|
|
Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone Tải Về Máy
|
Phòng H bây giờ đang đóng cửa. Nhưng nghe bên trong như có tiếng lục cục và tiếng xì xào nói chuyện. May quá, H có nhà, Khiêm tự tin gõ cửa, bỗng tiếng xì xào im bặt, để lại không gian im ắng… rồi tự nhiên có gì đó ùa ra từ cánh cửa khiến Khiêm lạnh rợn sống lưng. Cảm giác như một làn khí lạnh vậy, không phải gió.
Nó chùn bước lùi lại, định bỏ chạy, thì cánh cửa mở ra, H xuất hiện.
- Ah anh Khiêm.
Gặp H, cảm giác sợ của Khiêm mất hẳn đi, nó hít một hơi dài, lấy lại bình tĩnh.
- Ừ, H hả, đang có bạn đến chơi à ?
- Dạ không, em ở nhà một mình ạ.
- Ủa? Anh nghe thấy tiếng nói chuyện mà ta ?
- Không, chắc là tiếng phim em đang xem đó mà.
- À ừ… Cho anh trú chân nhờ tý, Khánh đi vắng, nó không gửi chìa khóa, mà tý nữa nó mới về. – Khiêm nói dối, nhưng ngập ngừng, đầy lộ liễu.
- Vâng, mời anh vào, tự nhiên đi anh ^^
H thong thả đi trước, đến thằng bàn làm việc và khởi động laptop lên rồi chỉ tay lên chiếc ghế bên cạnh.
- Anh ngồi đi, em vô facebook chơi tý
Khiêm rụt rè đi vào, bỗng Hiện đứng phắt dậy hét.
- Đừng lại!! Ai cho mày vào!!!
Khiêm nhảy dựng lên, lùi lại không dám bước tiếp, mặt tái mét. H chỉ tay về phía khiêm nghiến răng, mắt long sòng sọc và trợn ngược trắng r.
- Cút!! Cút!! khỏi phòng tao ngay!!!
Khiêm sợ tím tái, lùi lại và ngã ngửa xuống đất, nó vừa ngồi, vừa lùi ra khỏi cửa thật nhanh. Lúc này Khiêm tràn ngập cảm giác kinh hãi, ngạc nhiên, nghê rợn, và lạnh gáy. Tất cả cảm giác đó trộn lại khiếm nó không đủ sức đứng vững. Rồi bỗng nhiên H lại trở lại bình thường.. nó nhìn vẻ mặt đầy cảm xúc và shock của Khiêm, hiểu là đã làm cho Khiêm sợ, vừa niềm nở, vừa nói trấn an.
- Ah.. Ah anh Khiêm, không phải bảo anh, anh vào đi.. đừng sợ.
- Thôi thôi, anh bận tý, anh đi đây…
Khiêm lật đật đứng dậy, rồi chạy thẳng xuống, để lại tiếng gọi ới theo của H sau lưng. Dù thế nào thì cũng là chuyện lạ, tự nhiên cái H hản xạ thế, lại còn tại phòng 305 nữa chứ, đứa dũng cảm nhất cũng phải bỏ chạy, chứ đừng nói đến Khiêm, bây giờ nó thà đứng ngoài đường còn hơn là ở lại đó.
-**-
- Nó dám đuổi chú đi cơ à ? – Hùng cau mày hỏi.
- Không, hình như nó chửi đứa nào sau lưng em ấy, lúc đó mắt nó cứ nhìn về phía sau em.
Khánh ngớ người nói:
- Không có lẽ ??
- Ừ.. không có lẽ.. – Hùng cũng lên tiếng đồng tình với Khánh.
Đứa nào cũng tưởng tượng được H đang chỉ tay và đuổi ai, à, đuổi cái gì mới đúng, nhưng chúng nó chỉ dám “Không có lẽ” với nhau, chứ không dám nói rõ mình đang nghĩ gì.
Hùng như nhận ra điều gì đó, nó hỏi luôn.
- Ơ, cái H nó bảo nó đang xem phim, sao nó lại bật laptop lên? Nó xem phim bằng niềm tin à ?
Khiêm cũng ngớ người, ừ.. Đúng rồi, lúc đó nó nghe thấy tiếng xì xào cơ mà, nếu không bật laptop lên, thì tiếng xì xao từ đâu ra ?.. Đang thân thờ, Hùng nói tiếp cắt dòng suy tư của Khiêm.
- Chết rồi… Lúc chú vào nó cứ chỉ tay sau lưng chú, hay có đứa nào nó bám theo chú ?
Khiêm bật đứng dậy, làm đổ cái ghế xuống, khiến cả quán quay lại nhìn, mặt nó lần này xanh mét, cảm giác của nó lúc này như bị ai đó bóp thắt tim lại vậy.
Bây giờ Khiêm đang trở nên bần thần hơn bao giờ hết…
Phần 7: Cô bé phòng 305
Có vẻ sự căng thẳng và áp lực đã đè nén lên cả Khiêm, ngoài Hương và Khánh.
Hùng tất nhiên là cũng không tránh nổi các áp lực, nhưng các sự kiện vừa rồi làm nó phấn khích hơn bao giờ hết. Có lẽ do ảo tưởng muốn được làm một thám tử của nó, cũng có thể do tính tò mò ăn sâu từ lâu, nhưng dù gì, trong thâm tâm Hùng bây giờ, là bằng mọi giá phải sáng tỏ tất cả. Huyền bí hay khoa học? Hùng đang rất mông lung, nó nghi ngờ mọi kiến thức nó có, bất kỳ sự giải thích nào từ tâm linh tới logic đều là lu mờ. Nó chỉ tin mọi khám phá từ chính bản thân nó vào lúc này.
Chiều hôm đó, Toàn và Định phải tăng ca đi làm bù cho ngày nghỉ của Khánh, phải đến 10h đêm mới về, chắc chúng nó sẽ tự về phòng Toàn và ngủ luôn chứ không qua tầng 4 phòng Khiêm và Khánh, Khiêm và Khánh đành ở nhà và trông chừng nhau, Khiêm thì sợ ma đeo đuổi, mà Khánh thì sợ phải chả giả bằng cái chân gãy. Hùng đã lon ton chạy đi đâu mất, có thể nó đang tìm kiếm gì đó ngoài kia, tất nhiên Khiêm và Khánh từ chối đi khám phá cùng.
Một buổi chiều nữa buông xuống tòa nhà xóm trọ, và cũng như các buổi chiều khác, nó luôn nặng nề, âm u, buồn và vắng ngắt một cách lạ lùng dù ngày nào nó cũng xảy ra. Khánh với Khiêm đã yên vị trong phòng từ lâu, hy vọng là Hùng sẽ sớm về, càng đông càng vui . 2 đứa chả biết nói gì với nhau cả, chỉ ngồi lặng lẽ trong phòng nghĩ và tưởng tượng những sự kiện đã, hoặc sẽ xảy ra với mình.
Không khí im ắng, bao trùm căn phòng, buồn quá, cứ nghĩ miên man về ma với mãnh, biết thế không lên tầng 6 chơi cầu cơ
Bỗng nhiên tiếng gõ cửa vang lên một cách cô đơn khó tả: Cộc cộc cộc… Khiêm và Khánh nhìn nhau, 2 đứa có vẻ không sợ sệt, ít ra có 2 người ở đây, và cảm giác nào đó mách bảo 2 đứa rằng, không có gì phải sợ cả. Khánh không nói gì, tự tin ra mở cửa.
Là H, nhìn Khánh, H hỏi nhẹ nhàng và thỏ thẻ:
- Anh Khiêm có nhà không ạ ?
- Ah H, Khiêm có nhà, có việc chi zợ em ?
- Cho em gặp anh Khiêm tý.
- Ừ, vô đây, có gì mà ngại :v
H bước vào phòng, dù là tìm Khiêm, nhưng khi vào phòng, H chỉ nhìn xung quanh chứ chưa nhìn vào Khiêm ngay, ngơ ngac nhìn, hình như sắc mặt của H thay đổi, từ thỏ thẻ, nhẹ nhàng, cô có vẻ gì đó rất nghiêm khắc, và lạnh lùng. Không chờ Khiêm chào trước, H lên tiếng luôn.
- Xin lỗi anh vì lúc trưa em to tiếng.
Hơi bất ngờ một chút, Khiêm há mồm ra định nói gì đó, thì H lại tiếp lời.
- Nhưng em không nói anh mà
- Ừa, Khiêm có kể cho anh nha, vậy em nói với ai ? – Khánh nhanh nhảu trước
H ngơ ngác nhìn quanh phòng, rồi nhìn Khiêm, và vớ ngay cây bút đang để trên bàn, vội vàng cầm tay Khiêm, vừa ghi gì đó, vừa nói.
- Em không tiện nói ra ở đây, có gì em sẽ bảo anh sau, anh chỉ cần chú ý và cẩn thận nhé.
Sau đó không kịp chào hỏi gì cả, vội vàng cô bé đi ra khỏi phòng biến mất dần sau dãy hành lang trước bỡ ngỡ của cả 2 thằng đàn ông. Tất nhiên Khánh và Khiêm tò mở cực độ, 2 đứa cũng chỉ nhìn theo bóng H đến khi nàng đi hẳn, rồi vội vàng tập trung vào dòng ghi của H trên tay Khiêm
“Anh đang bị oan hồn bám theo, cẩn thận bị nhập”
Khánh đọc được, vội văng tay Khiêm ra, lùi lại nhìn Khiêm ghê rợn, nó không nói lên được lời nào cả, cứ cứng họng nhìn Khiêm. Còn Khiêm lúc này thì chỉ há mồm, đứng hình, mắt nó tự dưng trợn ngược lên, nấc lên từng cú nặng nề.
Rồi Khiêm cười, tiếng cười nặng nề, gượng gạo, “ự ự, hẹ hẹ….”. Ánh đèn phòng bỗng vụt tắt, cánh cửa phòng mở toang như có một làn gió thổi mạnh. Căn phỏng trở nên tăm tối, chỉ nhận được một chút anh sáng yếu ớt từ phía hành lang.
Đến lúc này thì Khánh ngã gục xuống, “không lẽ nào vừa đọc xong dòng cảnh báo, Khiêm đã bị nhập ngay rồi”.
Tiếng cười của Khiêm đều đặn rặn ra, cứ như nó đang bị nghẹn, nhưng vẫn cố cười… hình như nó đang đấu tranh với bản thân vậy. Và càng ghê rợn hơn khi âm thanh phát ra không chỉ từ một mình Khiêm, nghe thoang thoảng thấy một tiếng cười nào đó khác cũng đang gượng gào cười cùng..
Ngã ngửa ra, vừa lùi, vừa bò, tay Khánh vô tình vớ được một chiếc điện thoại , vội vã nó ném mạnh về phía Khiêm.. Nỗi sợ của Khánh tăng sức mạnh cho nó, khiếm chiếc điện thoại đập mạnh vào đầu Khiêm rồi văng xuống đất. Khiêm nhìn theo chiếc điện thoại, cầm lấy nó, và dơ lên nhìn, vừa nhìn chiếc điện thoại vừa mua may đôi tay, nó lại tiếp tục điên dại cười.
Cảnh tượng diễn ra trong một khoảng thời gian ngắn thì bỗng Khiêm giật mình, cú giật mình
Quote:
tình cờ Khánh ghi lại được cảnh khiêm bị ma nhập
– Ủa? Mày sao zậy Khánh ?
Khánh không nói gì cả, lúc này nó đã lùi ra sát mép cửa, run cầm cập. Khiêm vội chạy đến chỗ Khánh, nhưng Khánh nhanh chóng lùi lại xa hơn để tránh Khiêm.
- Mày sao vậy Khánh? – Khiêm hét to, hình như nó cũng sợ như Khánh.
Sau cú hét to đó, Khánh giật mình, nó nhìn Khiêm bần thần:
- Mày.. Mày không còn bị ma nhập nữa à ?
Khiêm chợt nhớ ra, dơ tay lên nhìn dòng chữ “Anh đang bị oan hồn bám theo, cẩn thận bị nhập”. Nó vội giật bắn mình, lào vào ôm chầm lấy Khánh
Cùng lúc đó, Hùng xuất hiện ở đằng sau, cả 2 cung hét toáng lên như thấy ma vậy, khiến Hùng cũng giật mình nhẩy dựng lên, các nhà hàng xóm cũng vội mở cửa lên đèn xem có chuyện gì xảy ra bên ngoài..
Phản xa tốt, Hùng vội bảo mọi người:
- Ah.. Đang đùa nhau ấy mà, xin lỗi mọi người vì làm phiền.
Ánh mắt tức tối, và trách móc của hàng xóm lườm thằng vào cả 3 đứa, chắc họ đang chuẩn bị ngủ, nên mới khó chịu như vậy. Mỗi nhà một kiểu, nhà thì đập cửa đánh Rầm, nhà thì lầm bầm nói gì đó, rồi nhẹ nhàng đóng cửa. Nhà thì chửi thằng “Lũ điên”, rồi cũng đập cửa đánh Rầm.
Hùng đẩy 2 đứa vào phòng.
- Chùng mày làm sao thế hả, ôm nhau hét giữa cửa thế này ?
Chưa hết tái nhợt và bàng hoàng, Khánh và Khiêm dơ tay ra cho Hùng đọc lời cảnh báo của H và kể lại toàn bộ việc vừa xảy ra.
Câu chuyện vừa được nghe làm Hùng ngâm nga một lúc, rồi nó gật gật có vẻ như đang hiểu ra vấn đề
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




