|
|
LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn. Tải Về Máy
|
Nhạc, ta mệt rồi, không bằng chúng ta lần khác lại tán gẫu…” Ta cố ý nói sang chuyện khác. Nàng cũng là khó được kiên trì: “Hạ Tiểu Hoa, ta thực sự, chỉ hỏi ngươi thêm nột câu.” “Lưu Lãng, ta quyết định buông tay. Ngươi có thể chọn, Hạ Tiểu Hoa, nếu cho ngươi cơ hội chọn lại một lần, không cần lo lắng ta, không cần cố kỵ ta, ngươi có thể hay không, có thể hay không, chọn Lưu Lãng?” Ta liều mạng lắc đầu: “Ta không cần, ta không cần, ta chỉ muốn Diệp Hy.” Khả Nhạc, từ đầu tới cuối, không phải ngươi buộc ta buông tay. Ta muốn, vẫn đều chính là Diệp Hy. Không tiếc lợi dụng ngươi, không tiếc hy sinh Ngưu Lang, buộc Diệp Hy không thể không buông tay ngươi ra. Hạ Tiểu Hoa, quả nhiên ích kỷ làm cho người ta ghê tởm. Hy sinh thanh mai trúc mã, bán đứng bạn tốt. Xứng đáng, đổi lấy rất nhiều giả tạo cùng lừa mình dối người. Ta thậm chí không dám ngẩng đầu lên nhìn Khả Nhạc, chỉ nhìn chằm chằm lễ phục vàng kim, cảm thấy chính mình cùng Diệp Hy không có chút bất đồng. Khả Nhạc lại nở nụ cười, ấm áp nắm lấy tay ta: “Hạ Tiểu Hoa, ngươi này ngu ngốc. Ngươi quả nhiên, là bạn tốt của ta.” Ta nghĩ muốn tránh ra, nàng lại nắm thật chặt: “Hạ Tiểu Hoa, nhưng là, nếu cho ta lựa chọn lại một lần, ta… ta nghĩ sẽ chọn Diệp Hy.” Ta trừng lớn mắt. “Ta rất xấu đi? Hạ Tiểu Hoa, ta thực sự ghen tị ngươi.” Khả Nhạc buông ta ra, ôm lễ phục vàng kim, một lần nữa cất vào trong hộp: “Diệp Hy, đối với ngươi thật sự tốt lắm tốt lắm.” Nhẹ nhàng đóng lại nắp hộp: “Nếu là Diệp Hy, ta… nhất định sẽ không khổ sở giống như bây giờ.” “Khoan.” Ta nghe thấy thanh âm chính mình thốt ra. Sửng sốt một lúc lâu, ta mới phản ứng lại: “Khoan, Khả Nhạc, ngủ đi, chúng ta lần khác lại tán gẫu.” Ta leo lên giường, kéo lên cái chăn tơ tằm, đem chính mình quấn kín từ đầu đến chân. Cảm giác được người bên cạnh nhợt nhạt, ta nghe được thanh âm nhẹ nhàng của Khả Nhạc: “Hạ Tiểu Hoa, ngươi hạnh phúc sao?” Ta ôm chăn, không nhúc nhích. Khả Nhạc một phen xốc chăn lên, nhìn ta nửa ngày, đột nhiên túm cổ áo ngủ, ngửi ngửi tay áo: “Ta nói, Hạ Tiểu Hoa, này áo ngủ ngươi mang đi lâu như vậy, không phải đã mặc cùng Diệp Hy OOXX đi???” “Thao!” Ta nhanh chóng đỏ mặt. Khả Nhạc vẻ mặt tróc gian nhìn ta: “Hạ Tiểu Hoa, nơi này tại sao có vết gì đây a, rất dâm đãng. Uy! Công đạo, công đạo. Hai ngươi…” Hắc hắc cười đến khuya. Ta cắn chặt môi. Như vậy ngoài ý muốn làm người ta khó có thể mở miệng. Ta lôi kéo chăn, một lần nữa che đầu. Sau một lúc lâu, nghe thấy người nằm bên cạnh ta nói: “Hạ Tiểu Hoa, ngươi hôm nay, cũng khóc sao? Lúc ta trông thấy ngươi, hai hóc mắt đều là thũng.” Ta trầm mặc. Một cái cánh tay gầy teo, một đường vươn đến ôm lấy cổ ta: “Hạ Tiểu Hoa, ngươi nhất định nhất định, không cần giống ta, nhất định nhất định nhất định, phải hạnh phúc nha!” Chương 16 Có thể ăn, có thể ngủ, thân thể tốt, khẩu vị cũng tốt, bỗng dưng Hạ Tiểu Hoa lại mất ngủ. Này trần nhà, sao lại nhiều mốc như vậy? Ta nhìn chằm chằm trần nhà một đêm tro bụi, sau đó quyết tâm đem chính mình biến thành tiểu nữ nhân gia bạo, phát ra một cái chỉ thị vô cùng kiên quyết: “Phải kêu Lưu quản gia tìm người đem rửa sạch trần nhà lại một lần nữa. Trong tường ngoài tường, hai bên đều phải rửa, hai bên đều phải sạch sẽ bóng loáng.” Ta co chân đá văng ra nửa cái thân thể người nào đó đang vắt trên người ta chảy nước miếng. Người nào đó lăn lông lốc một chút rồi lại một đường bò lên giường. Vừa đi xuống lầu đã cảm thấy dưới này náo nhiệt không thôi. “Diệp tiên sinh đâu? Sao còn chưa tìm thấy?” “Trợ lý của Diệp tiên sinh cũng không tìm được.” “Thư ký đâu?” “Liên hệ với họ, nói là Diệp tiên sinh chạng vạng ngày hôm qua đáp máy bay đi Hongkong, nguyên theo kế hoạch thì chiều nay mới trở về.” “Buổi chiều? Lão Diệp tiên sinh chỗ kia, lấy ai ra quyết định?” “Lưu quản gia, lão Diệp tiên sinh tình huống tệ lắm sao?” “Có thể giải phẫu. Nhưng dù sao cũng phải có người nhà ký giấy cam kết, tình hình lão Diệp tiên sinh hiện giờ, không có người nhà đến, dù bệnh viện có nhiều chuyên gia nhưng cũng không thể miễn cưỡng chấp nhận việc này.” “Kia, Lưu quản gia, Diệp lão đầu… chết rồi hả?” Ta đứng ở chân cầu thang, vẻ mặt mờ mịt. “Cô mới chết! Cả nhà cô đều chết!” Lưu quản gia tức giận. Ta nuốt nước miếng ngoan ngoãn ngậm miệng. Nhà của ta… quả thật đều đã chết hết cả. Còn lại mình ta. Lưu quản gia chợt giật mình nhận ra lỡ lời, bèn vội vàng bồi thêm một câu: “Hạ tiểu thư, ngài thế nào hôm nay dậy sớm vậy? Tôi lập tức cho người chuẩn bị bữa sáng.” Ta khoát tay áo: “Diệp lão đầu lại gây ra chuyện gì vậy?” Lưu quản gia đến mức này mới không thể làm ra vẻ “bản sự không liên quan đến nhà ngươi”. Ta ngồi tại phòng ăn, vừa ăn sáng vừa nghe Lưu quản gia chỉ huy. Một hồi điều hành chuyên gia, một hồi an bài nhân thủ, một hồi cấp đầu bếp báo tình hình, một hồi phân phó người hầu nấu canh. Kháo, không hổ là ngự dụng* của Diệp gia, quả nhiên Lưu quản gia ba đầu sáu tay không gì là không làm được. *ngự dụng: đồ dùng của vua. Ý là bác quản gia này là quản gia của giới thượng lưu thì đẳng cấp nó phải khác. So ra, quản gia về hưu chỉ biết ồn ào kích động của ta cùng với phần tử trí thức cao cấp thật khác xa nhau. Ta vùi đầu liều mạng ăn bữa sáng. “Đã gọi điện cho biêt thự bên Hongkong chưa? Tìm không ra? Tìm không ra cũng phải tìm!” “Gọi cho trợ lý Diệp tiên sinh, gọi tới khi nào được mới thôi!” “Gọi cho toàn bộ người trong tập đoàn Diệp thị, xem có hay không có người biết lộ trình của Diệp tiên sinh!” “Uy? Vương cục trưởng. Ngượng ngùng phiền toái ngài, hành tung của Diệp tiên sinh thật sự là vạn bất dắc dĩ a… Đi, đi, thỉnh ngài nhiều tha thứ, ta chờ tin tốt của ngài a!” … Này cũng không phải truy nã tội phạm, Lưu quản gia ngươi không có việc gì sao lại kêu cảnh sát đi tìm Diệp Hy là sao??? Ta vụng trộm thay Diệp Hy lau một phen nước mắt nước mũi, uống nốt ngụm sữa cuối cùng. “Này, Lưu quản gia…” Đổi lấy ánh mắt hồ nghi lướt qua. “Tôi… dù sao cũng nhàn rỗi…” Ánh mắt hơi thiếu bình tĩnh lại thoáng nhìn. “Không bằng, tôi đi giúp Diệp lão đầu ký tên giải phẫu đi!” Ta rất kiêu ngạo chỉ chỉ vào ngực: “Lão nương, cũng là người nhà.” Tinh tường nhìn đến cái điện thoại kiểu cổ trong tay Lưu quản gia… Diệp lão đầu bệnh, đại khái cũng không thể coi là cái tiểu bệnh, huyết quản về tim có vấn đề. Hơn nửa đêm cảm thấy buồn buồn nơi ngực, đưa đến bệnh viện kiểm tra, mới có thể qua được. Kết luận cũng nhanh chóng đưa ra: lập tức giải phẫu. Bác sĩ gia đình của Diệp gia, chuyên gia nghiên cứu về xuất huyết, tắc mạch máu, Trần giáo sư, nắm tay nhỏ bé huơ huơ trước mặt ta, một phen nước mắt một phen nước mũi nhạt nhòa: “Sớm kêu lão ta đến bệnh viện giải phẫu, vẫn là không có để vào tai. Người có tuổi rồi, không nên cùng tiểu quỷ hờn dỗi. Lão nói tên Diệp tiểu quỷ kia lấy cô làm tức chết hắn, cứ để hắn chết, xong hết mọi chuyện, mọi người cũng bình yên.” “Gì? Diệp lão đầu bao nhiêu tuổi rồi còn nháo tự sát?” Ta trừng lớn mắt, lão nhân hảo ngây thơ nha. Giáo sư Trần rõ ràng chớp hạ mắt mấy cái, tiếp tục khóc: “Kia huyết quản của hắn có cái lỗ nhỏ, so ra cùng không hơn gì lỗ kim, nửa năm trước đã phát hiện ra như vậy. Hiện tại khoa học kỹ thuật phát triển, lấp cái chỗ đó lại cũng không tính là khó khăn gì. Này lão nhân cũng hết sức ngoan cố, vô luận thế nào cũng không chịu. Này vô cùng nguy hiểm a, khí huyết qua đó tắc nghẽn lại không thông, vạn nhất phát hiện chậm trễ, thần tiên cũng không cứu được.” “Kia, phải giải phẫu nha!” Không phải giải phẫu lấp cái chỗ đó lại là được rồi sao? “Cô nghĩ rằng tôi không nghĩ tới chuyện này sao?” Trần giáo sư nắm tay nhỏ bé đã thi triển thành quyền: “Này cũng phải chờ đương sự đồng ý. Tôi muốn rạch mấy đường trên người cô, không hỏi qua ý kiến cô cô vui sao?” Ta liều mạng lắc đầu. “Tôi đều khuyên đã hơn nửa năm, chút hiệu quả đều không có. Nóng nảy còn lấy quải trượng quăng tôi.” Ta ha ha cười: “Ngài nói lão nhân ngây thơ thành như vậy có được tính thành hay không cực phẩm?” Chính đến khi ta cười đến mức sung sướng, phát hiện Trần giáo sư vô thanh vô thức lấy từ trong áo blouse trắng ra một cái dao giải phẫu vô cùng chói lọi, lập tức thức thời ngậm miệng: “Tôi, tôi vào xem lão nhân kia!” Để lại phía sau là một cái thanh danh hiển hách, chuyên gia xuất huyết não bộ dáng run rẩy, sắc mặt trắng bệch, khóe miệng không ngừng co giật. Trần giáo sư không nói hai lời, lập tức chỉ huy năm ba cái tiểu hộ sĩ: “Đi theo, đi theo, mang theo thiết bị cấp cứu. Nhất thời phát sinh chuyện gì không ổn trước tiên đánh ngất Hạ tiểu thư, sau đó cấp cứu bệnh nhân.” Kháo! Đầu năm nay chuyên gia, người nào người nấy đều không có nhân phẩm. Ta một phen đẩy cửa phòng bệnh: “Ba! Con đến xem người, ba!” Nằm ở trên giường đang chăm chú quan sát trần nhà, bênh nhân huyết quản bế tắc bắt đầu sờ soạng đầu giường tìm quải trượng. “Ba! Ngài nghỉ ngơi đi ba, người tìm quải trượng làm gì? Ngài không giải phẫu có sống hay không còn chưa biết đâu, ngài không phải vội vàng ba!” “Hạ – Tiểu – Hoa!!!” Huyết quản bế tắc bệnh nhân từng chữ từng thốt ra, tay run rẩy không chừng muốn bóp nát trái hạnh nhân. “Ba! Con biết, con biết, ngài gì cũng không cần phải nói, con làm người nhà ngài nhiều năm
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




