|
|
Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí Tải Về Máy
|
Định. Các cậu truyện tiếp tục, chém gió, chúng nó dần bớt sợ, nhưng khuôn mặt vẫn phần nào tỏ rõ sự ghê rợn. Đêm hôm đó, không đứa nào dám về phòng, cố ngồi kể lại chuyện vừa nãy với nhau, để quên dần đi nỗi sợ.
Quote:
Ảnh đã được thu nhỏ. Vui lòng nhấn vào đây để xem kích thước thật 720×540.
Bàn thờ và vật dụng ngổn ngang ở tầng 6 – Chuyện gì đã xảy ra?
Một mình Hương xin phép về trước, tất nhiên không ai dám ngăn cản nó, nó là đứa con gái duy nhất, mà có vẻ nó chỉ bần thần, chứ nó không sợ, giữ nó lại có khi lại càng sợ. Cả lũ thống nhất, để ngày mai hỏi lại nó xem sao, và chờ trời sáng thì lên lấy lại bàn cầu cơ luôn. Chưa làm được gì, đã bị dọa rồi
Cứ thế, một đêm nặng nề trôi qua, ngủ không được nhiều lắm, nhưng đứa nào cũng dậy từ sớm, bây giờ cả lũ con trai đang đừng trước cửa phòng con Hương với sự tò mò. Chờ mãi.. chờ mãi… 6h, 7h vẫn ngồi ngoài cửa, râm ran nói chuyện, chờ đợi nó, chưa thấy động tĩnh gì. 8h Hùng quyết định gọi cửa.
Cộc cộc cộc, không có tiếng đáp lại. Sốt ruột, Hùng dùng cả 2 tay đập cửa. Uỳnh Uỳnh!! Vẫn im lặng, không có tiếng động gì khác. Tất cả bắt đầu lo lắng, hay là đêm qua nó về phòng, rồi có chuyện gì trong phòng ? Bắt đầu lao vào đập cửa, và gọi rộn ràng cả tầng 3 tòa nhà.
Cuối cùng thì cũng có tiếng then cửa. Lạch cạch.. lạch cạch… cánh cửa từ từ mở ra, bên trong tối thui, không ai thấy Hương đâu.. Quang là đứa lo lắng nhất, nó từ từ đẩy cánh cửa ra… Một bầu không khí im ắng, nặng nề đến khó tả…
Bỗng “Oàng…” Cả lũ hét toáng, nảy ra đằng sau, Hương nhảy ra cười khoái chí, nó làm một phát cả lũ phải đứng tim. Khiêm hổn hển thở:
- Hương ơi… Em làm anh phải vô viện mất thôi
Khánh quyết định:
- Anh em, hôm nay thứ 7, cả nhà đi ăn sáng, Khánh mời.
Quả là quyết định tuyệt vời, vừa ăn sáng, vừa hỏi thăm nó luôn.
Bữa sáng trôi qua khá là lạ lùng, vừa ăn, vừa hỏi, từng người hỏi, mỗi người một câu, nhưng Hương chỉ im lặng, vừa rồi nó còn tý tửng dọa cả nhà, gìờ nó lại trầm ngâm, hỏi gì nó cũng “không nhớ”, “không biết”, rồi nó lại nhìn cánh tay.
Chắc chắn là nó biết cái gì đó, nhưng nó đang cố giấu, mặt nó giờ buộn rười rượi.. nhìn tội lắm. Biết chắc rằng không hỏi được gì hơn, cả lũ đành cố ngồi ăn sáng trong im lặng, tò mò.. thời tiết hôm nay ảm đạm quá…
Bữa sáng kết thúc, Toàn ngớ người..
- Ah, bàn cầu cơ của em, em mượn đó, phải lên lấy về đem trả.
- Đừng, đừng lên đó – Hương giật thót ngăn cản.
Khánh tự tin:
- Sáng rồi… sợ gì. Để tý anh lên lấy cho.
- Đừng, đừng lên – Hương bắt đầu mất bình tĩnh.
- Sao, có vấn đề gì mà em cứ giấu thế ? – Quang bắt đầu lo lắng.
- Không, chỉ là em không muốn ai lên thôi. – Hương lại trở lại cái vẻ trầm ngâm, bí hiểm, và lại nhìn vào cánh tay.
- Tay mày bị sao thế ? Hôm qua mày bị gì? – Hùng tò mò.
- Không sao, không biết – cái vẻ trầm ngâm của nó bắt đầu khiến mọi người khó chịu.
- Để tao lên lấy cái bàn cầu cơ – Hùng gắt.
Cậu truyện trở nên im ắng, khi có người to tiếng. Tất cả lại kéo nhau về phòng của Khánh & Khiêm ở tầng 4, Hương lại xin phép đi có việc, tự nhiên nó trở nên bí ẩn lạ thường. Khánh lên lấy bàn cầu cơ xuống, Ở dưới bắt đầu chém gió trở lại trong khi chờ Khánh về.
5′ trôi qua, Định tò mò..
- Ủa? lên tầng 6 thì mấy giây thôi mà, sao lâu thế ?
Vừa dứt lời, cánh cửa phòng khánh đập “Uỳnh” Khánh lao vào, mặt tái nhợt… hổn hển thở, không nói được câu nào…
- Sao sao ? Thế nào thế ? – Toàn hốt hoảng.
Khánh vẫn tái nhợt, tay cầm cốc nước trên bàn, uống một hơi, rồi ngồi xuống giường, thở tiếp, không nói được câu nào… Cả lũ vẫn đang tò mò…. hình như Khánh đang giống con Hương, bần thần…
- Thế nào, thở từ từ thôi, nói xem nào – Quang giục.
- Bàn cầu cơ… Ma… ma… – Khánh tái nhợt, lập bập nói
Bỗng nhiên điện thoại của Hùng reo lên, phá tan bầu yên tĩnh.
- A lô ?
Một giọng nữ dầu dây bên kia hoảng hốt nói
- Em là anh trai của Hương hả? Em gái anh bị tai nạn gãy tay rồi, anh đến ngay đi.
Tất cả vỡ òa sau tin shock….
Phần 4: Người tiếp theo
Tin tai nạn đến quá bất ngờ khiến cả lũ phải sững sờ, không kịp suy nghĩ cho việc vừa xảy ra với Khánh, tất cả tức tốc có mặt nơi Hương gặp tai nạn và nhanh chóng đứa nó nhập viện. Chỉ có Khánh ở lại, nghe tin Hương bị gãy tay, nó trở nên vô hồn hẳn, đờ đững, mọi người kêu nhau ra chỗ Hương mà Khánh cứ im lặng, chả nói chả rằng, chỉ ngồi im đó nhìn vào hư không. Thôi thì để Khánh ở nhà nghỉ ngơi, tâm lý không tốt mà ra đường, cũng sợ lắm.
Hương bị gãy cánh tay phải, vết thương khá nặng và không tìm được người gây tai nạn cho nó. Khuôn mặt nhăn nhó, tái nhợt vẫn chưa hết bàng hoàng cùng với dáng người gày gò, xanh xao, càng khiến Hương trở nên đáng thương, tội nghiệp. Mới ăn sáng với nó xong, mà quay đi quay lại đã gãy tay rồi. Hương nhập viện và được chỉ định phải ở bệnh viên 1 tuần sau khi băng bó và nẹp vết thương, trước khi được về nhà điều trị 6 tháng để cánh tay trở nên lành lặn trở lại. Một lịch trình điều trị khá dài và vất vả.
Ngay trong ngày hôm đó, Hương đã được nẹp cánh tay và nhận giường tại bệnh viện để nghỉ ngơi. Sau ca nẹp tay thành công, nó còn không còn vất vả vì đau đớn nữa, tỉnh táo hơn, thậm trí còn nghịch ngợp tự chụp ảnh để khoe lên mạng xã hội. Tất nhiên rồi, nó lúc nào cũng nhí nhảnh và tìm được từng khoảnh khắc trong mọi trường hợp khó khăn. Mặc dù nụ cười của nó vẫn có gì đó gượng gạo và lo lắng…
Tối hôm đó, sau khi giúp đỡ Hương xong, Toàn, Khiêm và Định về xóm trọ trước, để Quang và Hùng ở lại chăm sóc Hương. Vì chợt nhớ ra rằng Khánh vẫn đang một mình ở nhà.
Xóm trọ về tối, lại cái cảm giác lành lạnh, u uất và cô đơn, hôm nay hình như cái xóm trọ này u uất hơn mọi ngày, nhá nhem tối thế này, đến kẻ có trái tim sắt cũng phải thấy rờn rợn nếu đứng một mình ngoài hành lang.
Các phòng đã bật đèn, và đóng cửa tự nhốt mình bên trong. Ở đây là vậy, dù có gần 100 người sống ở tòa nhà này, nhưng cứ tối đến là tòa nhà vẫn vắng lặng, ai nấy đều ở bên trong căn phòng của mình với ánh đèn ấm cúng, hình như mọi người ở đây bị mắc chứng tự kỷ hay sao ấy, hoặc là hò sợ phải thò mặt ra ngoài hành lang vào buổi tối.
Khánh bẫn thần một mình trong phòng, nó cũng không muốn ra ngoài vào lúc này. 2 cú shock liên tiếp khiến Khánh dường như muốn gục ngã bởi stress, nó cứ ngồi một mình trong phòng hết ngày hôm đó. Đến lúc cuối ngày thế này thì nó đỡ sợ hơn rồi, Khánh đã có cả một ngày để lấy lại bình tĩnh, và đang suy tư về những gì vừa xảy ra. Nó cần nhớ lại, tưởng tượng lại để sắp xếp trình tự, stress làm đầu óc nó ngu nguội quá rồi.
Đầu tiên là trò chơi cầu cơ bất thành, khi con Hương bỗng dưng dở chứng. Sau đó là về phòng, và con Hương bỗng kỳ quặc như bị ma ám. Và sáng hôm sau gọi nhau dậy, còn bị nó dọa cho một vố, sau đó là đi ăn sáng. Ăn sáng xong, tất cả về phòng, và Khánh là người tiên phong lên lấy lại bàn cầu cơ.
Đúng rồi, lúc này có gì đó… – Khánh bắt đầu cảm giác rợn người khi nhớ tới đây….:
-
Nó nhảy như sáo từng bước lên tầng 5, rồi đến cầu tháng tầng 6 thì cảm giác lạnh gáy ám ảnh nó, nó không nhảy chân sáo được nữa khi đến nhịp cầu thang cuối.
Từng bước, từng bước một lên các bậc thang còn lại. Sao giữa ban ngày mà cái tầng 6 này âm u quá.
Bỗng có tiếng động lạ phát ra – “Cộp… Cộp… Cộp…Côp…”
Theo phản xạ, đang đứng gần tầng 6, Khánh bất giác rướn người lên nhìn.
Một cô gái mặc áo trắng, tóc xõa ngồi ngay đó, ngay tại bàn cầu cơ, đang cầm một hòn đá to vừa gật gù, vừa đập bàn cầu nát be bét. Cứ thế, cô gái dơ tay cùng hòn đá lên cao, rồi cả cơ thể gập xuống, Côp… Cộp… Khánh sững người.
Một sức mạnh vô hình nào đó giữ nó lại, nó muốn hét thật to, muốn chạy thật nhanh khỏi tầng 6, nhưng nó vẫn phải đứng đó, nhìn khung cảnh đó. Mỗi cú đập vào bàn cầu cơ, máu lại tưới ra.. như thể bàn cầu cơ là một sinh linh vậy.
Dòng máu đỏ tươi chảy từ từ dọc theo chân tường, trôi dần về phía Khánh đứng, chỉ phút chốc, máu đã nhuốm đỏ đôi dép của nó. Những gì Khánh có thể làm lúc này là trâng trâng mắt nhìn khung cảnh ghê rợn ấy, nó không thể điểu khiển được bản thân mình nữa.
Dòng máu từ dép bắt đầu nhuốm đỏ chân phải, cả bàn chân của Khánh trở nên đỏ au,.. Khánh mất hẳn cảm giác ở chân vào lúc này, cảm giác duy nhất nó có được là lạnh, ghê tởm mùi tanh của máu đang lan khắp bàn chân.
Phải rất cố gắng, nó mới quay đầu được xuống dưới để thoát khỏi hình ảnh của cô gái kia.. Nhưng bất ngờ hơn khi nó nhìn xuống dưới, bây giờ cô gái đang ở ngay dưới chân nó, đang cố liếm láp những vết máu trên bàn chân nó.Cái đầu của cô gái cứ giât lên giật xuống xung quanh bàn chân Khánh, càng liếm láp, màu càng chảy ra nhiều…
Rồi từ từ, bàn tay trắng bệch của cô gái cầm nhẹ nhàng bàn chân Khánh và… “CRACK !!!!”. Bàn chân của Khánh gấp ngược lại ra đằng sau, lỏng lẻo @.@
Đau
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




