watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 10:28 - 29/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 10178 Lượt

Cô cười hỏi, sắc mặt ngây thơ, lộ vẻ quyến rũ: “Anh muốn nói gì?”

Cậu nhún vai, hít một hơi thật sâu: “Là em cố ý, cố ý khép cửa để dụ anh vào đúng không?”

Mặt Diệp Phiên Nhiên nóng ran, nói: “Dương Tịch, anh đừng có mà đổ thừa, em…” Lời còn chưa dứt, cả người cô bị cậu kéo ngay vào lồng ngực vạm vỡ, làn môi ấm áp đã chặn cứng cổ họng cô.

“Phiên Phiên, em quyến rũ anh!” Dương Tịch nghẹn ngào nói, đôi mắt long lanh dưới ánh đèn. Thoáng chốc, đầu óc Diệp Phiên Nhiên trống rỗng rồi dần dần trở nên tỉnh táo. Cô không còn phản bác nữa, ngoan ngoãn dùng tay kéo lấy cổ cậu, mãnh liệt đáp trả.

Lửa gần rơm lâu ngày cũng bén, Dương Tịch ham muốn thể xác cô thì dựa vào đâu cô không tò mò chuyện tình cảm nam nữ chứ?

Dương Tịch đè cô xuống giường, vừa hôn cô vừa luồn tay vào chiếc váy ngủ. Diệp Phiên Nhiên như bị điện giật, cảm giác ấm áp này khiến cô run rẩy nhưng cô quyết cắn răng không để lộ ra. Và rồi ngón tay cậu luồn thẳng vào trong, chạy dọc men theo làn da trơn láng mát lạnh của cô, từng chút từng chút hướng lên… Cuối cùng bàn tay cậu chạm vào đôi nhũ hoa mềm mại trước ngực cô. Diệp Phiên Nhiên cảm thấy cổ họng khô khốc, cô há hốc miệng thở dốc. Cô chưa kịp ngăn cản thì Dương Tịch đã vén chiếc váy ngủ lên. Diệp Phiên Nhiên ngơ ngác ngồi bật dậy, kéo chiếc váy ngủ xuống, giận dữ nói: “Dương Tịch, anh làm gì vậy?”

Cậu hạ thấp giọng, vẻ mặt nài nỉ: “Cho anh xem một chút!” Rõ ràng hệt như đứa trẻ vòi ăn kẹo ngọt.

Diệp Phiên Nhiên kiên quyết lắc đầu, đẩy cậu ra: “Người anh toàn mồ hôi, hôi chết được, mau đi tắm đi!”

Cả ngày ngồi trên xe lửa, Dương Tịch biết toàn thân cậu nặng mùi mồ hôi nhưng vẫn sáp lại gần cô, khẽ lay cô, nói giọng trẻ con: “Một lát thôi mà!”

Diệp Phiên Nhiên vẫn cự tuyệt cậu nhưng thái độ không còn kiên quyết như vừa rồi nữa. Nội tâm giằng xé dữ dội, ngẫm nghĩ mình sớm muộn gì cũng là của anh, còn xem xét gì nữa chứ? Dưới sự đồng ý ngầm của cô, Dương Tịch vén chiếc váy ngủ lên đến tận ngang ngực. Diệp Phiên Nhiên xấu hổ mắt nhắm nghiền không muốn chạm vào niềm dục vọng ham muốn trong đôi mắt cậu.

Hốc mắt Dương Tịch gần như rách toạc ra, cậu nhìn chăm chú vào bầu ngực của cô. Bầu ngực cô tuy không đầy đặn nhưng tròn trĩnh hướng lên hệt như đôi bồ câu trắng ngọc ngà đáng yêu, mềm mại mịn màng long lanh sáng chói dưới ánh đèn. Cậu khẽ rên rỉ thì thầm, khom người há miệng khẽ ngậm lấy núm nhũ hoa. Diệp Phiên Nhiên chợt mở choàng đôi mắt đang khép chặt, ra sức thừa sống thiếu chết đẩy vai cậu ra nhưng cậu vẫn chẳng mảy may nhúc nhích, vùi mặt trước ngực cô, nhẹ nhàng gặm nhấm mơn trớn. Diệp Phiên Nhiên cất tiếng van nài, tiếng thổn thức hòa cùng cơn thở dốc: “Đừng… xin anh đấy, đừng…”

Dương Tịch lúc này không còn kiềm chế được mình nữa, cậu ôm lấy cô ngã vật ra giường, nâng mặt cô lên hôn say đắm khiến cô gần như ngạt thở. Trong cơn kích động cuồng phong lạ lẫm, cậu tuột chiếc quần lót của cô, đưa người tiến vào trong cơ thể cô.

Toàn thân Diệp Phiên Nhiên đau đớn hệt như bị đâm xuyên thủng. Cô cắn chặt khóe môi, ôm chặt lấy bờ vai rộng lớn ướt sũng mồ hôi, hàng nước mắt không ngừng tuôn rơi theo gò má… Giữa làn nước mắt tuôn rơi lã chã cùng những giọt mồ hôi thánh thót, Diệp Phiên Nhiên trải qua đêm đầu tiên của mình, hoàn thành bước chuyển biến từ cô gái sang đàn bà.

Đó là lần đầu tiên đáng giá nhất của đời cô, cô không hề hối hận, đêm đó cô đã trải qua cùng Dương Tịch.

Bởi lẽ, cậu yêu cô và cô cũng vậy.

Phật nói: “Lưu tình hạ thế, nhận lấy cõi tiên bấy nhiêu là biển, hòa hữu tình nhân, làm chuyện khoái lạc, chớ hỏi thế nào là kiếp là duyên.” Cớ Sao Mãi Yêu Em – Chương 30
Ánh nắng ban mai mờ nhạt hắt vào phòng. Bên ngoài cửa sổ, tiếng hót líu lo của đàn chim sẻ đã đánh thức Diệp Phiên Nhiên. Cô trở người nhận ra mình đang nằm trong vòng tay Dương Tịch.

Cậu vẫn chìm trong giấc ngủ say, chiếc khăn bông quấn ngang eo, để lộ khoảng ngực trần, khuôn mặt lúc ngủ ngây thơ trong sáng hệt như đứa trẻ chưa hiểu sự đời, nhưng với cô mà nói, cậu là người đàn ông, người đàn ông vĩ đại đem lòng yêu cô.

Diệp Phiên Nhiên lặng lẽ bước xuống giường, đứng trước tấm gương trong nhà tắm, ngắm nhìn dung nhan mình. Bắt đầu từ tối qua, cô đã không còn là con gái mà là một người đàn bà thực sự nhưng dáng vẻ bề ngoài chẳng mảy may thay đổi. Khổng Thiên Thiên từng nhỏ to tỉ tê với cô rằng sự khác biệt giữa trinh nữ và gái không còn trinh trắng biểu hiện ở đuôi lông mày. Hàng lông mày của trinh nữ thường gọn gàng, thẳng đứng, còn của gái đã mất trinh thì lộn xộn toán loạn.

Cô kiễng gót chân đứng trước gương, chăm chú nhìn hàng lông mày của mình, hình như thực sự không còn rậm rạp thẳng hàng như tối qua nữa.

“Này, em đang nhìn gì vậy?” Sau lưng chợt vọng lại tiếng nói của Dương Tịch.

Diệp Phiên Nhiên giật mình, quay lại thì cậu đã ôm lấy cô từ phía sau, cằm cậu gác trên vai cô, giọng dịu dàng trìu mến: “Sao không ngủ thêm một lát, dậy sớm thế?”

“Thấy ghét quá, làm người ta giật cả mình.” Diệp Phiên Nhiên xẵng giọng nói.

Từ sau chuyện tối qua, mối quan hệ giữa hai người càng tiến thêm một bậc. Dương Tịch ôm chặt lấy cô, nói giọng trầm ngâm vỗ về: “Phiên Phiên à, cảm ơn em… Cảm ơn em đã trao cho anh đêm đầu tiên của mình!”

Mặt Diệp Phiên Nhiên bất giác ửng đỏ. Cô xấu hổ quay người lại sà vào lòng cậu, hai tay co lại thành nắm đấm ra sức đánh vào ngực cậu: “Dương Tịch, anh thật là đáng ghét!”

Dương Tịch để mặc cô nhõng nhẽo nũng nịu, lấy cậu ra làm chỗ để trút, mãi tận khi cô bình tĩnh cậu mới từ tốn nói: “Lát nữa bọn mình cùng nhau đi mua cặp ổ khóa trái tim [1"> nhé!”

[1"> Tương truyền Nguyệt lão có một cặp bảo vật ổ khóa trái tim, đôi nam nữ yêu nhau được ổ khóa trái tim khóa lại thì sẽ chẳng bao giờ phân ly. Nếu tình yêu của những người yêu nhau làm cảm động Nguyệt lão thì Nguyệt lão sẽ ném cặp ổ khóa trái tim cho họ, để bọn họ có thể đời đời kiếp kiếp vĩnh kết đồng tâm.

Đây cũng chính là một trong những mục đích đến Hoàng Sơn của cậu. Nghe nói, những cặp nam nữ yêu nhau thường khắc tên hai người lên chiếc ổ khóa trái tim, sau đó đặt ổ khóa trên đỉnh Quang Minh[1"> của ngọn núi Thiên Đô, tỉnh Hoàng Sơn thì cả đời này cả hai sẽ mãi chẳng bao giờ chia ly.

[1"> Đỉnh Quang Minh: Một trong những đỉnh núi cao nhất ở Hoàng Sơn.

Tuy rằng hiện giờ tình cảm hai người nồng nàn thắm thiết nhưng mọi việc diễn ra quá suôn sẻ hoàn hảo khiến cậu thường xuất hiện cảm giác đang mơ giấc mơ không có thực, cậu lo sợ khi tỉnh giấc, Diệp Phiên Nhiên đã chẳng còn ở bên cậu nữa… Chủ quan mà nói thì Dương Tịch đã từng đánh mất Phiên Phiên, hai người suýt lướt qua nhau, sự việc này khiến cậu xuất hiện di chứng về sau. Khách quan mà nói thì hai người còn ba năm nữa mới tốt nghiệp, lại là tình yêu cách biệt hai nơi, giữa họ sẽ còn rất nhiều biến cố thay đổi. Nói cậu mê tín cũng được, ấu trĩ, trí thông minh kém cỏi cũng chẳng sao, bất luận dùng biện pháp gì đi chăng nữa, chỉ cần điều đó có thể giúp cậu rũ bỏ nỗi bất an trong lòng mình.

Bởi lẽ tuổi trẻ chưa hiểu sự đời, bởi lẽ tình yêu của cậu quá sâu đậm, nên cậu mới suy tính thiệt hơn, thi thoảng cảm thấy lo sợ bất an.

Ăn xong bữa sáng, bốn người họ gia nhập vào nhóm leo núi. Hai cô gái thường ngày ít vận động, luôn miệng than vãn kể khổ, cả đoạn đường đi không ngừng nghỉ, mồ hôi vã ra khô rồi lại ẩm ướt, ướt rồi lại khô, khó khăn lắm mới leo lên đến đỉnh Quang Minh, nước uống mang theo đều đã cạn. Tào Quyên và Diệp Phiên Nhiên đều khát khô cổ họng, mệt đến mức chân tay rã rời, sức cùng lực kiệt, ngồi xuống tảng đá dưới gốc cây chẳng tài nào leo nổi nữa.

“Đi nào, Dương Tịch, bọn mình đi mua nước!” Trần Thần kéo Dương Tịch đến hàng quán đơn sơ dựng trên ngọn đồi, đi được nửa đường, cậu chợt dừng lại, ngao ngán thở dài, nói: “Tào Quyên không phải là người con gái trinh trắng.”

Dương Tịch liếc nhìn cậu vẻ thông cảm, chìa tay ra vỗ vai cậu ta.

“Diệp Phiên Nhiên, cô ấy?” Trần Thần hỏi thăm dò, trông thấy Dương Tịch ra ngón tay “OK” thì cậu ta nói nhỏ: “Cô ấy là người con gái tốt, tiểu tử cậu phải biết trân trọng đấy nhé! Nói thật, con gái như cô ấy bây giờ chẳng còn nhiều nữa đâu…”

Dương Tịch dĩ nhiên hiểu điều đó, Diệp Phiên Nhiên tuy cặp kè với Thẩm Vỹ cả năm trời nhưng nụ hôn đầu cùng đêm đầu tiên của cô đều thuộc về cậu. Một cô gái trong sáng hoàn hảo như vậy, cậu làm sao nhẫn tâm làm tổn thương, phụ lòng cô được chứ?

Cậu vô cùng thành khẩn đặt cặp ổ khóa trái tim có khắc tên của hai người khóa trên đỉnh núi Quang Minh, rồi ném chiếc chìa khóa xuống tận sâu vách núi, quay sang trông thấy Diệp Phiên Nhiên đang ngồi đầu bên kia phiến đá, gương mặt cười rạng rỡ, cặp mắt sáng ngời, sắc mặt hồng hào, hệt như hoa đỗ quyên giữa vách núi, xinh tươi rạng rỡ.

“Diệp Phiên Nhiên, anh yêu em, chúng mình cả đời sẽ không xa nhau!” Dương Tịch hai tay đặt lên miệng, đứng ngay trên đỉnh núi, ngang nhiên hét thật to với cô.

Diệp Phiên Nhiên mím môi nheo mắt nhìn cậu, không đáp trả, nụ cười mím nở trên bờ môi.

Tiếng gió núi hò hét rít gào, lướt vù vù qua bên tai,

Trang: [<] 1, 37, 38, [39] ,40,41 ,58 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT