|
|
BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến". Tải Về Máy
|
bé đó 1 mạng làm sao có thể quên.
– Vậy là những điều nó nói là đúng.
Bùi Long nhìn con gái cảnh cáo.
– Con ko được đụng vào con bé đó.
Diệp Thư dãy nảy.
– Tại sao? Nó là cái thá gì chứ?
– Tại vì nó đã cứu ta 1 mạng cũng là vì nó ko phải người muốn đụng là đụng. Con bé đó có thể khiến Đường Khiên rút ra khỏi thế giới ngầm để dựa trên cái vỏ bọc xã hội đen làm ăn chân chính là 1 điều ko ngờ. Hơn nữa Đường khiên đã nhận nó làm con nuôi và nó chính là con gái của bộ trưởng bộ kinh tế ko dễ gì đụng vào đâu.
Nghe được toàn bộ sự thật về thân thế của Phong, Diệp Thư mặt hơi tái.
– Ba nói thật sao? Bác Đường Khiêm vì nó mà rút lui khỏi thế giới ngầm lại còn nhận nó làm con nuôi nữa sao?
– Đúng vậy giờ con bé đó đang là cánh tay phải đắc lực của nhà họ Đường lắm trong tay chứng cứ tiêu diệt có thể làm đảo lộn cả thế giới ngầm.
– Chứng cứ đó là gì vậy ba?
Bùi Long nghiêm mặt nhìn con gái.
– Tốt hơn hết đừng đụng đến con bé. Con hiểu chưa?
– Dạ! Thưa ba.
***
Quay trở lại trường, ở 1 góc khuất trong căngteen.
– Tôi ngồi đây được ko?
Minh đặt khay thức ăn xuống nhìn nó hỏi. Phong ko ngước lên mà cắm cúi ăn và đáp lại.
– Tùy anh.
Minh ngồi xuống, Phong thì trống lạng đứng lên.
– Tự nhiên nhé! Tôi no rồi.
Minh kéo tay nó lại.
– Đi đâu vậy? Ngồi xuống đi tôi có chuyện muốn nói.
– Tôi và anh ko có gì để nói cả.
– Tôi cho cô 3s để ngồi xuống ko thì đừng trách tôi.
Thu Phong cong môi, hất hàm.
– Anh thì làm được gì tôi?
Minh tự tin.
– Cô có muốn thử xem tôi sẽ làm gì cô ko?
Thấy Minh ko có vẻ gì là đùa, nó lại thấy đang bị thương nên ngoan ngoãn ngồi xuống.
– Ngồi rồi có gì nói lẹ đi! Tôi ko có dảnh.
Minh ngập ngừng.
– Tôi…Tôi muốn nhờ cô giúp chút chuyện.
– Chuyện gì?
– Chuyện là tôi có cô chị họ tuần sau về nước để tổ chức lễ đính hôn. Tôi muốn chọn 1 món quà cưới có ý nghĩa để tặng cho chị ấy nhưng ko biết chọn món nào.
– Vậy là anh muốn tôi giúp?
– Đúng vậy?
“phì” ha…ha phong phá ra cười đến nỗi ứa cả nước mắt khiến Minh tức dận.
– Này cô ko giúp thì thôi! Sao phải cười.
Thu Phong bặm môi cố nín cười rồi chỉ vào chính mình.
– Anh trông tôi thế này mà bảo tôi đi lựa quà cưới á? Anh chọn nhầm đối tượng rồi! Mấy thứ con gái thích tôi ko rõ.
– Ko sao, cô cứ đi rồi góp ý cho tôi cũng được. Vậy nha?
Minh nói xong thì chạy biến ko để nó kịp chăng chối.
***
Đọc tiếp: Trái Tim Thủy Tinh – Chương 4 : Bữa tiệc với những điều rắc rối.
Một tuần với đôi chân bó bột cuối cùng cũng trôi qua. Giờ thì Phong có thể đi lại bình thường mà ko phải trống lạng. Vừa sáng ra nó đã vôi vã lao xuống nhà ko quên nhìn về phía căn phòng đóng kín cửa. Nó mệt mỏi lườm hắn.
– Sao cứ ám tôi hoài vậy? Biến giùm đi!
Minh hơi buồn trước sự lạnh lùng của nó.
– Cô quên là hôm nay cùng tôi đi lựa quà cưới rồi à?
Nó kéo ghé ngồi xuống tay khua khua con dao gọt hoa quả.
– Tôi đâu có hứa hẹn gì đâu mà quên với chả nhớ.
Minh khoanh 2 tay đứng dựa hông vào bàn.
– Vậy rốt cuốc cô đi hay là ko?
– Tôi đi nhưng anh phải bao tôi ăn nhà hàng cả ngày đó nha!
– Tưởng gì? Chuyện đó ko thành vấn đề.
– Vậy đợi tôi chút.
Trong siêu thị Phong và Minh đi mỏi chân ngắm mỏi mắt mà chẳng nựa được món nào ưng ý. Nó toàn bầy cho hắn tặng mấy thứ như hột soàn, kim cương mà mấy thứ đó thì thiên kim tiểu thư như chị nó chả thiếu. Cuối cùng lúc đi ngang qua cửa hàng bán đồ lưu niệm nó vô tình trông thấy 1 gia đình thiên sứ tuyệt đẹp được làm bằng chất liệu trong suốt nó liền kéo hắn lại.
– Này! Qua đây.
– Gì vậy?
– Anh nhìn thấy gia đình thiên sứ ko? Chọn nó đi!
Minh cũng thấy thích món đồ này hắn nhờ người gói lại và bảo với nhân viên bán hàng đem đến bữa tiệc sau. Còn nó đã hoàn thành nhiệm vụ lên quay đi. Minh lắm chặt tay nó.
– Cô lại tính đi đâu nữa vậy?
Nó chau mày cau có.
– Thì về chứ đi đâu?
Minh nghiến răng bắn cho nó cái tia nhìn đầy sắc lạnh.
– Sao cô lúc nào cũng làm theo ý mình vậy? Muốn đi là đi muốn về là về. Cô coi tôi là cái gì đây?
Thu Phong cười khẩy.
– Vậy anh muốn tôi xem anh là cái gì đây? Anh trai, bạn hay bạn trai?
Minh càng tức giận hơn trước cái thái độ của nó. Hắn trong lúc ko làm chủ bản thân đã bóp chặt cổ tay nó kéo đi. Ra đến ngoài siêu thi Thu Phong tức khí quát.
– Điên à! Có buông ra ko? Tôi giết anh bây giờ.
Minh cũng ko vừa, hắn hất cánh tay nó ra.
– Đúng! Tôi đang điên, điên vì em đó.
Thu Phong đứng người, mắt mở to nhìn thân chủ của câu nói đó. Minh ra lệnh.
– Lên xe đi! Mau lên!
Câu nói rất nhẹ nhưng Thu Phong lại nghe dăm rắp. Chưa bao giờ nó chịu nghe lời 1 ai như vậy kể từ khi mẹ nó mất.
Chiếc xe BMW lao điên cuồng về phía trước. Trên xe Phong và Minh im lặng để chạy theo suy nghĩ của riêng mình. Ko ai nói với ai lời nào cho đến khi chiếc xe dừng lại trong sân 1 cô nhi viện Thu Phong mới gặng hỏi.
– Anh đưa tôi đến đây làm gì?
Minh đứng dựa người vào mui ô tô ánh mắt xoáy sâu vào đám trẻ đang vui vẻ cười cười, nói nói.
– Em có thấy mấy đứa trẻ đó ko?
Thu Phong lạnh lùng đáp lại.
– Thấy! Thì sao?
– Vậy em có thấy nhửng đứa trẻ đó rất bất hạnh ko?
Thu Phong im lặng ánh mắt đang chứa đựng sự đau đớn. Minh đặt tay lên vai nó.
– Chúng thật sự rất bất hạnh nhưng chúng vẫn biết chấp nhận để vươn lên để sống những tháng ngày vui vẻ. Vậy tại sao em lại ko thể?
Phong khẩy tay Minh ra.
– Anh thì hiểu cái quái gì chứ? Thà rằng tôi ko biết đến ba mẹ như chúng thì có lẽ tôi cũng sẽ vui vẻ. Thà rằng tôi cứ sống trong cô nhi viện cả đời còn hơn sống trong căn nhà hạnh phúc thì ít mà nỗi đau thì nhiều.
Phong cố nặn ra 1 điệu cười cợt nhả để ngăn cho giọt nước mắt ko chảy ra. Nỗi đau kí ức năm xưa của nó là quá lớn ko thể nào gột sạch cũng ko thể nào quên. Vậy thì nó phải nhớ để lấy nỗi đau đó biến mình trở lên mạnh mẽ, biến mình thành 1 con người liều lĩnh đến đáng sợ.
Minh nhìn nó cố dấu đi tất cả sự khổ đau.
– Nhưng chí ít em còn có 1 gia đình.
Minh nhìn vào mắt Phong cố tìm kiếm 1 chút niềm vui loé lên từ đôi mắt đen huyền đầy bí ẩn nhưng nó chỉ yên lặng chợt tiếng reo của đám nhỏ vang lên.
– A! Chị Bít kìa.
Đám trẻ reo lên rồi chạy đến quây lấy Thu Phong còn hắn thì đờ người ra. “Bít” cái tên đó chẳng phải là của đứa trẻ sống trong cô nhi viện 10 năm trước mà hắn đang muốn tìm sao? Sao giờ lại là nó? Kí ức lại bắt đầu rội về.
[…A! Anh Đam! Đứng lại!
Giữa sân cô nhi viện 2 đứa trẻ đang chơi trò rượt đuổi tiếng cười cứ theo đó mà vang vọng khắp ko gian.
– A! Đau quá!
Đứa bé gái bị ngã cậu con trai hốt hoảng chạy lại đỡ.
– Bít! Em có sao ko?
Bít làm mặt quỷ nở nụ cười tươi rói.
– Anh Đam lại bị Bít lừa rồi! Hi…hi.
Đam kéo Bít đứng dậy.
– Thôi ko chơi nữa, qua kia ngồi đi!
Dưới gốc cây bạch đàn rợp bóng mát ánh mắt Đam buồn thiu.
– Bít! Anh sắp phải đi rồi.
Bít cố nín khóc.
– Anh đi đâu? Có xa lắm ko? Anh có về thăm Bít ko?
– Anh cùng ba mẹ sang ý. Rồi anh sẽ về mà! Bít đừng khóc.
Đam lấy tay lau đi giọt nước mắt trẻ thơ đang chảy dài trên gồ má Bít.
– Bít này! Sao em ko sống cùng ba mẹ.
– Họ bận công chuyện ko có thời gian dành cho em nên em tới đây chơi với gì. Gì em là quản lí của cô nhi viện này nè.
– Vậy nhỡ sau này Bít về ở với ba mẹ thì anh Đam phải đến đâu để gặp Bít?
– Bít sẽ trở lại đây. Anh Đam cầm sơi dây chuyền này nhé! Như vậy khi gặp lại nhau còn có vật làm chứng.
Cô bé nói rồi đưa cho cậu bé 1 sợi dây thánh giá bằng bạc…">
Trở về thực tại Minh vẫn ko thể tin cô bé năm xưa lại là nó. Anh khẽ mấp máy môi.
– Bít!
Phong khựng lại ko cười đùa với đám trẻ nữa, nó ngước nhìn Minh.
– Bít! Sao có thể là em?
Phong lặng đi theo câu nói.
– Anh…!
– 10 năm rồi ko ngờ tôi lại gặp em trong sự ngỡ ngàng và chớ trêu đến vậy.
Phong lắc đầu lùi lại.
– ko! Ko phải là sự thật. Đam ko bao giờ to tiếng với tôi như anh cả.
Minh tiến tới lắc mạnh vai nó.
– Nghe anh nói nè. Anh là Đam.
Phong khóc giọt nước mắt chảy xuống trượt dài trên cánh tay Minh.
– Vậy tại sao anh ko về tìm tôi?
-Tôi đã tìm em suốt 2 tháng trở về Việt Nam nhưng ko có kết quả.
Phong đẩy Minh ra. Đưa 2 tay ngăn cho Minh ko đụng vào người nó.
– Thôi đủ rồi. Đối với tôi Đam mãi chỉ là quá khứ còn tôi cũng ko phải con Bít khờ khạo ngày xưa nữa. Mọi thứ đã thay đổi.
Nói rồi phong xoay người bỏ chay. Nó chạy trong cái ánh nắng vàng nhạt ko chút sức sống. Chợt bản nhạc buồn lại chen ngang
Kí ức, nó bắt máy.
– Alô!
Đầu dây bên kia tiếng Đường Khiêm vọng lại.
– Con có giảnh ko? Đến gặp ba 1 lát.
– Vâng! Con đến ngay.
– Được rồi nhưng nhớ là phải cẩn thận đấy.
***
Bên trong căn phòng rộng lớn của Đường gia ko khí đang rất căng thẳng.
– Ba nói vậy là tất cả bọn con đang gặp nguy hiểm sao?- Tử Tĩnh mở màn chn tất cả thắc mắc. Đường Khiêm thở dài.
–
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




