watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 07:42 - 30/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 3208 Lượt

nữa sao?……- khóe mắt tôi đã cay cay, tôi cuối mặt cố giấu đi giọt nước vừa ngấn mi.
– Hiểu lầm…..
Không nhìn nhưng nghe giọng hắn thì dường như đang cố tỏ vẻ ngạc nhiên.
Tôi cười nhạt:
– Anh không cần giấu nữa. lúc sáng tôi…..đã ….. thấy…… anh nổi nóng với tôi chẳng phải là vì cô gái đó sao?
– Cô ghen ah?
– Không có!………… tôi …tôi ghen gì chứ ….. nhảm nhí………
Như phản xạ tự nhiên khi có người nói trúng tim đen mình. Tôi hấp tấp nhìn hắn thanh minh mà không hề hay biết rằng mặt tôi lúc này chẳng khác nào một quả gấc.
– Vậy à?
Môi hắn hơi nhếch lên, ánh mắt cũng không còn lửa nữa.
Hắn định đi ra ngoài.
– Này anh đi đâu vậy?
– Cô không cần quan tâm. không muốn bị cảm thì đi tắm đi.
Hắn đi rồi.
Hic ! hỏi là hỏi vậy thôi chứ tôi biết thừa là anh đi đâu rồi. Người vẫn còn ướt như chuột mà vội vàng vậy thì chắc chắn là đi gặp người ta để giải thích, năn nỉ
ỷ ôi rồi.
” Hắc……….xì……….”
“Hắc……….xì……….”
Tôi mệt mỏi lấy đồ vào WC.
Hy vọng làn nước ấm sẽ cuốn đi nỗi buồn trong tôi.
…………………………..

Tôi mệt mỏi thức giấc. thấy minh vẫn còn ngồi trên ghế. Đêm qua tôi đã ngồi đợi hắn mà ngủ lúc nào không hay.
Căn phòng vẫn vắng lặng . Vậy là cả đêm hắn không về à?
Tôi đứng dậy.
Có vật gì đó nhẹ nhẹ trên vai tôi.
Là một cái mền.
Tôi đã lấy nó đêm qua sao?
Tôi không nhớ.
” Ring”….
Tôi mở cửa.
Anh phục vụ của khách sạn. Tôi hơi thất vọng.
Anh đưa cho tôi một cái khay đựng thức ăn. Tôi không biết nói gì nên chỉ gật đầu cảm ơn.
Một mảnh giấy nhỏ đặt cạnh dĩa cơm cùng với một tuýp salonpas gel.
– Bôi thuốc đi.
– Anh họ này phải đi làm hòa với người yêu.
– Phiền “em họ ” ở nhà một mình rồi.
Nhìn dĩa cơm. tôi chẳng buồn ăn.
Khẽ kéo rèm cửa sổ. tôi tựa lưng nhìn những cánh đào đang nhẹ bay trong làn gió nhẹ.
Yên tĩnh.
Đẹp!
Nhưng ảm đạm.
Cũng như lòng tôi bây giờ.
Lúc này bên ngoài kia hắn cùng người ta chắc vui vẻ lắm.
Một giọt nước lại tràn từ khóe mi.
Khung cảnh trước mắt tôi lại nhòe dần.

CHẠP 11:
Máy bay hạ cánh.
Kết thúc một chuyến du lịch mà với tôi có lẽ là một chuyến đi tồi tệ nhất.
Cái chân của tôi chỉ vừa mới khỏi thôi vậy mà hắn bắt tôi phải xách cả đống đồ.
– Này ! khi về phải vui vẻ lên đấy. Phải cho mọi người thấy là chúng ta đã có một “tuần trăng mật” hạnh phúc. Cô nhớ chưa hả?
– Biết rồi…………
Tôi trả lời hắn ỉu xìu. Làm sao mà vui cho được chứ, gần cả tuần phải nằm trong phòng gặm nhấm nỗi buồn trong khi hắn cùng người ta vui vẻ du ngoạn bên ngoài.

***********************
Vui !
Hạnh phúc?
Liệu tôi sẽ có được hay không?
Hay chỉ là những nỗi buồn dai dẳng?
Tôi nên tiếp tục yêu hắn?
Hay nên từ bỏ?

- Mẹ ơi! ba rất yêu mẹ phải không ạ?
– Uhm! Con yêu. ba rất yêu mẹ và yêu cả con nữa.
– Mẹ ơi ! sau này lớn lên con cũng muốn có một người yêu con như ba yêu mẹ vậy!
– Đừng bao giờ từ bỏ tinh yêu của mình. Con sẽ có được những gì mà con muốn.

Đừng từ bỏ!…………..
Sẽ có được!……………

Mẹ đã từng nói với tôi như vậy. Và hạnh phúc của bà cũng chính là sự cố gắng, là một tình yêu chân thật đã làm tan chảy trái tim băng lạnh của cha tôi.

Tôi khẽ nhìn hắn hy vọng một ngày……………!
********************

- Chúng con về rồi ạ!
Hắn dịu dàng choàng eo tôi. cùng bước vào nhà.
– Khanh Khanh của bà về rồi ah!
– Chà! hai đứa mua quà nhiều quá há.
Bà và mẹ nói rồi cùng nhau kéo tôi ngồi xuống ghế. Hỏi han đủ điều.
Nói chung là mọi người trong nhà này ai cũng rất yêu mến tôi. những ngày sau đó tôi sống cũng rất vui. Hắn cũng đối xử với tôi tốt hơn (có lẽ là để mọi người trong nhà không nghi ngờ), biết là hắn chỉ giả vờ nhưng tôi vẫn thấy vui. Chỉ cần ở bên hắn , chỉ cần cứ như thế này biết dâu một ngày nào đó hắn sẽ…… yêu tôi . Vì từ lúc về tới giờ hắn chỉ bên tôi suốt , không có gặp lại cô ta nữa. “Nhất cự ly mà.”
Nhưng ông trời dường như không thương tôi.
10 ngày sau đó…..
Chi nhánh trên Đà Lạt đang chuẩn bị cho việc quảng bá sản phẩm mới. Giám đốc ở đó bất ngờ xin nghỉ việc.

- Hùng này ! Có lẽ con phải lên Đà Lạt một chuyến. Vị trí điều hành không thể bỏ trống dc.- Ba hắn nói trong lúc cả nhà đang dùng cơm.
– Dạ!
– Có lẽ con sẽ ở đó lâu đấy. Mà mai con phải đi ngay , vì chúng ta sắp ký hợp đồng với bên người mẫu đại diện rồi.
– Hình như nghe nói là người mẫu lần này là cô Chu gì gì đó phải không anh? – Mẹ hắn xen vào.
– Chu Thiên Vân!- Hắn buông một câu ngắn gọn.
Tôi từ nãy giờ yên lặng lắng nghe , cái tên Chu Thiên Vân vừa thốt ra khỏi miệng hắn đã làm tôi nghẹn cứng, vội vã vớ lấy ly nước tôi uống một hơi. vội quá nên bị sặc lun.
– Con sao vậy khanh.?
– không …. con ….. khong sao……
Tôi lắc đầu rồi bối rối tiếp:
– Con ….con muốn đến công ty làm cùng anh Hùng….
– Không được!
Hắn hét lớn trong khi mọi người vẫn chưa có phản ứng gì. Hứ! sợ tôi lên đó rồi cản trở hai người hả. Anh đừng hòng, tôi không để hai người tự do như vậy đâu.
– Bà ! ………….- Tôi quay sang cầu cứu bà vì tôi biết bà là người thương tôi nhất, và cũng là người có uy nhất trong nhà này.
– Khanh Khanh muốn đi làm thì cứ cho nó đi, dù sao thì vợ chồng cùng làm với nhau cũng tốt mà.
Đúng là lời bà có tác dụng , hắn không thể nào từ chối nhưng cũng còn dùng dằng:
– Được! nhung mà…..
– Nhưng mà sao chứ?
Tôi đưa mắt nhìn hắn kiểu như – anh dám cãi lời bà không?
– Nhưng mà giám đốc mới mà đưa vợ của minh vào làm e rắng không hay cho lắm. mọi người sẽ bảo là con thiên vị.
Thiên vị gì chứ. Ai biết tôi và anh là gì của nhau mà nói với không nói chứ. Anh tính viện cớ hả?
– Thì đừng cho mọi người biết chúng ta là vợ chồng là được rồi.
Tôi buột miệng mà không hay biết mình đã bị lừa.
– Được!
Hắn đưa mắt nhìn tôi khẽ nhếch môi.

CHAP 12:

- Khanh Khanh của bà! con mang theo cái này đi . Đà Lạt lạnh lắm con à!
Bà khoác cho tôi cái áo len. Khẽ vuốt tóc tôi bà rưng rưng:
– Bà thật không muốn xa con chút nào.
Bà là thế, tuy thời gian gần nhau không bao lâu nhưng tôi biết bà rất yêu tôi. Ôm lấy cánh tay bà tôi lay lay:
– Con cũng yêu bà lắm ạ!
– Bà ơi tụi con phải đi rồi!- Hắn cười giả lả kéo tay tôi
– Hai đứa đi dường cẩn thận nha!- “Ba” và “mẹ” cùng dồng thanh ( hi họ lúc nào cũng vậy)
Hắn choàng lấy vai tôi. Kéo vai ly đi.
– Này!- Bà vẫn không yên tâm gọi với theo- Lên đó rồi phải nhớ chăm sóc tốt cho Khanh Khanh của bà đó nghe … nếu không bà sẽ…..
Hắn quay đầu lại nở một nụ cười giả tạo.
– Dạ! Con biết rồi mà , lúc nào mà con chẳng đối xử tốt với cô ấy. Đúng không vợ yêu!
Tôi cũng phải căng cơ mặt lên mà cố tạo một nụ cười gật gật đầu.
– Đi thôi!
Hắn nghiêng đầu sát mặt tôi. giả vờ như đang đặt một nụ hôn nhẹ lên má cho mọi người phía sau thấy nhưng thực chất lại nói môt lời đe dọa chỉ vừa đủ cho tôi nghe:
– Cô giỏi lắm! Còn lấy lòng được bà tôi cơ đấy.
Hắn lại cười, một nụ cười đầy ẩn ý.
*************************

Sau gần 5h đi đường ,cuối cùng tôi và hắn cũng đến nơi.
Một căn nhà nhỏ khuất sau hàng hoa dã quỳ đang khoe sắc vàng như nắng.
Đây là nơi mà gia đình hắn chỉ dùng để ở mỗi khi lên đây nghỉ mát, đa số thời gian còn lại nó bị bỏ trống. Nên dù rất gọn gàng nhưng trong nhà tất cả mọi nơi đều phủ một lớp bụi mờ.
Mệt quá. tôi phủi phủi bụi trên một cái ghế thả valy rồi ngồi xuống luôn. Định bụng ngồi một lát cho đỡ mệt thôi. Nào ngờ mông tôi còn chưa chạm ghế thì đã nghe tiếng hắn sang sảng bên tai:
– Làm gì vậy hả? nhà cửa thế này sao mà ở nổi, mau đi dọn dẹp đi!
– Trời ơi! anh làm ơn tốt bụng một chút có được không? người ta đang mệt phải cho nghỉ ngơi chút chứ!

Tôi mệt mỏi nhìn hắn trân trối. Ấy vậy mà hắn vẫn một mực khăn khăn:
– Không! dọn ngay cho tôi. Bây giờ tôi ra ngoài, cô phải làm xong tất cả trước khi tôi về, nếu không …. cô chết chắc….
Hắn đi rồi tôi vẫn còn đứng chôn chân nhìn theo.
Mày sao vậy Phi Khanh?
Trừ cậu mợ ra thì khuất phục người ta đâu phải là bản tính của mày.
Đáng lẽ ra mày phải quát thẳng vào mặt hắn rằng: ” Anh thích thì tự làm lấy, anh có quyền gì mà bắt buộc tôi chứ?”
Nhưng rốt cuộc mày cũng không làm được, tại sao lại như vậy chứ. Mày đúng là tự chuốc khổ cho mình mà.
……………….
Cuối cùng cũng dọn xong rồi. Nhìn khắp một lượt tôi hài lòng với công sức mình bỏ ra.
Bây giờ đi nghỉ ngơi được rồi!
Roạt……..
Tiếng gì vậy nhỉ? Tôi khựng lại, còn chưa biết là âm thanh gì, đang cố nghe thử thì……
Roạt……roạt…….
Thì ra “thủ phạm”

Trang: [<] 1, 3, 4, [5] ,6,7 ,13 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT