồi San đi thẳng vảo nhà
_này…. – Vương chưa kịp nói với theo thì cô ả đã tự bước vào
“kính…koong”
_ai đó? – là tiếng chị Ngọc
_dạ là em, Bảo đây ạ – nó lễ phép
_Bảo hả? chị ra liền
_em vô nhà trước nha chị
_ừh, cậu Vương đang chờ em bên trong đó
Vừa thấy nó bước vào, Vương liền đứng dậy
_ồ, em tới rồi hả? – Vương nhào tới hôn nó
_huh? cá…. – nó chưa kịp làm gì thì VƯơng đã môi chạm môi
_cô đóng kịch dùm tôi một lát – Vương nói thầm vào tai Bảo rồi xoay sang San
Nó đần mặt ra một hồi nhưng cũng hiểu ý
_à, đây là San San chắc em cũng gặp ở buổi tiệc ấy – Vương vờ giới thiệu – còn đây là Bảo, bạn gái tôi
_chào bạn, tôi là Bảo, rất vui được gặp bạn – nó đưa tay
_không bạn bè gì hết – San hất tay nó một cách thô bạo
_này, cô làm gì vậy hả? – Vương coi San như cái gai trong mắt
_à, sao mà bạn tới mà anh chẳng mời bạn uống nước gì cả, thật là, để em đi pha trà – nó nói ngọt xớt rồi lẻn vào trong
_anh đi với em – VƯơng đi theo luôn
“hừm anh tưởng làm vậy là thoát đựơc tay tôi à?” San nghĩ thầm
Tại căn bếp
_anh đang làm gì vậy hử? – nó nhăn nhó – sao lại lôi tôi vào vụ này
_xin lỗi nhưng tôi không còn cách nào khác, vả lại cô là người mà tôi dắt tới buổi tiệc, chả lẽ giờ dắt nhỏ khác nói là bạn gái cô ta sẽ nghi ngờ mất – Vương kêu khổ
_cái gì chứ? thật là nực cười – nó cười méo xệch – thôi được rồi, đã giúp thì giúp cho trót nhưng chỉ ngày hôm nay thôi, tôi không có hơi đâu mà tham gia vô vụ này ạ
_cảm ơn “em iu” – VƯơng la lớn rồi nhảy bổ vô ôm lấy nó từ đằng sau
_bỏ ra đi, này…. – nó kéo tay Vương ra
_hứ – là San San, theo sau tiếng “hứ” là tiếng cửa đóng sầm
_haha, cuối cùng cô ta cũng đi – VƯơng thở phù
_này, anh bỏ ra được chưa? – nó liếc xéo
_ờh… – VƯơng chợt ngượng khi tay hắn vẫn còn ôm ngang hông nó
_à, cô ta đi rồi cô còn pha trà làm gì? – Vương đánh trống lãng
_anh bùn cười nhỉ, tôi pha tôi uống chứ làm gì? – nó tay vẫn loay hoay với ấm trà và ấm nước sôi
_oái,
nóng …. – nó sơ ý đổ nước sôi vào tay
_cô làm ăn kiểu gì vậy hả? đưa tay đây xem nào – Vương giựt tay nó về phía mình
_tôi chỉ sơ ý thôi mà – nó vêu mỏ lên cãi
_sơ ý, sơ ý? đúng là vụng về mà – VƯơng quát
_kệ…kệ tôi – nó chữa ngượng
_cô rửa tay đi rồi chờ tôi một lát – VƯong nói rồi đi lấy thuốc sức phỏng
_đưa đây – Vương giựt tay nó rồi bôi thuốc lên
_a…xư….- nó hơi rát – àh mà này, lúc ban nãy anh đóng kịch hay nhỉ, nếu là tôi thì tôi đã tức xì khói luôn rồi chứ không ngồi lì như cô ta đâu, haha
_nếu tôi nói…. ban nãy tôi….tôi không đóng kịch…. cô có tin tôi không? – Vương bỗng nhiên
lên tiếng làm nó ngừng cười và mặt bắt đầu đỏ lên
_nếu tôi nói tôi thích cô và muốn cô làm bạn gái tôi thì sao? – VƯơng bỏ tay nó ra rồi cuối sát xuống mặt nó
_ơ…ư..ừhm…to…tôi… mà a…anh nói…giỡn mà…phải không – nó cà lâm
_không đùa – Vương nghiêm túc
_t…tôi….không…biết – nó nói rồi bật dậy – thôi…hôm… nay…t…tôi về trước, tôi…có việc rồi – nó nói rồi chạy một mạch ra cửa
Chẵng phải là VƯơng mới vừa “tỉnh tò” với nó hay sao, sao mặt nó nóng bừng thế này
“bình tĩnh…bình tĩnh… mày phải thật bình tĩnh…” nó giơ tay trước ngực, thở dốc, nó cảm nhận được tim nó đang đập rất nhanh, rất nhanh.
Về tới nhà, nó đi ngay lên phòng, nó cố gắng không nghĩ đến những lời nói ban nãy của Vương
_không được…không được… – nó lắc đầu nguầy nguậy
Tối đo, nó không thể nào ngủ đựơc, lăn qua rồi lôn lại và “bịch” thế là nó “đo đất” (trời ạ, bà này điên luôn òy)
Nó lại trằn trọc rồi mở điện thoại
“bíp… bíp… bíp…” nó nhấn cái gì đó rồi đóng điện thoại, chùm chăn lại
“teng…teng teng…teng” là tiếng tin nhắn
_cái gì vậy? hớ….. – VƯơng cầm đt lên mặt còn ngái ngủ
>
Vương gấp điện thoại rồi lẩm bẩm
_ngon cái nổi gì, cô phá giấc ngủ của người ta rồi đấy, cô ngốc ạh
Xong một nụ cười hạnh phúc và một nụ cười ngượng ngùng của 2 người trẻ lộ rõ trên mặt và họ dần chìm vào giấc mộng
Tại ngôi trường quen thuộc vào tiết 5 (tiết cuối)
_hí hí, đến tiết Anh Văn – mấy nhỏ con gái xì xào
_ừ thầy Phong sắp tới rồi kìa – lại là đám con gái nhí nhố
_hây….
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




