watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 01:42 - 01/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 5062 Lượt

là “cảnh quay bí mật”, có phải bởi vì… dễ xảy ra chuyện hay không?

Nghĩ đi nghĩ lại có lẽ chỉ thuần túy là tự mình hù dọa mình, sau cùng cô rất dũng cảm quyết định là phải ở chỗ này chụp hơn mấy chục tấm hình thật đẹp.

“Được rồi tiểu thư Tiếu Phù, mời tới nơi này” phụ tá đứng ở bên cạnh xích đu, lớn tiếng kêu tên cô.

“Tới.”

Tiếu Phù lập tức lên tiếng, đôi tay nhấc làn váy, đang muốn đứng lên chiếc xích đu nguy hiểm thì có một lực tay đột nhiên xuất hiện, móc nhẹ ở cổ tay của cô.

Cô quay đầu lại, nhìn thấy Lăng Thiên Tước đang cau mày lắc đầu với cô, nhỏ giọng khuyên nhủ: “Đừng làm thế, tội gì vì vài tấm hình mà nhảy lên để nguy hiểm đến tính mạng.”

“Đây là kinh nghiệm rất đặc biệt, nhảy lên tuy nguy hiểm nhưng rất đáng”, cô nghĩ thông suốt, cô muốn giữ lại khoảnh khắc này làm kỉ niệm.

Khóe miệng cô tràn ra một đóa cười ngọt ngào, phối hợp lễ phục trắng như tuyết, trong nháy mắt, hắn chợt cho rằng cô là thiên sứ hóa thân.

“Vậy rất nguy hiểm.” hắn ngắm nhìn cô thật sâu, đôi con mắt mở to nhấn mạnh sự thực.

“Rất nhiều người chụp rồi đều không có việc, cho nên tôi không cho là nguy hiểm đến như thế.”

Nhìn bộ dáng khẩn trương quá độ của hắn, cô liều mạng nín cười, nhẹ giọng khổ sở khuyên bảo.

“Tôi thử nhìn một chút, nếu không có việc gì thì cô sẽ qua?” hắn tính toán tự mình thử một chút độ an toàn của xích đu, sau khi xác nhận an toàn không ngại thì đổi lại cho cô ra sân.

“Anh?” Tiếu Phù không chút nghĩ ngợi lắc đầu một cái với hắn, “Vốn là không có hư gì, bị anh thử một lần nói không chừng sẽ hư” cô còn chụp cái gì?

“Cô nên suy nghĩ kĩ càng” ánh mắt hắn hướng tới cái xích đu trên sông lần nữa.

“Tôi không muốn suy nghĩ kĩ càng, chờ tôi nghĩ rõ, nói không chừng sẽ không có dũng khí ngồi lên rồi.” Cô nâng cái tay đang bị bắt trên không lên, khi hắn liên tiếp cau mày nhìn soi mói, liền nhẹ nhàng bỏ đi sự giam cầm của hắn, đến cuối cùng khi hắn vung hai tay ra sau, cô mới cất bước đi về xích đu ở trên sông.

Người cô vừa mới tới bờ sông, liền nhận thấy được sự nguy hiểm hơn cô nghĩ rất nhiều, qua cỏ ướt, rất dễ dàng nhận thấy nguyên bản là bước tiếp theo thật là gian nan, càng trở nên kinh hãi hơn.

Kinh khủng nhất là bờ sông cách xích đu một chút cự ly, cô phải cẩn thận từng li từng tí đi tới, rón rén ngồi lên, phải làm ra vẻ không tốn sức dựa vào cái “đạo cụ” trên, mà còn phải làm ra vẻ hoa tiên tử nhẹ nhàng, tươi cười.

Thật sự là chết đã đến nơi mới biết chuyện có nhiều khó khăn.

Vào giờ khắc này Tiếu Phù thật sự muốn bỏ cuộc giữa đường, nhưng nghĩ tới dáng vẻ cau mày phản đối vừa rồi của hắn, cô liền không cách nào đem dễ dàng nói hai chữ “buông tha” khỏi miệng.

Anh phụ tá duỗi tay về phía cô, ý bảo muốn giúp cô ngồi lên xích đu, vào giây phút khi cô vươn tay, một tiếng gầm cường thế bá đạo từ phía sau lưng cô vững vàng truyền tới.

“Để tôi.”

Lăng Thiên Tước vừa lên tiếng thì một giây tiếp theo, bên eo của cô lập tức bị một cánh tay tráng kiện chiếm lĩnh, trước khi cô làm rõ tình trạng thì cả người đã ngã vào trong một lồng ngực bền chắc rộng rãi.

“Anh –“ cô phản ứng kịp là một chuyện, nhưng sau khi phát hiện mình đang bị hắn ôm chặt vào trong ngực, thì một giây kế tiếp đã bị hắn nhẹ nhàng thả vào xích đu.

“Ngoan một chút, cô dâu của tôi” Lăng Thiên Tước có chút tự giễu mở miệng.

Hắn đặt cô ở phần sau xích đu, không dám tùy tiện buông tay, một tay kĩ càng nắm lấy cái eo nhỏ nhắn của cô, một tay thì kéo nhẹ một sợi dây, xác nhận độ vững chắc.

Một đôi mắt ưng không nhàn rỗi, nhìn lên quan sát nút buộc ở đỉnh nhánh cây, rồi đột nhiên rút cái tay đang giữ chặt eo của cô về, đi về phía nút buộc, động tác gọn gàng buộc thêm 2 nút buộc phức tạp, sau mới thoái mải đi trở về bên người cô.

Tiếu Phù mở to mắt, nhìn cử động cẩn thận của hắn, chỗ tay bị người nâng có một dòng nước ấm từ trong lòng bàn tay chậm rãi chảy vào đáy lòng cô, từ từ tỏa nhiệt ra tế bào toàn thân.

Đây mới thật là ông chủ phong lưu đa tình?

Cô lắc đầu một cái, trách mình là đã không tự nhắc nhở.

Ông chủ vì bà nội hắn nên mới làm như vậy, đối xử tốt với cô, chẳng qua là vì cảm thấy đã kéo cô xuống nước, chỉ nên là ý nghĩ đơn thuần vậy thôi.

Trong mấy phút chụp hình, Tiếu Phù đều không nhìn hắn, chỉ là hướng ống kính

mỉm cười, bày ra nét mặt tràn đầy hạnh phúc khi yêu.

“Tốt lắm, cảm ơn chú rể đã giúp đỡ, hiện tại chúng ta chụp mấy tấm hình một mình cô dâu, xin chú rể tránh ra chút được không?” Nhiếp ảnh gia đứng ở vị trí bên bờ sông, mang máy chụp hình, chỉ huy hướng đi của mọi người trên hiện trường.

Hắn ra vẻ không nghe, ánh mắt thâm trầm nhìn chằm chằm cô không thả.

“Chú rể?” nhiếp ảnh gia gãi gãi sau đầu, từ phía sau máy chụp hình ngồi dậy, bộ mặt khổ sở khó hiểu nhìn vào chú rể đang có vẻ khẩn trương quá độ. Chú rể và cô dâu khẩn trương hắn đã thấy nhiều, nhưng chú rể anh tuấn vững vàng giống như vậy, canh giữ ở cạnh cô dâu thì là lần đầu tiên hắn đụng phải, thật là một cô dâu hạnh phúc.

“Nơi này quá nguy hiểm, cô dâu của tôi nói không muốn chụp hình một mình.” Lăng Thiên Tước mặt không thẹn, sắc không đổi cất giọng giả truyền thánh chỉ, kết quả chính là bị người bên cạnh hung tợn trừng mắt liếc.

Một câu “cô dâu của tôi” kia cố ý biểu thị công khai chủ quyền, khiến cho lòng của hắn chợt thoáng ấm lên.

“Anh xác định cô dâu anh nói là tôi sao?” Tiếu Phù môi đỏ mọng dẩu lên, hoài nghi nghiêm trọng hắn là cố ý cùng cô đối nghịch nên mới nói như vậy.

Lăng Thiên Tước rũ mắt, ánh mắt đầy nhu tình nhìn vào vẻ mặt phẫn nộ đáng yêu của cô.

Hắn nhẹ nhàng nói vào tai cô khiến một bên tai nhanh chóng đỏ rực thành một mảng – một câu nói vừa thận trọng vừa thâm tình “Chỉ có cô mới có tư cách để cho tôi nói thế, cô dâu của tôi”

Nghe lời hắn nói, Tiếu Phù chấn động cả người.

Biết rõ hắn có thể nói như vậy chỉ thuần túy bởi vì “quan hệ tình cảm giả”, nhưng lòng của cô vẫn bị rung động không nhỏ.

Biết ông chủ giỏi dỗ nữ nhân là một chuyện, lúc bị hắn dụ dỗ thì có thể ngăn cản được lời ngon tiếng ngọt của hắn hay không lại là một chuyện khác.

Tiếu Phù ngước mắt, bất ngờ lại gặp ánh mắt của hắn.

Vốn là cô nghĩ mình sẽ thấy một đôi mắt tràn đày lạnh lùng châm chọc mà không phải là một đôi mắt nồng nàn tình cảm.

Trong chớp nhoáng này, bọn họ như là bị ngăn cách với bên ngoài , chỉ đắm chìm trong ánh mắt thâm thúy của nhau.

Đèn flash nhanh chóng liên tục chiếu xuống, cô liền rất nhanh hiểu ra một chuyện, ông chủ có thể như vậy nhìn cô, không phải xuất phát từ “thói quen” mà là để lấy lòng tin của bà nội.

Cô lập tức phản ứng kịp, cố gắng để phát ra nhu tình trong ánh mắt.

Nhiếp ảnh gia ngừng thở nhìn đôi giai ngẫu đang phát tán nhu tình mật ý ra ngoài, ngón tay chuyên nghiệp trên chiếc máy chụp ảnh đắt tiền liền ghi lại tất cả phản ứng , mọi người lặng tiếng, chỉ có tiếng chụp hình vang lên điên cuồng không ngừng…

Chụp xong ngoại cảnh, hành trình buổi chiều toàn bộ chuyển qua bên trong phòng cảnh tượng.

Tiếu Phù đôi tay chống vào eo, đôi mắt không phục nhìn chằm chằm, trên khuôn mặt anh tuấn của hắn thủy chung vẫn treo một nụ cười yếu ớt, nhìn chăm chú vào đôi môi đỏ mọng mê người của cô.

Cô 200% xác định hắn đang cố tình gây hấn với cô, dồn hết sức thử tính nhẫn nại của cô.

Ví dụ nho nhỏ thôi, giống như vừa rồi trong bối cảnh chụp hình rất lãng mạn, ghế salon cung đình cùng tủ sách, hắn đẹp trai ưu nhã ngồi ở trên ghế salon, mà cô theo lời chỉ thị của nhiếp ảnh gia phải cởi giày cao gót, đứng ở trên ghế salon.

Vốn là cô còn len lén vui vẻ, thật vui mừng là hai chân cả ngày buồn bực cuối cùng cũng có thể tạm thời thoát khỏi đôi giày cao gót mà thiếu chút nữa đã mưu sát cô.

Kết quả là thời gian vui vẻ duy trì không tới hai giây ngắn ngủi, nhiếp ảnh gia đột nhiên hạ xuống thánh chỉ, muốn cô ở trên ghế salon nhảy xuống!

Này… Đây là ý tứ muốn cô đi chết sao?

Cô kinh ngạc, cứng đơ tại chỗ giống như máy vi tính, ngây ngốc đứng không thể động đậy ở trên ghế salon chừng năm giây, cho đến khi Lăng Thiên Tước có chút hả hê cười ra tiếng, cô mới không cam lòng phát hiện – đây tất cả đều là sự thật.

“Cái đó… nhiếp ảnh gia… “ cô thậm chí còn ngu đến mức ở trước mặt hắn diễn thêm một tiết mục “khốn thú chi đấu”.

“Mau nhảy nha!” nhiếp ảnh gia hoàn toàn không để ý tới lời kháng nghị như mèo kêu yếu ớt của cô, lần nữa nói lên cuồn cuộn sáng ý “Đúng rồi, chờ thời điểm nhảy lên, chớ quên đem hoa cô dâu cầm trong tay ném cho chú rể.”

Tiếu Phù nghẹn họng nhìn trân trối, hoàn toàn không biết nên phản ứng ra sao.

Trong khi đó thì Lăng Thiên Tước lại nhàn nhã nửa ngồi nửa dựa ghế salon, tốt bụng khẽ động nhếch khóe miệng “Nhảy tốt vào, chớ dẫm lên tôi.”

“Vậy sao?” cô tức giận đến cắn răng nghiến lợi, phóng đôi mắt căm tức xuống phía dưới nhìn hắn, lên tiếng uy hiếp “Cẩn thận tôi trọng tâm không yên, cả người té lên trên người anh!”. Đè chết

hắn là tốt

Trang: [<] 1, 5, 6, [7] ,8,9 ,18 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT