|
|
SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android Tải Về Máy
|
mắt to chớp chớp, nàng nhìn chằm chằm vào đôi đũa từ đầu đến cuối, hơn nữa phía trên còn có hai thi thể con ruồi, nếu như không phải võ công cao cường, thì tuyệt đối làm không được.
“Cao thủ! Anh hùng! Như Triệu Văn Trác!”
Lông mày anh tuấn của Lạc Uy liền nhíu: “Ai là Triệu Văn Trác?”
“Ngươi không biết hắn là ai?”
“Hắn là người nàng yêu sao?” Giọng điệu của hắn hết sức mất tự nhiên.
Linh Hương vốn là muốn cười to, cười hắn không biết thưởng thức thì cũng phải xem TV, nhưng mà cũng không thể trách hắn, bởi vì niên đại của hắn không có TV.
Bỗng chốc, khẩu vị của nàng một chút cũng không có, hai vai giống như khí cầu đã thoát hết hơi mà rơi xuống. Hu hu…..Thật là khổ sở! Không lẽ, nàng thật không thể quay về hiện đại sao? Nghĩ tới đây, nàng lại muốn khóc rống lên một trận.
“Ngươi có thể cho ta cắn một chút không?” Nàng nghẹn ngào nói.
Mặt hắn không chút thay đổi, thoạt nhìn là không muốn. Linh Hương buồn bã nghĩ tới. Cũng đúng, không có một người bình thường nào, mới quen người lạ không bao lâu, hơn nữa còn là một người cổ nhân, sẽ cho người cắn. . . . . .
“Cắn đi! Nhưng đừng cắn đứt là tốt.” Hắn còn chưa có chuẩn bị tâm lý làm hiệp khách cụt một tay.
Linh Hương ngơ ngác nhìn cánh tay cường tráng ở trước mặt nàng, phát hiện hắn thật sự đồng ý, đôi tay nhỏ bé của nàng nắm lấy cánh tay cường tráng của hắn, sau đó quay sang, há miệng nhỏ ra cắn nhẹ một cái!
Vẻ mặt hắn vẫn không chút thay đổi, một tay kia còn có thể rót ly rượu thuần túy thơm ngon, thong dong thưởng thức.
“Đau đúng không?” Nàng hỏi.
“Ừ!” Hắn trả lời thành thật. Cũng không phải là làm bằng vàng, cắn đương nhiên là đau.
Nàng lập tức thổi vù vù cho hắn, trên cánh tay cường tráng lưu lại một chút dấu răng của nàng, nước mắt không nhịn được lại lăn xuống.
Phát hiện nàng rơi lệ, hắn mắng một tiếng thật khẽ, sau đó đem nàng ôm vào.
“Tại sao lại khóc?”
Không hỏi thì tốt rồi, vừa hỏi, nước mắt của nàng liền giống như dây trân châu bị đứt cùng nhau lăn xuống.
“Ta phát hiện nàng là một cái mít ướt !”
Nàng nâng lên khuôn mặt nhỏ nhắn đầy nước mắt, môi run rẩy nói: “Nếu như ngươi phát hiện mình một khắc trước còn rất vui vẻ cùng với bạn chơi ở khu vui chơi, sau một khắc liền bị một Võ Lâm Minh Chủ thời Đường nhặt về nhà, ngươi không làm được gì, sẽ phải khóc so với ta còn thảm hại hơn !”
“Nàng nói ta không hiểu. . . . . .”
“Oa oa ── nói nhảm! Tất nhiên là ngươi không hiểu, ngay cả ta còn không hiểu!” Không nói hai lời, nàng liền theo thói quen đem khuôn mặt nhỏ nhắn chôn ở trong ngực của hắn, khóc thút tha thút thít.
Không có biện pháp, đây là một chút tật xấu của nàng, chỉ cần người nào ở bên cạnh, thì ngực của người nào đó nhất định sẽ ướt đẫm.
Chỉ là nàng đã quên, hiện tại nam nhân mà nàng vùi đầu vào chính là một cổ nhân xa lạ, hơn nữa còn là một nam nhân có ý đồ bất chánh với nàng.
“Đừng khóc.”
“Oa. . . . . .” Không để ý tới hắn, nàng tiếp tục khóc.
“Nếu khóc nữa ta liền hôn nàng đó!”
“Cái gì?” Nước mắt vẫn không ngừng chảy, hắn mới vừa nói cái gì, nàng không nghe rõ. . . . . .
Bỗng chốc, môi của hắn liền hạ xuống môi nàng, lúc nàng khóc rất chăm chú, nàng lại bị hắn sỗ sàng, hơn nữa nàng còn không kịp phản ứng, cái môi khêu gợi kia liền bá đạo chiếm lấy miệng nhỏ hồng nộn của nàng.
“Không. . . . . .”
Lúc này, nàng mới nhớ phải phản kháng, nhưng hắn lại không nghĩ như nàng, đôi tay nâng lấy đầu nhỏ của nàng càng thêm chặt, tranh thủ hôn sâu hơn, cơ hội trộm được môi thơm sao có thể bỏ qua.
Đánh lén! Đánh lén! Không cho hôn! Nàng không cho hôn đâu! Linh Hương dùng hai tay đánh hắn, nhưng hắn cũng không cử động dù chỉ một chút, tiếp tục trêu chọc, dây dưa cái lưỡi nhỏ thơm tho đáng yêu của nàng.
Hai bên ở trong môi chiến đấu, cái lưỡi nhỏ của nàng liều chết né tránh, nhưng hắn lại ngang ngược truy đuổi, không để cho nàng có bất kỳ cơ hội né tránh nào.
Nàng nên cho cái tên háo sắc này một quyền, lại dùng chân đá bắp chân của hắn, nếu không thì dùng đầu gối húc vào tiểu đệ đệ của hắn, mà không ngờ lại mềm nhũn dưới sự vuốt ve của hắn……
Hơn nữa nụ hôn của hắn thật lợi hại! Có thể làm người ta tê dại như thế, dường như cả người được đẩy lên đám mây, lâng lâng . . . . . .
“Cởi quần áo!” Hắn thở hổn hển ra lệnh .
“Tốt.” Nàng lờ mờ nói một tiếng tốt, căn bản không nghe rõ hắn nói ba chữ kia, đợi đến khi nàng phát hiện thì đã không còn kịp nữa.
“Đợi. . . . . . Chờ một chút. . . . . .”
Bàn tay to của hắn tháo thắt lưng của nàng ra, áo liền rộng mở, lộ ra da thịt trắng như tuyết của nàng.
Lạc Uy tham lam thăm dò bên trong cái miệng nhỏ của nàng, bàn tay cũng không đàng hoàng mà di chuyển trên thân thể mềm mại của nàng.
“Đừng như vậy. . . . . .”
Nàng giãy dụa muốn đẩy hắn ra, nhưng bàn tay của hắn lại đang xoa hai vú nhỏ của nàng cách một lớp yếm nhỏ màu đỏ, nàng vốn nghĩ mặc lại nịt vú của mình, nhưng mà nàng còn chưa có giặt sạch, đành phải mặc tạm cái yếm này vào trước, nào biết càng làm cho hắn dễ dàng hơn, càng có cơ hội xâm chiếm hơn.
Bàn tay hơi thô ráp thăm dò vào bên trong cái yếm, liền nắm lấy phần ấm áp tròn tròn.
“A. . . . . .” Bàn tay tà ác vuốt ve lên cấm địa thiếu nữ mà chưa bao giờ bị ai khác đụng chạm, trên mặt Linh Hương nổi lên một tầng đỏ ửng nhàn nhạt, càng thêm tôn lên da thịt tuyết trắng trong suốt của nàng.
Từ hơi thở ngửi được hương thơm của nảng, như hoa lan quét qua gáy của hắn, tất cả đều tốt đẹp như vậy, tim của hắn cũng bị dục vọng xâm chiếm hoàn toàn rồi.
Hắn càng thêm càn rỡ vuốt ve vú mềm của thiếu nữ, cũng không có cách nào khống chế được mình, giống như hổ đói bổ nhào vào con dê như bổ nhào vào nàng, hôn một cách điên cuồng như mưa rơi vào trên mặt, trên cổ nàng.
“Không. . . . . . Ừ. . . . . . Dừng tay. . . . . .”
Có vẻ như nàng lâm vào hoang mang, đôi tay chống ở ngực của hắn nghĩ muốn đẩy hắn ra, chỉ tiếc nàng càng thêm ra sức giãy dụa thì càng làm tăng lên ham muốn chiếm lấy của nam nhân, bàn tay to của hắn hai ba lần hạ xuống liền đem quần áo nửa người trên của nàng cởi sạch.
“Không được!”
Linh Hương khẽ kêu một tiếng, tuyết ngực đáng yêu nhất thời hiện ra hoàn toàn ở trước mặt hắn, tuyết trắng không tỳ vết như vậy, rất tròn lại tản ra mùi thơm mê người, đầu vú màu hồng nho nhỏ xấu hổ khẽ run, theo hô hấp mà lên xuống phập phồng.
Trong khi nàng đang giãy dụa thì bàn tay Lạc Uy đã nâng lên phần tốt tươi kia, cũng đem miệng tiếp cận hướng ngọn núi, ngậm chặt điểm nhỏ nhạy cảm.
“A. . . . . . Lạc Uy. . . . . .” Nàng gần như thở không nổi, hắn lấy kỹ thuật hôn cao siêu qua lại giữa hai vú mê người của nàng, nàng cảm thấy trong cơ thể mình có một loại cảm xúc hết sức xa lạ chuẩn bị tỉnh lại.
Lạc Uy vùi mặt ở trước bộ ngực sữa của nàng, dùng đầu lưỡi vẽ vài vòng ở trên quầng vú màu hồng, thỉnh thoảng còn dùng răng cắn nhẹ đầu vú khéo léo kia.
“A. . . . . . Ưm. . . . . . Dừng lại. . . . . .”
Phản kháng của nàng dần dần trở nên vô lực, dường như tất cả sự kháng cự cũng bị hắn hút đi, trên khuôn mặt nhỏ nhắn ửng đỏ đầy mê người, nghĩ đè nén rồi lại khống chế không được mà than nhẹ từ trong cổ họng bật ra.
“Dừng lại. . . . . . Đừng như vậy. . . . . . Dừng lại đi. . . . . .” Nàng rên rỉ, đầu vú nhỏ trong miệng hắn phồng lên, đỏ ửng như nụ hoa, đây là dấu hiệu nàng động tình.
Ta muốn đoạt lấy nàng! Nội tâm Lạc Uy phát ra tiếng reo hò mà trước nay chưa từng có.
“Đừng như vậy! Van cầu ngươi. . . . . .” Linh Hương nhắm mắt lại cầu xin hắn, không thể tin được chính mình lại có thể hòa tan ở trong lòng một nam nhân, còn là một nam nhân xa lạ.
Khi nàng đang cố hết sức khôi phục ý thức để dùng toàn lực kháng cự hắn, thì bàn tay to của hắn đã vén váy nàng lên, xâm nhập vào vườn hoa của người con gái mà chưa từng có người hái qua.
“Aaah!”
Nàng kinh sợ mà hét lên, bàn tay tà ác kia cũng đã vuốt ve qua lại trong bắp đùi nhạy cảm của nàng.
“Nàng cũng ướt. . . . . .”
“Câm mồm !”
Hắn thưởng thức kỹ từng tia xúc cảm mềm mại trắng nõn này, như thể thưởng thức một con búp bê trân quý màu trắng ngọc.
Dưới sự kích thích mãnh liệt này, nàng đã ý loạn tình mê, mà ngón tay của hắn lại đâm mạnh vào trong cơ thể nàng. . . . . .
“Aaa ──” nàng theo bản năng kẹp chặt hai chân, không cho hắn có cơ hội xâm nhập thêm nữa.
Nhìn thấy nàng kháng cự, hắn liền bế nàng lên, ép nàng giạng chân ở trên người của hắn, đối mặt với hắn, như vậy, nàng cũng không có cách nào khép hai chân lại, chỉ có thể mở rộng bắp đùi, để cho tay hắn có thể thỏa thích vuốt ve cánh hoa ướt át của nàng.
“Dừng tay. . . . . . Dừng tay. . . . . .”
“Không!”
Hắn hôn nàng một cách ngang ngược, bàn tay thì lại vuốt ve bừa bãi ở cánh hoa mềm mại của nàng.
“Ưmm. . . . . .” Nàng hừ nhẹ , bởi vì ngón tay cái của hắn tìm được nhị hoa
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




