watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 10:28 - 29/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 10184 Lượt

Diệp tỏ thái độ vô cùng khách sáo với cậu, ánh mắt lộ vẻ khâm phục. Tuy chỉ mới trò chuyện cùng cậu vài câu nhưng rõ ràng ông rất có thiện cảm với chàng trai khôi ngô tuấn tú thông minh này.

“Nghe Phiên Phiên nói, bố mẹ cháu đều là công nhân viên chức cơ quan chính phủ. Bác xin phép mạo muội hỏi một câu, bố cháu hiện công tác tại phòng ban nào?”

Dương Tịch ngẫm nghĩ rất thận trọng đáp trả: “Bố cháu tên là Dương Giang Nam, vì ông nội cháu là cán bộ miền Nam, sau này theo quân đội giải phóng Giang Nam mới sinh bố cháu, nên tên bố cháu là Giang Nam!”

“Dương Giang Nam!” Bố Diệp chần chừ một lúc, rồi hỏi: “Có phải Dương Giang Nam phó thị trưởng phân quản việc kiến thiết thành phố không?”

Dương Tịch gật đầu.

Gương mặt bố Diệp khẽ biến sắc, ngẩng đầu nhìn Diệp Phiên Nhiên, rồi nói: “Phiên Phiên từ nhỏ đã được hai bác chiều quá hóa hư nên có phần nông nổi quá, chuyện yêu đương lớn như vậy cũng chẳng nói tiếng nào với bố mẹ… Đây là chuyện lớn cả đời, sao có thể qua quýt được chứ?”

Dương Tịch vội đáp trả: “Bác Diệp, xin bác hãy yên tâm, cháu và Phiên Phiên thật lòng yêu nhau, cháu sẽ chăm sóc tốt cô ấy!”

Bước ra khỏi nhà họ Diệp, Dương Tịch thở một hơi dài nhẹ nhõm, nói với Diệp Phiên Nhiên: “Trước giờ, anh chưa bao giờ căng thẳng như hôm nay, hệt như trải qua sự tra khảo của tam đường hội thẩm [1">, cũng chẳng biết mình có qua ải không nữa!”

[1"> Tam đường hội thẩm ngày nay chính là công an, ban kiểm sát, tòa án.

Diệp Phiên Nhiên chưa kịp trò chuyện với bố thì đã cùng ra ngoài với Dương Tịch, cũng chẳng kịp hỏi han ý kiến của bố. Thế nhưng, trông sắc mặt bố, cô hiểu rằng ông khá hài lòng về Dương Tịch.

“Anh cũng biết căng thẳng sao?” Diệp Phiên Nhiên nói: “Vậy còn em? Lát nữa gặp mặt bố mẹ anh, càng không biết hoang mang đến đâu nữa!”

“Yên tâm đi, bố mẹ anh rất thoáng.” Dương Tịch nắm chặt lấy tay cô, cười nói: “Chẳng những không khiến họ lo lắng mà còn vơ về một nàng dâu xinh xắn, chẳng lẽ không vui đến chết hay sao?!”

Diệp Phiên Nhiên vẫn thấp thỏm lo âu trong lòng. Lần trước cô gọi điện thoại đến nhà Dương Tịch, nghe giọng của bố cậu rất giống người tính tình nghiêm nghị.

Từ thời trung học đã để lại trong lòng cô một di chứng, phàm là gặp phải bất kỳ bậc trưởng bối nào trò chuyện nghiêm khắc, vẻ mặt nghiêm nghị thì lòng cô khó tránh khỏi run rẩy sợ hãi.

Mà đối phương chẳng những là bậc trưởng bối mà còn là bố mẹ của Dương Tịch.

Cô thực sự rất muốn có được sự chấp thuận của bố mẹ cậu, bởi lẽ mối quan hệ này chính là tương lai của cô và Dương Tịch! ớ Sao Mãi Yêu Em – Chương 34
Nhà Dương Tịch tọa lạc ven sông Thành Bắc, một căn hộ hai tầng mái ngói đỏ được xây dựng theo phong cách châu Âu, bên ngoài là mảnh đất rộng rãi, hoa cỏ cây cối mọc um tùm quanh sân nhà. Giữa sân là bốn cây trụ đá chống lấy giàn nho leo, từng nhành dây leo chắc khỏe vươn rộng mãi ra tận trước lầu. Trên nhành cây khô cằn rụng trụi lá lác đác rơi rớt lại một vài phiến lá nho. Dưới ánh nắng mặt trời mùa đông ảm đạm, vạn vật đều trở nên vắng lặng đìu hiu.

Dương Tịch nói với Diệp Phiên Nhiên rằng, căn nhà mái ngói theo phong cách châu Âu nhìn ra sông này là căn hộ của cựu chiến binh cấp thành phố, trước kia là nơi ở của ông nội cậu. Từ sau khi ông nội quay về Sơn Đông thì bố cậu mua lại căn này và dọn về đây ở. Ông nội cậu có một người con trai và hai cô con gái. Hai người cô, một người sinh sống tại Bắc Kinh, người còn lại thì ở Mỹ. Cô út và cậu út đều những là ngoại giao công tác tại lãnh sự quán Mỹ. Hiện giờ, sinh sống tại thành phố D, chỉ có gia đình cậu.

“Trong số ba anh chị em, bố anh chức vụ thấp nhất, kiếm được ít tiền nhất!” Bàn tay Dương Tịch kéo lấy bờ vai Diệp Phiên Nhiên ghé sát tai cô nói: “Mẹ anh còn nói chỉ trông mong anh sau này có thể thay họ đổi đời!”

Đến tận lúc này Diệp Phiên Nhiên mới biết, sự cao quý trong thân phận của Dương Tịch cùng tất thảy sự ngạo nghễ, sự tự tin đến mức không coi ai ra gì của cậu ở đâu mà ra.

“Nói một hồi, hóa ra anh là công tử cao quý, những người con gái bình thường như em, quả thực là mộng trèo cao!” Cô khẽ gạt tay Dương Tịch ra, vờ tỏ vẻ muốn bỏ đi. Mặc dù niềm vui chiếm đa số nhưng khoảnh khắc này cô thực sự cảm nhận được sự tầm thường cùng sự tự ti nhỏ bé của mình. Lòng tự tin trước kia tự tin lắm mới tạo dựng được giờ lại bị lung lay suýt sập đổ.

“Em không biết, con em cán bộ thường thích mẫu con gái bình dân hay sao?” Dương Tịch mỉm cười kéo cô lại gần: “Huống hồ chúng mình chẳng phải gạo đã nấu thành cơm rồi hay sao, em có muốn trốn chạy khỏi anh cũng chẳng thể được đâu!”

Đúng vậy, cô chẳng còn chỗ nào để trốn chạy nữa, tình yêu đã ép cô vào thế tuyệt vọng. Thấp thỏm lo âu lùi bước thì chi bằng ưỡn cao ngực, dũng cảm đón nhận.

Ông Dương Giang Nam không có nhà, tiếp đón hai người là mẹ Dương Tịch – Phùng Diệu Hoa, một người phụ nữ với vóc dáng cao lớn mạnh mẽ, đường nét khuôn mặt rõ ràng sáng sủa, ánh mắt sắc nhọn, khác hoàn toàn hình tượng quý bà với gương mặt xinh đẹp quyến rũ thanh lịch trong tưởng tượng trước đây của Diệp Phiên Nhiên. Bà ăn mặc giản dị, sạch sẽ, nhanh nhẹn, gương mặt lạnh lùng, dáng vẻ uy nghiêm.

“Mẹ ơi, đây là Phiên Phiên!” Dương Tịch nói, kéo Diệp Phiên Nhiên lại ngồi bên ghế sofa: “Hôm nay con dẫn cô ấy đến chúc Tết bố mẹ!”

Dương Tịch và mẹ cậu trông rất giống nhau, hệt như từ một khuôn đúc ra. Nhất là nơi đáy mắt thi thoảng vô tình để lộ vẻ ngạo mạn. Diệp Phiên Nhiên chẳng tài nào tìm thấy sự cởi mở ở người mẹ này. Bà quan sát cô từ trên xuống dưới bằng ánh mắt lạnh băng chèn ép đến nghẹn người, như muốn nhìn xuyên thấu con người cô.

“Cháu chào bác!” Diệp Phiên Nhiên chào bà, khổ sở cúi gằm. Gương mặt Phùng Diệu Hoa ánh lên nụ cười như không cười, rất nhanh di chuyển ánh mắt sang Dương Tịch, bà nói: “Bố con vừa ra ngoài rồi, có cuộc họp đột xuất. Buổi trưa ở lại đó ăn cơm luôn, để mẹ đi kêu Tiểu Trương chuẩn bị làm vài món.” Tiểu Trương chính là cô gái thôn quê giúp việc nhà với gương mặt thanh tú.

Diệp Phiên Nhiên đứng dậy đi theo bà, nói: “Bác đừng khách sáo. Hay là để cháu giúp bác một tay nhé?”

“Cháu biết nấu ăn sao?” Phùng Diệu Hoa hơi ngạc nhiên quay lại. Cô lắc đầu, đáp giọng thấp thỏm lo âu: “Cháu biết nhặt rau, rửa rau ạ!”

Khóe miệng Phùng Diệu Hoa khẽ nhếch nụ cười khó hiểu, bà nói với Dương Tịch: “Tiểu Tịch, tiếp đãi vị khách của con chu đáo. Muốn ăn gì, trên bàn đều có cả, cứ tự nhiên nhé!”

Đợi mẹ đi rồi, Dương Tịch chọn quả lê to từ đĩa trái cây, rồi nói: “Anh nhớ là em thích nhất ăn lê.” Cậu lấy dao gọt trái cây, bắt đầu gọt vỏ: “Mẹ anh rất dễ chịu đúng không? Anh đã nói rồi mà, mẹ chẳng phải con hổ cái, sẽ không ăn thịt em đâu!”

Diệp Phiên Nhiên không nói gì, sửng sốt nhìn lớp vỏ vàng nhạt dài thườn thượt mãi không đứt đoạn trên lưỡi dao của cậu.

Đây chính là tài nghệ của Dương Tịch, cậu gọt vỏ lê vừa mỏng vừa liên tục không bị đứt đoạn. Gọt xong vẫn giữ nguyên hình dạng của quả lê. Diệp Phiên Nhiên từng trầm trồ tấm tắc khen ngợi đòi cậu dạy cho mình cách gọt lê nhưng cô xưa nay chưa bao giờ là cô gái tháo vát nhanh nhẹn, chiếc dao gọt trái cây trên tay cô chẳng khi nào chịu nghe lời, vỏ trái cây thường bị đứt ra từng đoạn, phần ruột thì nát vụn, đã vậy cô còn nạo vét rất nhiều ruột quả lê. Vốn dĩ quả lê to mọng, cuối cùng chỉ còn bằng quả táo mà thôi. Dương Tịch thường cười nhạo cô: “Quả lê vào tay em thì nhỏ đi một nửa, bị ép hết ruột!”

Dương Tịch nghiêng đầu,

chuyên tâm gọt quả lê trong tay, động tác nhanh nhẹn, mau chóng

gọt xong quả lê to, cậu cười híp mắt chìa ra trước mặt cô: “Xem này, anh gọt vỏ không hề bị đứt đoạn!” Giọng cậu xen lẫn niềm kiêu hãnh.

Ruột quả lê trong suốt trắng muốt, khiến người khác thèm thuồng chực tứa nước bọt. Diệp Phiên Nhiên đón lấy, nhẹ nhàng cắn một miếng, Dương Tịch ngồi cạnh hỏi: “Có ngon không?”

“Thèm hả?” Cô tiện tay nhấc lấy con dao, gọt một miếng nhỏ, đút vào miệng cậu: “Anh cũng nếm thử đi!”

Dương Tịch dường như chần chừ một lúc mới há miệng cắn miếng lê đó. Trước kia có người nói với cậu rằng, chia nhau quả lê sẽ không may mắn, âm đọc chệch đi sẽ là “chia ly”.

Nhìn bề ngoài trông quả lê tươi tắn ngon miệng vậy mà ruột bên trong khô khốc, ngọt ít chua nhiều. Dương Tịch chậm rãi nuốt để che giấu nỗi bất an trong lòng, cậu thản nhiên nói: “Em ăn đi, anh gọt quả khác!”

Thức ăn nhanh chóng được chuẩn bị xong. Ông Dương Gia Nam vẫn chưa về, ba người ngồi quây quần quanh bàn ăn, Dương Tịch không ngừng gắp thức ăn cho Diệp Phiên Nhiên, bát của cô thoáng chốc đã đầy ắp. Trước mặt Phùng Diệu Hoa cô cảm thấy xấu hổ, hạ giọng nói nhỏ với cậu: “Được rồi, được rồi, nhiều thế, em làm sao mà ăn hết được?”

“Đúng đấy, Tiểu Tịch à, đừng ép người ta mà. Con gái thời nay đều thích thân hình gầy guộc, thích giảm cân.” Phùng Diệu Hoa liếc nhìn Diệp Phiên Nhiên, không nhịn được, bà lên tiếng: “Nhưng mà, Tiểu Diệp gầy quá, khuôn mặt nhỏ nhắn, tay chân thanh mảnh. Là con gái, thân hình vẫn phải nở nang đầy đặn nhìn trông mới có sức sống!”

“Mẹ,

Trang: [<] 1, 42, 43, [44] ,45,46 ,58 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT