|
|
LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada Tải Về Máy
|
vào cánh cửa, tập trung toàn bộ sức lực tại đôi mắt và hai tay.
Đưa mắt nhìn bốn phương, dù chỉ là một con kiến cũng không qua được mắt hắn.
Yên lặng nghe động tĩnh tám hướng, dù chỉ là một thanh âm rất nhỏ hắn cũng có thể đoán ra vị trí đối phương.
Tay hắn đã xác định được khấu súng giấu sẵn bên hông. Trong phạm vi mười mét đảm bảo bắn chính xác 99%, không phát nào trượt.
Chẳng lẽ hai tên Mai Côi Chi Lang còn lại đã tìm đến đây? Đinh Vũ thầm giật mình về độ nhạy bén của cô, bởi hắn không hề cảm thấy có sát khí, chẳng lẽ hắn đã trở nên chậm chạp rồi sao? Hay là sự nhạy bén của cô còn cao hơn của hắn?
Nếu đúng như vậy thì cô quả là một đối thủ đáng sợ!
Rất nhiều phán đoán thoáng hiện lên trong đầu Đinh Vũ, hắn ghé vào tai cô khẽ hỏi:
“Là ai vậy?” Cút Ngay Đại Sắc Lang – Chương 03
Ánh mắt Đường Tâm Nhu trở nên cảnh giác và nghiêm túc, giọng nói cũng trầm xuống:
“Chủ thuê nhà.”
Hả? Hóa ra là chủ thuê nhà.
“Không biết hỏa lực đối phương ra sao? Chậm thôi!”
Đinh Vũ cả người sửng sốt. Không phải hắn nghe lầm chứ?
“Không sai, là chủ nhà, theo tiếng hít thở và cái bóng bên dưới, tôi khẳng định chắn chắn là bà ấy. Tôi vẫn còn hai tháng tiền nhà chưa trả nên tuyệt đối không thể để bà ấy biết tôi có ở nhà.”
Cô vừa nói vừa quan sát động tĩnh ngoài cửa. Bộ dạng hết sức cẩn thận, dựa vào người hắn.
“Có nhầm không vậy?” Da mặt Đinh Vũ bắt đầu co quắp lại, ngay cả giọng nói cũng bị đẩy lên thêm mấy đề-xi-ben.
“Trốn cả nửa ngày, hóa ra người cô muốn trốn lại là chủ nhà?”
“Hừ! Nói nhỏ thôi, bị bà ấy nghe thấy thì coi như tôi xong đời!”
Đường Tâm Nhu đảo đảo mắt, cô gái kì lạ này cần gì phải kích động như vậy chứ?
Ngoài cửa truyền đến tiếng đập cửa không khách khí cùng với tiếng hô của chủ nhà:
“Đường tiểu thư! Tôi biết cô có trong nhà. Đừng có mà giả chết, hôm nay nếu còn không nộp tiền nhà thì mời cô dọn ra ngoài cho!”
Đường Tâm Nhu ôm đầu ai oán:
“Rút cục cũng bị phát hiện!”
Nếu có thể, cô thật sự rất muốn giả chết. Chuyện đến nước này cô cũng đành mở cửa nói cho rõ.
“A? Bà chủ, xin chào! Sao hôm nay lại rảnh rỗi tới thăm tôi vậy? Hoan nghênh! Hoan nghênh! Mời bà vào trong uống chén trà.”
Cô vội mở rộng cửa đồng thời bày ra khuôn mặt tươi cười, nịnh nọt.
Một bà cô thân thể mập mạp vừa nhìn đã biết ngay bị thừa chất dinh dưỡng quá mức thở phì phò bước vào cửa, làm toàn thân nục nịch đầy mỡ cũng lắc lư theo.
“Cô!” Bà chủ nhà một tay chống hông, tay kia chỉ thẳng vào mặt cô chất vấn: “Vừa nãy tại sao không ra mở cửa?” Hai cánh tay mập mạp vung vẩy, tay áo rộng thùng thình như đang phấp phới trước gió.
“Bà chủ, oan cho tôi quá. Khi nãy tôi đứng trên ban công nên mới không nghe thấy thôi.”
Cô rất nhanh viện một lý do.
Bà chủ nhà đương nhiên không tin lời cô. Dù sao mục đích hôm nay đến đây là để thu tiền, không cần nói nhiều lời vô nghĩa, bà ta trực tiếp đi thẳng vào vấn đề:
“Cô mau nộp hai tháng tiền nhà cho tôi!”
“Việc là thế này, tôi cũng đang định đi tìm bà. Trước mắt tôi đang thiết kế bộ sưu tập mùa thu mới nhất, định gửi đi, đến lúc đó chắc chắn sẽ kiếm được rất nhiều tiền. Chờ sau khi tôi trở thành nhà thiết kế, nhất định sẽ thiết kế một bộ cho bà, đảm bảo cả Đài Loan chỉ mình bà mới có thể mặc vừa.”
“Cô đang muốn nói tôi béo phì sao?”
“ Không! Không! Không! Sao có thể như vậy, bà suy nghĩ nhiều quá đó thôi.”
“Hừ! Lần nào cô chẳng nói như vậy, kết quả thì sao, quần áo cả năm không bán được, tiền thuê nhà tháng nào cũng khất.”
Đường Tâm Nhu đáng thương buồn rầu nói: “Không có cách nào khác! Người ta chỉ là một trợ lí nhỏ bé mà thôi.”
“Thế hai tháng tiền nhà đâu?”
“Chuyện này cũng thật khó, đúng lúc tôi vừa mới thất nghiệp, nên…” Những giọt lệ lấp lánh ở khóe mắt cô, run rẩy không ngừng.
“Cái gì? Thất nghiệp! Đùa à! Nơi này không phải chỗ cứu tế bọn thất nghiệp. Không có tiền thì lập tức dọn đi.”
Đường Tâm Nhu hoảng hốt, không phải bắt cô ra ngủ ngoài đường đấy chứ? Nhất định là do bản thân mình giả bộ đáng thương chưa đủ. Không có cách nào khác, từ trước đến nay sở trường của cô chính là giả bộ đáng thương!
“Bà chủ! Đừng như vậy mà. Bà “đại độ lượng”[1">, thư thả cho tôi vài ngày được không?”
“Cô cố ý cười nhạo bụng tôi bự đúng không?”
“ Không phải, không phải mà! Thật sự tôi rất kính trọng bà, trong mắt tôi bà rất có ‘trọng lượng’”.
“Cái gì! Cô còn nói không cười tôi béo hả!”
Oa… oa… Thật oan uổng quá! Cô thật sự không cố ý, chẳng qua là tưởng tượng phong phú một chút, cũng không ngờ rằng bà chủ nhà lại nghĩ đến những từ đồng nghĩa kia.
“Hôm nay cô còn không nộp tiền thuê nhà thì lập tức dọn đi để tôi cho người khác thuê!”
“Oa… oa… Đừng tàn nhẫn như vậy chứ!” Cô tiếp tục bày ra bộ dáng đáng thương, nước mắt vòng quanh…
“Tôi sẽ nộp!” Đinh Vũ nói.
Lời nói này làm cả hai người cùng giật mình, ánh mắt kinh ngạc đồng thời hướng về phía hắn.
Đường Tâm Nhu cho rằng mình vừa nghe lầm, khó tin hỏi lại: “Cô vừa nói cái gì?”
Bề ngoài giống như nữ thần lương thiện kì thực cất giấu thủ đoạn ma quỷ, hắn giơ nanh hướng về phía con mồi “thánh thiện” mỉm cười:
“Tôi muốn thuê phòng này!”
[1"> : 肚量: từ này vừa có nghĩa là độ lượng, vừa có nghĩa là bụng, dạ dày. Cút Ngay Đại Sắc Lang – Chương 04
“Ngon quá! Ngon quá!” Hai anh em như châu chấu qua lại, không kiêng nể ăn thỏa thích.
“Ơ? Đinh Vũ, sao em vẫn chưa động đũa?”
“Em đã nói sức ăn của cô ấy yếu rồi mà, ăn không vào thôi!”
“Thật sao? Không việc gì, chúng ta ăn giúp em. Này, em gái, chúng ta chia đôi mỗi người một phần nhé!”
“Không thành vấn đề.”
Khuôn mặt Đinh Vũ co rúm lại, trong lòng không ngừng chửi rủa, đôi anh em thần kinh nghiêm trọng này hắn phải ghi nhớ thật kĩ.
(1) ý nói dẹp lép như tiêu bản
Thực ra không cần hỏi cũng biết Đinh Vũ nhất định sẽ nói nhiệm vụ qua tay Sói thì không cho phép người khác nhúng tay vào trừ phi hắn mở miệng. Trong lòng Nại Nhi và Hạo Liệt đương nhiên hiểu đươc, chẳng qua chỉ muốn trêu đùa hắn thôi.
“Nói với người ủy thác tôi nhất định sẽ hoàn thành nhiệm vụ.” Hắn nói với Trầm Nghị, lời nói ngắn gọn giống như tính cách hắn. Nói xong bèn đi về phía cửa lớn, biểu hiện tác phong không chịu gò bó của hắn.
Nhìn theo bóng Sói rời đi, trong đại sảnh chỉ còn lại ba người bọn họ.
“Em đoán cô gái kia nhất định sẽ bị chỉnh thảm hại.” Nại Nhi lắc đầu, bắt đầu cảm thấy thông cảm với cô gái tên Đường Tâm Nhu.
“A! Em cũng phải đi đây. Mai còn kịp chuyến bay đi Hawaii nghỉ phép.” Cô vừa mới hoàn thành một nhiệm vụ, kiếm được không ít tiền, đang chuẩn bị ra nước ngoài thư giãn vài ngày. Hàn Hạo Liệt cũng có nhiệm vụ, lục đục rời đi.
[1"> : Hổ lạn: nói láo, nói phét, lừa gạt người khác. Cút Ngay Đại Sắc Lang – Chương 05
“Được rồi! Nếu có tin tức gì mới anh sẽ báo cho hai người.
Bàn giao xong, bóng đen đứng dậy lần nữa, đi từ phòng khách về phía cửa, tóc dài cùng râu tung bay, thân hình lặng lẽ khuất sau cánh cửa làm cho Nại Nhi và Hàn Hạo Liệt bắt đầu hoài nghi có phải vừa rồi nói chuyện cùng một cây lau nhà hay không
Gió đêm lành lạnh từ từ thổi tới làm người ta cảm thấy thoải mái vô cùng.
Đinh Vũ ngồi bên cửa sổ, máy tính vẫn đang liên tiếp nhận thông tin về hành tung của Mai Côi Chi Lang mấy ngày gần đây do Trầm Nghị gửi tới.
Rất tốt! Khóe môi khẽ nở nụ cười lạnh lùng, hắn chờ cơ hội này đã lâu, tuyệt đối không thể buông tha con mồi.
Hắn xóa bỏ mọi thông tin, sau đó đóng máy tính lại, duỗi lưng với lấy tách cà phê trên bàn, suy nghĩ xem bước tiếp theo nên làm gì.
Thình lình, một bóng người quấn độc một chiếc khăn bông bước đến trước mặt hắn.
Đinh Vũ dừng động tác, mở to mắt nhìn Đường Tâm Nhu đang chậm rãi uống cà phê, không chừa một giọt. Quan trọng nhất là thân thể trần truồng kia chỉ quấn một lớp khăn tắm mỏng.
Đường Tâm Nhu vừa tắm xong, cả người thơm ngào ngạt mùi sữa tắm, mái tóc rối tung xõa xuống vai, nhìn tuy luộm thuộm nhưng cũng rất đáng yêu. Giờ cô như bông hoa sen mới nở, bộ dáng mê người làm máu hắn vọt lên não.
Món ăn ngon lành hơn nữa còn sát ngay trước mắt hắn.
“Vũ, nước hoa hồng của cô để chỗ nào? Cho tôi mượn dùng một lát.” Bởi rất thân thiết với Vũ nên Đường Tâm Nhu không chờ sự đồng ý đã tự tiện quay ra tìm kiếm.
Cô đi đến ngăn tủ phía trước, thuận tay mở một ngăn kéo, lại chính là cái ngăn kéo hắn dùng đựng vũ khí phòng thân.
Đinh Vũ lập tức hoàn hồn, nhanh chóng chạy đến, ôm lấy thắt lưng cô kéo về phía mình.
“A!” Đường Tâm Nhu thoáng cái đã mất thăng bằng, thân thể mềm mại nháy mắt nằm gọn trong lồng ngực rộng lớn của Đinh Vũ.
“Vũ, sao vậy?”
Cô nhíu mày, vẻ mặt khó hiểu chăm chú nhìn hắn, góc độ này vừa vặn làm hắn có thể quan sát cảnh sắc xinh đẹp nhất của cô! Tất cả mĩ lệ đều tập trung ở đây.
Thời gian như ngừng lại làm người ta nín thở, hắn chỉ lẳng lặng ôm lấy cô, lẳng lặng nhìn cô chăm chú nhưng cũng đủ để nhiệt
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




