|
|
BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone Tải Về Máy
|
Chỉ được gặp anh có một lần ngày hôm đó, thèm muốn được anh ôm vào lòng khiến cô không khỏi thở dài nhưng giờ cô không cần nữa, vì cô biết trong cuộc sống của cô anh vẫn tự nhiên mà hiện hữu là được rồi. Cô hiểu giờ chưa phải là lúc cả hai gặp nhau, anh cũng đã nói vậy và cô tin anh vẫn sẽ dõi theo cô là được….. cô đặt niềm tin nơi anh……..
Mọi người như nín thở nghe từng lời hát của Minh, từng nhạc điệu ngân vang tới khi bài hát đã hết vẫn không ai động đậy nói được câu nào……
_Oa……. Hay quá, thật tuyệt nha_ Vương vỗ tay không ngớt, cậu là người đầu tiên lên tiếng.
Được vậy, mọi người cũng liên tiếp vỗ tay khen theo cùng những lời khen ngợi không ngớt….
_Chị chơi tuyệt lắm, em thật không ngờ chị giỏi như vậy đó _ Cậu ôm cô, lắc lắc vai cô khen không ngớt, thực sự giờ cậu đang rất phấn khích.
_Ưm, lâu rồi cũng không động đến, may là vẫn đánh được _Cô cười nhưng nụ cười lại vương một chút buồn khó tả.
_Cô tập từ bao giờ?_ Giọng Minh lạnh lùng vang lên phía sau cô.
_Không tập, chỉ chơi vui thôi _ Cô nhún vai bình thản nói.
_Ai là người dạy cô vậy?_ Minh hỏi.
Cô khẽ cười, không nói chỉ lắc lắc đầu bước đi. Cô làm người ta không hiểu hàm ý trong cái lắc đầu đó, là không muốn nói hay là không có ai dạy cô cả???….. Nhưng cái dáng cô bước đi kia khiến cho hai người con trai đang dõi theo cảm thấy không thể chen được vào dòng cảm xúc đang tuôn chảy trong con người cô………
“CẨN THẬN…….”
Một tiếng hét vang lên, khi mọi người con chưa hiểu gì thì một bóng người đã vụt qua ôm lấy cô ngã từ trên sân khấu nhỏ kia xuống phía dưới đất………
“RẦM………….RẦM……….”
Hai tiếng rơi khiến người ta giật mình khiếp sợ. Và tất cả mọi người tái mặt đi khi thấy ngay chỗ cô đang đứng kia chiếc đèn sân khấu rơi xuống vỡ tan tành tạo thành một lỗ lớn; người ta cũng dễ dàng đoán ra được tiếng “rầm” đó một là của tiếng đèn và một của tiếng người ngã xuống không hề nhẹ nhàng chút nào…… Mọi người như bất động trước diễn biến bất ngờ này. Một lúc sau cậu mới hét lên chạy như điên về phía cô……
_CHỊ………..
Nguyệt ngồi dậy, đầu hơi choáng vì chuyện vừa xảy ra nhưng dường như tay chân người ngợm cô không hề có xây xát chút nào. Nhưng vừa ngồi dậy thì hiện ra ngay trước mặt cô là gương mặt đã làm tấm nệm cho cô ngã vào….. nó khiến cô tái mặt đi……..
Anh Yêu Em Suốt Đời Suốt Kiếp “5201314” – phần 4
Chương 7: Ải 5
Em là mặt trời hi vọng
Em là ánh trăng yêu thương
Vì trong trái tim anh
Và trong suốt đời anh
Nhật Nguyệt vẫn in dấu
_Anh……….. anh………….. _Tay cô run run chạm vào gương mặt người đó.
_Chị…. anh………_Cậu không thể không ngạc nhiên bởi sự xuất hiện của người con trai vừa mới ngất kia.
_A…………. A………….. A………….
Những giọt nước mắt nóng hổi của cô lăn dài trên má, tiếng hét đầy ai oán bi thương của cô vang vọng trong phòng khiến người ta động lòng. Nụ cười của cô chưa một lần nào nở ra thật sự vui sướng giờ đây đã bị dập tắt trong nước mắt; những giọt nước mắt kiên cường cô rơi xuống đã thấm đẫm trên gương mặt anh, đầy đau đớn, bi thương…….
* * *
BỆNH VIỆN:
Vị bác sĩ nhìn hai người rồi lại nhìn bệnh án một chút rồi lại lắc đầu cảm thán. Sau một lúc lâu xem đi xem lại bệnh án rồi ông mới khẽ thở dài:
_Anh hoàn toàn không bị sao cả, chỉ choáng mà ngất đi thôi. Hai người có thể về nhà nhưng anh nên nghỉ ngơi nhiều một chút để vết thương lành lặn hẳn. Vết thương chỉ ở phần mềm nên hoàn toàn không có vấn đề gì cả
_Thật…… thật chứ ạ?_ Cô vẫn không tin, nghẹn ngào hỏi.
_Đương nhiên, không vấn đề gì nghiêm trọng cả_ Vị bác sĩ quả quyết nói.
_Nhưng….. _Cô vẫn không tin, định hỏi thêm nữa thì bị anh bịt mồm kéo đứng dậy.
Trước khi ra khỏi cửa anh không quên cúi chào vị bác sĩ thay lời cảm ơn. Vị bác sĩ này cũng chỉ biết lắc đầu bó tay với cặp đôi này…… Nhìn hai người này làm ông nhớ tới ngày xưa người vợ của ông cũng đã lo lắng cho ông như vậy… Không phải, chính xác là cho tới tận bây giờ vẫn lo lắng như vậy……
NHÀ ANH:
Hôm nay, cô lại theo anh về nhà nhưng tuyệt nhiên cô không chịu mở miệng nói một câu nào từ dọc đường về tới giờ. Anh thì chỉ biết thở dài chấp nhận một điều rằng cô giận mình rồi thôi…..
Vào phòng, anh cởi đồ, thay bộ đồ ở nhà cho thoải mái hơn một chút, vai anh vẫn hơi tê vì lúc nãy ngã. Nhưng chiếc áo mới còn chưa kịp kéo lên thì lưng anh đã cảm nhận được một hơi ấm từ bàn tay ai đấy. Cùng lúc đó, giọng nói nghẹn ngào vang lên:
_Cái…… cái này……….
Anh hít một hơi dài, khẽ thở ra…. anh quên mất cô cũng ở đây….. Quay lại, anh quyệt đi hàng nước mắt nóng hổi của cô, khẽ nói:
_Nó là Nhật Nguyệt.
_Anh……_Bàn tay cô vẫn đặt ở lưng anh, đặt ở nơi có hình xăm mặt trời và mặt trăng lồng vào với nhau trên vai anh kia…..
Bàn tay cô giờ lạnh ngắt chạm lên đó, nó run lên khi chạm vào hình xăm đó. Cảm xúc trong cô giờ đây cực kì hỗn loạn, nước mắt không thể kìm chế được cứ lăn dài khi cô tưởng tượng ra anh đã chịu bao nhiêu đau đớn nữa……. Vì sao anh phải làm như vậy chứ??!
Anh cúi người, hôn lên khóe mắt đang đẫm lệ của cô, khẽ nói:
_Đây chỉ là cách anh biết em vẫn luôn tồn tại bên anh và…….
_Vì cha em….._Cô nói tiếng câu của anh, trong tiếng nấc nghẹn ngào.
_Phải, anh làm thế còn vì để mỗi lần chạm vào nó anh tự nhắc với chính mình rằng ông ta là cha em và anh không
thể giết chết ông ta_ Anh cười cay đắng.
Cô ôm chầm lấy anh, cánh tay nhỏ bé khẽ siết chặt tấm lưng anh, nói:
_Em xin lỗi…
_Ngốc, em đâu có lỗi. Lỗi là do cha em quá tham lam danh vọng và do anh sinh ra là một đứa trẻ mồ côi không có địa vị xã hội. Nhưng chỉ là trước đây thôi, giờ anh sẽ đòi lại tất cả…..
Anh nhẹ nhàng lau hết nước mắt của cô bằng nụ hôn của mình. Và đặt lên môi cô một nụ hôn đầy yêu thương, chứa đựng tất cả tình cảm lẫn nỗi lòng của anh; những thứ anh muốn nói và những thứ anh chưa nói ra được. Bàn tay cô ôm lấy tấm lưng rộng rãi, vững chắc của anh; chạm vào hình xăm kia khiến trái tim cô đập nhanh hơn, cảm xúc yêu anh rõ ràng hơn bao giờ hết. Quả thực, cuộc đời này cô đã nợ anh quá nhiều; không chỉ là tình cảm mà còn là cả mạng sống này của anh nữa chứ……
_Anh, sao lúc đó anh lại ở đó?_ Cô hỏi trong nụ hôn.
_Bởi vì thực chất anh luôn ở bên em, ngay bên cạnh em thôi…. chưa bao giờ rời xa…_ Anh khẽ nói, giọng nói thì thầm bên tai cô.
Một giọt nước mắt khẽ lăn dài trên khóe mắt cô, ôm anh chặt hơn để anh cảm thấy cô yêu anh như thế nào….. Cô nghĩ mình đã không hoàn toàn sai, những cảm giác của cô trước tới nay dường như không phải đều chỉ là ảo giác; anh vẫn luôn dõi theo cô dù cô có ở đâu đi nữa…..
_Thật không muốn để em về chút nào…._Giọng anh khàn khàn vang lên khi môi vẫn còn đang lưu luyến trên môi cô.
_Anh…._Cô đang định nói thì lại bị anh nhấn chìm trong một nụ hôn khác, sâu hơn, ham muốn hơn và bá đạo hơn…..
Nụ hôn này mãnh liệt, nồng nàn và nó dường như không muốn dứt ra, lưu luyến không thôi. Chỉ tới khi cô gần như lả đi vì thiếu dưỡng khí anh mới chịu buông cô ra, dứt khỏi nụ hôn đầy đê mê đó. Đặt một nụ hôn nhẹ lên trán cô, giọng anh khàn khàn vang lên bên tai:
_Anh đưa em về…..
Cô khẽ gật đầu, chạy tới bên tủ lấy đồ cho anh, gương mặt vương vấn một nỗi buồn khôn tả. Cô không biết tới bao giờ mới được thật sự ở bên anh chứ không phải là những khoảnh khác đầy mặn nồng rồi lại lưu luyến rời xa như thế này…..
* * *
Sáng hôm sau, cô lại nghỉ làm nhưng không phải là đến bên cạnh anh mà là để đi xem mặt. Đêm qua, lại một lần nữa cô phải đối diện với người đàn ông đấy…..
_Ngày mai hãy tới quán cà phê XX gặp cậu ta._ Vừa bước vào nhà cô đã được đón chào bằng chất giọng lạnh như băng của ông.
_Ai? _ Cô khẽ nhíu mày.
_Chồng sau này của mày, nhớ đến cho đúng giờ và đừng có làm điều gì ngu ngốc_ Ông ta khinh khỉnh nói rồi đứng lên bước đi, không một lần quay đầu lại.
Vậy là đã tới rồi, thứ cô không bao giờ muốn, không bao giờ mong nó xảy ra đã đến… Cười nhạt với bản thân vô dụng của mình, cô yếu ớt thốt lên sau khi còn một mình trong gian phòng khách lạnh ngắt:
_Được…
Đêm đó, cô chìm vào trong giấc ngủ đầy mộng mị…….. là một cơn ác mộng. Cô mơ thấy anh đang đứng ngay trước mặt mình, ánh mắt anh tràn đầy yêu thương lẫn trìu mến nhìn cô, đôi mắt hai màu làm cô mê say đấy chỉ chứa đựng mỗi hình ảnh cô trong đó. Đôi môi mỏng quyến rũ đó khẽ cong lên tạo thành nụ cười dịu dàng với cô làm cô nhớ tới đã không biết bao nhiều lần được anh cuốn vào trong vòng xoáy tình yêu của cả hai bởi đôi môi này. Cánh tay to lớn đã bao nhiêu lần ôm cô bất kể hiểm nguy kia, đôi vai đã bao lần để cô dựa vào mà khóc mặc cho nó ướt đẫm ……. Và cả hình xăm kia đã khắc tên cô lên người anh…. Nhưng tại sao….. tại sao anh trước mặt cô lại cứ mờ dần đi thế kia?……..Tại sao giờ trước mặt cô chỉ còn lại một màu trắng xóa…..??? Anh đi đâu mất rồi???………..
_A…….. A………… A…………
Cô hét lên, giật mình tỉnh dậy sau giấc mơ mà cô đã mơ không biết bao nhiêu lần trong những năm tháng qua……. Quệt tay lên mắt, cô tự cười mình khi
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




