|
|
LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada Tải Về Máy
|
ngực. Anh vờ quay mặt đi tìm kiếm một thứ gì đó.
- Cảm ơn gì chứ? Lại khách sáo rồi.
***
Thảo Ninh nhìn người con gái trước mặt thầm đánh giá. Cô ta không quá xinh, dáng người cũng không quá chuẩn, chỉ có điểm thu hút là đôi mắt luôn lấp lánh cười.
- Chào bạn. Chúng mình sắp tới sẽ ở cũng nhau. Bạn đưa đồ đây mình đỡ cho.
Thảo Ninh cũng mỉm cười xã giao đáp lại. Lý do cô đến đây, đơn giản chỉ là ở gần Dương Kha. Cô thích anh ngay từ lần đầu tiên gặp mặt ở chỗ làm. Ân cần và biết quan tâm, đó là những điều khiến Thảo Ninh rung động. Dương Kha không dùng những lời lẽ êm tai để tán tỉnh cô như những cậu trai từ trước đến nay cô vẫn biết. Anh điềm đạm và chín chắn, luôn nói ít làm nhiều, và khi đã nói ra, nhất định là sẽ làm được. Một tiểu thư như cô thuyết phục bố mẹ cho mình ra ngoài tự lập trong một năm, cũng chỉ vì tình cảm này với anh.
- Để tớ giới thiệu hai người với nhau nhé!
- Thôi, để bọn tôi tự tìm hiểu, ở chung với nhau mà, không cần người giới thiệu đâu. Phải không bạn? -An Vi ngắt lời Dương Kha, quay sang nhìn Thảo Ninh, đôi mắt hấp háy cười tìm sự đồng tình.
- Đúng thế đó Dương Kha, để bọn mình tự nói chuyện với nhau thì hay hơn. – Thảo Ninh dịu dàng nói.
Ba người cùng nhau dọn đồ. Căn phòng của An Vi tuy cũng không rộng lắm, nhưng hai người ở thì cũng đủ thoải mái. Thảo Ninh luôn đưa mắt nhìn về phía Dương Kha. Cô thấy hạnh phúc khi được ở gần người mình yêu thương.
Những giọt mồ hôi đã lấm tấm trên trán anh. Thảo Ninh rút chiếc khăn tay từ trong túi xách, nhẹ nhàng lau cho Dương Kha:
- Cậu vất vả quá, đổ mồ hôi hết rồi.
Dương Kha ngại ngùng, ánh mắt vô thức liếc nhìn An Vi.
- Để mình tự lau được rồi. – Anh đón lấy chiếc khăn từ bàn tay Thảo Ninh, lau nhẹ lên vầng tráng cao rộng. Thảo Ninh có cảm giác không ổn trong cái nhìn của Dương Kha, một chút lửa ghen nhen nhóm trong lòng cô. Liệu có phải Dương Kha luôn tìm cách lảng tránh cô chỉ vì cô gái này?
An Vi không biết những gì đang diễn ra. Cô vui vẻ sắp đồ như một đứa trẻ. Rồi chợt nhớ ra, cô liếc nhìn đồng hồ. Đã gần năm giờ chiều, làm giúp việc không có ngày chủ nhật.
- Hai bạn
dọn nốt giúp mình nhé! – An Vi cười cầu hòa – Mình đến giờ phải đi làm việc rồi.
An Vi phủi phủi hai bàn tay vào nhau, bước ra phía cửa lấy túi xách. Bất giác Dương Kha nắm lấy cánh tay cô trước vẻ mặt thoáng tối lại không ai hay biết của Thảo Ninh:
- Cậu cẩn thận đấy!
An Vi đẩy cánh tay Dương Kha, xỏ chân vào chiếc giày đế bệt.
- Biết rồi, khổ lắm, nói mãi.
Đoạn cô quay lại vẫy tay chào:
- Lát nữa mình sẽ về thôi. Dương Kha không được bắt nạt Thảo Ninh đấy nhé.
- Cô ấy thật là một cô gái vui vẻ. – Thảo Ninh cầm lấy chiếc khăn trong bàn tay Dương Kha dò hỏi.
- Cô ấy rất thoải mái mà, rồi cậu sẽ thấy. – Ánh mắt Dương Kha sáng lên. Mỗi lần cậu nói chuyện về An Vi, người ta đều có thể dễ dàng bắt gặp ánh mắt này nơi anh.
Thảo Ninh cảm thấy có chút đau nhói trong lồng ngực. Cô không nghĩ khi chuyển đến bên cạnh anh, cũng là lúc cô chuyển đến bên cạnh “đối thủ” của mình. Nhưng điều đó cũng tốt, cô sẽ có cớ gần anh hơn và cô sẽ tìm cách chia rẽ hai người. Trong tình yêu, hoàn toàn không có sự
nhượng bộ.
Chàng trai nào sẽ yêu em thật lòng – Phần 3
– Cuối cùng thì cô cũng đã đến.
Hữu Uy xoay đi xoay lại chiếc ghế trong phòng làm việc. Ngày hôm nay trôi qua thật chậm chạp, thi thoảng anh lại ngó đồng hồ, rồi bỗng thấy bực mình khi nó bỗng chạy lề mề hơn mọi hôm.
An Vi không mấy để ý đến lời nói đó của Hữu Uy, cô lập tức bắt tay vào những công việc như thường lệ. Có vẻ Hữu Uy đang muốn trả thù cô nên anh ta đã khuấy tung mọi thứ để cô dọn dẹp. An Vi khẽ thở dài một tiếng, có đúng người đàn ông trước mặt cô gần ba mươi không? Cô thấy anh ta thật trẻ con quá mức. Thảo nào đến bây giờ vẫn còn chưa có vợ.
Hữu Uy thấy An Vi lẳng lặng dọn dẹp không nói gì, anh cảm thấy bức bối. Anh tìm cách phá đám cô bằng cách tiến gần lại chiếc máy giặt, nơi cô đang vật lộn giặt tay hàng đống quần áo và chăn ga anh vứt sẵn ra.
- Công việc này cũng thật là thú vị nhỉ?
An Vi không đáp lại. Cô vẫn mải miết vò, không có dấu hiệu của sự ngừng nghỉ.
- Cô sẽ còn phải làm việc ở đây những hơn một tháng nữa cơ đấy!
Vẫn im lặng. Hữu Uy bắt đầu thấy mình thật giống một tên ngốc. Rốt cuộc anh đang làm cái quái gì thế cơ chứ. Mong mỏi một cô nàng giúp việc đến chỉ để có ý định chọc ghẹo cô ta bằng những lời “thiếu I – ốt” vậy sao?
Hữu Uy quyết định đổi chiêu thức. Anh ghé sát đầu vào vành tai An Vi, phả vào đó một luồng khí nóng.
- Eo cô rất nhỏ và má cô rất mềm. – Cách khích tướng “có chiến thuật” này thật hiệu quả. An Vi đưa tay lên nhưng rất nhanh, anh đã kịp nắm lấy bàn tay đang đeo găng với đầy bọt xà phòng của cô.
- Cuối cùng thì cô cũng chịu phản ứng…
- Anh hết trò để làm rồi à. Sao anh rỗi việc thế? Phá đám tôi là công việc hiện tại của anh à. Ai trả lương cho anh thế? – An Vi nói gần như hét lên.
Hữu Uy thấy cô tức giận đỏ bừng cả hai má, anh lại càng khoái chí. Anh giữ chặt tay cô, ghé gần mặt hơn nữa… những hàng lông mi chỉ suýt chút nữa là chạm vào nhau.
- Tôi thích nhìn thấy em thế này!
Đôi mắt của An Vi mở to đầy sửng sốt. Anh ta nói cái quái gì thế này? Tôi với em á?
Chính Hữu Uy cũng cảm thấy ngạc nhiên trước câu nói của mình. Câu nói ấy trôi ra khỏi miệng anh một cách vô thức. Nó tự nhiên như những gì anh đã nghĩ rất lâu nhưng chưa nói được thành lời.
An Vi giật mạnh tay mình ra khỏi tay Hữu Uy, cười khẩy:
- Món đó của anh chỉ áp dụng được với những cô gái ngây thơ cả tin thôi nhé. Tôi với anh là quan hệ công việc đấy… quan hệ công việc đấy, anh hiểu không? Đừng có giở trò với tôi.
- Quan hệ chủ tớ. – Hữu Uy khoanh tay trước ngực. Anh cố át đi cái suy nghĩ ngu ngốc là muốn được hôn Ái Vi.
- Cô em cũng tỉnh đòn đấy.
- Thưa ông chủ, mời ông ra ngoài phòng khác ngồi cho người đầy tớ này tập trung làm việc. – An Vi mỉa mai. Cô tống đống quần áo vừa vò xong vào máy giặt. Hữu Uy xoay gót.
- Trả lại không gian đầy tớ cho cô em nhé!
***
Hữu Uy ngồi trầm ngâm trước bàn làm việc. Cô gái này tại sao lại khiến anh không ngừng nghĩ tới vậy? Cô ta chỉ là một người giúp việc, cũng chẳng xinh đẹp và hoàn toàn không phù hợp với những tiêu chuẩn về một người con gái lý tưởng anh đặt ra. Vậy mà sao trước mặt cô, lúc nào anh cũng cảm thấy mình như một gã ngốc. Hai mươi bảy tuổi, anh đã từng trải qua rất nhiều mối tình. Vậy mà tại sao đứng trước cô gái này, anh lại có một cảm xúc rất khác. Đầu óc anh nghỉ ngơi nhiều quá thành ra lẩn thẩn mất rồi sao?
- Mẹ, nếu như luôn nghĩ đến một cô gái chả có gì đặc biệt thì điều đó có nghĩa là gì?
- Cô gái nào làm con trai của mẹ nhớ thương như vậy? – Bà Lan mỉm cười trước câu hỏi siêu ngốc nghếch của con trai. Dạo này cậu con út bé bỏng của bà thật là nhiều tâm sự.
- Cô gái giúp việc đó mẹ. – Hữu Uy thành thật. Bà Lan bật cười thành tiếng.
- Là cô gái giúp việc đó à?
Hữu Uy hơi tự ái:
- Cô ta thật tầm thường nên con mới hỏi điều đó có nghĩa là gì. Con đâu có yêu cô ta mà mẹ cười?
Bà Lan trở lại nghiêm túc:
- Cô gái đó rất được đấy.
- Mẹ? – Hữu Uy ngạc nhiên. – Con trai mẹ đâu có ế mà mẹ lại hạ tiêu chuẩn xuống thấp như vậy? Cô ấy… chỉ là một cô gái giúp việc.
Hữu Uy hơi lúng túng. Thực ra, anh đã tưởng tượng ra cảnh mẹ anh cau mày mắng mỏ những suy nghĩ này của anh đối với một cô gái tầm thường như thế. Gia đình anh là gia đình danh giá, mẹ anh đâu có thể dễ dàng mà đồng ý một cô gái như vậy – ngay cả bản thân anh cũng không thể chấp nhận nổi với suy nghĩ đã thích cô ta. Anh nói chuyện với mẹ, chỉ mong những lời phản đối của mẹ dập tắt đi cái ý tưởng ngu ngốc đó của anh, vậy mà giờ phút này, bà lại cổ vũ là sao?
- An Vi là một cô gái tốt, nó cũng đã tốt nghiệp đại học đàng hoàng đấy chứ?
- Con không tin lý do này của mẹ. – Anh hơi ngả người ra sau ghế. – Chẳng lẽ cô ta lại là công chúa đội lốt Lọ Lem? – Hữu Uy nhướn mày hỏi.
- Không hẳn nhưng cũng gần như thế. – Bà Lan khuấy đều ly nước cam rồi đưa cho con trai – Con bé là con gái bà bạn học cùng cấp ba của mẹ, gia đình cơ bản, nề nếp. Và sắp tới khu đất rộng lớn mà ba mẹ con bé đang sở hữu được nhắm tới để xây dựng một khu resort cao cấp.
- Con biết là mẹ cũng không chịu thiệt đâu mà! – Hữu Uy đón lấy ly nước cam từ phía mẹ, nhấp một ngụm.
Bà Lan nhìn xoáy sâu vào mắt con trai:
- Nó không đáng gì so với gia đình ta đâu con trai, cái quan trọng là mẹ của con bé đã từng cứu mẹ.
Hữu Uy vươn vai, mọi muộn phiền trong anh đã hoàn toàn bay biến. Không ngờ mọi chuyện lại thuận lợi như thế! An Vi, An Vi…. Cái tên này hiện lên trong tâm trí anh đầy ngọt ngào. Giờ đây, anh chỉ mong từng phút từng giây cô đến đây để xóa tan đi những giờ khắc trống rỗng trong anh. Anh mỉm cười mở điện thoại, trên nền màn hình là An Vi nở một nụ cười rất tươi khi đang đứng lau ô cửa kính. Anh đã rất vất vả mới có thể chụp được một bức hình “tử tế’’ của cô. Anh thắc mắc
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




