watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 23:57 - 30/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 6563 Lượt

hôm nay, gặp được tôi thì “xả” ra hết:
-Chị! Em xin lỗi. Em ko ngờ Tae Hee lại có thể làm ra những chuyện như thế. Cũng tại em hết, cứ luôn miệng nói sẽ bảo vệ cho chị thế mà lại làm hại chị, khiến chị phải bị thương nặng thế này. Cả chuyện Tae Hee là chị của em nữa, em đã ko nói cho chị biết. Em rất xin lỗi. Nhưng chị đừng giận em có được ko? Đừng tránh mặt em, em xin chị đấy!
-Tôi đã tránh mặt cậu lần nào chưa?-tôi nhíu mày hỏi.
-Phù…-cậu ta thở phào nhẹ nhõm-thế mà em cứ tưởng chị giận em lắm chứ. Báo hại cả tối qua em ko ăn cũng chẳng ngủ được.
-Này! Tôi nói là ko tránh mặt chứ ko có nói là ko giận. Cậu giấu tôi một chuyện lớn như thế mà bảo tôi đừng giận được sao? Đến thần thánh cũng còn tức điên lên ấy chứ.-tôi vừa nói vừa lườm cậu ta bằng một ánh mắt sắc nhất có thể.
-Em đã xin lỗi rồi mà! Thật sự em cũng đâu có muốn giấu chứ. Nhưng em sợ nếu nói ra thì chị sẽ…-cậu ta đang nói thì bỗng dưng dừng lại.
-Thôi được rồi! Lần này tôi tha cho. Nhưng lần sau mà còn vậy nữa thì biết tay tôi, biết chưa hả “ông” em trai của tôi?
-Em…trai? Em ko nghe nhầm đấy chứ?-cậu ta tròn mắt hỏi lại.
-Vậy chứ muốn làm anh trai tôi hả “ông tướng”? Tôi có đến 8 ông anh rồi, ko cần thêm nữa đâu. Với lại cậu cũng nhỏ hơn tôi 1 tuổi còn gì?-tôi vênh mặt lên nói.
-Cái gì? Chị có 8 ông anh? Bộ gia đình chị thuộc diện : “nhà nghèo đông con” hả?
-Này!-tôi hét lên- nói cho cậu biết, bố mẹ tôi tuân thủ đúng “kế hoạch hóa gia đình” đó nhá! Chỉ sinh có hai con thôi.
-Thế thì đào đâu ra thêm 7 ông anh nữa thế?-cậu ta tiếp tục hỏi.
-Đó là chuyện của tôi, cậu ko cần biết.-tôi phẩy tay- À! Còn một chuyện tôi rất muốn hỏi cậu. Trước giờ tôi cứ nghĩ cậu là con một nên thích có chị nhưng hóa ra ko phải. Cậu cũng có chị còn gì? Sao ko bảo vệ Tae Hee mà theo tôi làm gì?
-Nhưng chị ấy có coi em là em trai đâu? Trong mắt chị ấy thì em chỉ là một thằng bất tài vô dụng, phá của. Từ nhỏ Tae Hee đã là một người mạnh mẽ và tài giỏi nên chị ấy ko cần ai ở bên cạnh mình hết, nhất là một đứa như em.-Lee Wan dừng lại một lúc rồi nói tiếp-ko hiểu sao lần đầu gặp chị em đã cảm nhận được một cảm giác ấm áp và gần gũi. Ở bên chị, em có thể được như những đứa em trai khác trên đời này, được quyền nhõng nhẽo mà ko cần e ngại bất cứ cái gì. Và nhất là em có thể được là chính mình, có thể bộc lộ hết tất cả tài năng và bản lĩnh của một người con trai để bảo vệ ột người khác.
-Này! Đừng có nói ngược đời như thế chứ? Chị lớn tuổi hơn thì phải bảo vệ em mới đúng chứ?-tôi phản đối.
-Hok dám đâu!-Lee Wan bĩu môi-chị đúng là lớn hơn em một tuổi thật đấy nhưng chị yếu như sên thế thì bảo vệ được ai? Thậm chí cả bản thân mình còn lo chưa xong nữa ấy chứ.
-Ờ thì…-tôi ấp úng.-thôi, đi về đi, ko khéo 5 “ông” kia nổi trận lôi đình nữa thì nguy.-biết đối đáp với cậu ta chẳng được nên tôi đứng dậy bỏ đi.
-Vậy thìlát nữa giờ giải lao, em đến tìm chị nhé?-Lee Wan đề nghị.
-Ko

được! 5 người bọn họ ko cho phép tôi gặp cậu nữa đâu.-tôi lắc đầu từ chối.
-Thế phải làm sao mới gặp được chị?-cậu ta nhăn nhó hỏi.
-Từ nay mỗi khi muốn gặp tôi thì cứ nhá máy, tôi sẽ tìm cách để ra gặp cậu. Nhưng 1 tuần chỉ được gặp 1 lần thôi đấy.-tôi dặn dò.
-Ko phải chứ? Gặp chị của mình mà cũng khó khăn đến thế sao?-Lee Wan xịu mặt xuống.
-Ngoan ngoãn nghe lời đi. Tôi cũng khổ sở lắm chứ chẳng sung sướng hơn cậu được chút xíu nào đâu.-tôi nói bằng giọng chán nản- tôi vào đây!
Nói rồi tôi bước nhanh về phía cổng trường. Thế là từ nay tôi lại có thêm một “người thân” mới. ko hiểu sao từ lúc về HQ tôi lại “thu nhận” thêm được nhiều người thân thế ko biết. Đầu tiên là 5 người DB. Tiếp theo là anh Kuo và giờ là Lee Wan. Chẳng biết là điềm tốt hay điềm xấu đây nữa? nhưng thôi, miễn là tôi và cả những người đó đều cảm thấy vui là được rồi.

Tôi bước vào trường trong một tâm trạng hân hoan. Tất cả đều giải quyết êm đẹp cả rồi. Hy vọng sẽ ko còn bất cứ chuyện gì rắc rối xảy ra nữa để tôi có thể tận hưởng một kì nghỉ hè thật thoải mái.
Giờ giải lao. Cả sân trường huyên náo và ồn ào hơn mọi ngày vì hôm nay là ngày treo bảng điểm thi. Phải chen lấn khổ sở lắm tôi mới có thể tìm được một chỗ đứng để xem vị thứ của mình. Tôi như ko tin vào mắt mình nữa, tất cả mọi thứ như đổ sụp dưới chân tôi. Chiếm vị trí đầu bảng của khoa tôi là một cái tên lạ hoắc: Chae Han Woo. Còn cái tên đẹp như mơ của tôi lại nằm ngay dưới cái tên kia. Tôi bị đẩy xuống vị trí thứ nhì rồi. Ko thể như thế được! Mọi chuyện là sao chứ? Chắc là có nhầm lẫn gì ở đây. Phải đi hỏi cho rõ mới được.
Tôi bước nhanh về phía văn phòng. Lật sổ điểm ra, tất cả các môn đều đạt điểm tối đa. Ngoại trừ bài thi về chuyên ngành nước hoa, tôi chỉ đạt được điểm Khá. Tin được ko cơ chứ? Ngay đến cả môn Triết học khó nhằn mà tôi còn có thể vượt qua, trong khi đó bài thi đúng lĩnh vực của mình thì lại…
Ko đúng! Rõ ràng bài làm của tôi hoàn hảo lắm mà. Tôi vừa suy nghĩ vừa bước đi đến chỗ cô Lee-người quản lý văn phòng. Cũng may là tôi và cô ấy cũng khá thân với nhau nên tôi “mượn” được bài thi của mình một cách dễ dàng.
Cầm nó trên tay mà tôi choáng váng mặt mày. Bị điểm Khá, ko phải vì tôi làm sai mà là vì làm bị sót. Ko hiểu sao tôi lại có thể sơ suất đến mức ấy cơ chứ? Cái phần đó tôi làm dư sức, vậy mà… Hừ! tất cả đều tại 5 người DB hết cả. Nếu ko phải họ gây ra nhiều rắc rối và phiền phức thì tôi đâu có bị phân tán tư tưởng đến nỗi bỏ trống một phần trong bài thi như thế.
Lần này thì hết thật rồi! Tôi và anh Jung Hoon đã có một giao ước.Tôi phải luôn đứng ở vị trí thứ nhất, nếu chỉ cần tuột xuống vị trí thứ 2 thôi thì ngay lập tức anh ấy sẽ bắt tôi đem về Mĩ lại. Tính sao bây giờ đây chứ? Anh ấy bình thường thương tôi là thế, luôn chiều theo ý tôi nhưng một khi anh ấy đã ra điều kiện thì tôi ko thể làm khác được. Jung Hoon đã nói là làm và làm một cách nghiêm khắc.
Tôi thất thểu bước về lớp. Đang ngồi rầu rĩ thì bỗng nhiên Moon hớt hải chạy vào và nói bằng một giọng ngắt quãng:
-Cậu…cậu đã đi xem…bảng điểm thi chưa?…cậu đứng thứ…2…đấy.
-Uh-tôi đáp bằng một giọng ỉu xìu.
-Làm thế nào đây? Anh Jung Hoon sẽ…-Moon nhìn tôi ái ngại.
-Cậu đứng thứ mấy?-tôi chuyển sang đề tài khác.
-Thứ 4, đồng hạng với Song, và đứng sau Max. Lần nào chẳng thế.
Đúng rồi nhỉ, tôi quên mất. Lần nào tôi cũng đứng đầu, sau tôi là Max, sau anh ta là Moon và Song đồng hạng. Nhưng lần này thì thời thế đã thay đổi rồi. Tôi lại bị đẩy tụt xuống vị trí thứ 2 mất rồi.
-Này! Biết tin gì chưa?-giọng Song vang lên cắt đứt dòng suy nghĩ của tôi.
-Chuyện gì?-Moon ngạc nhiên hỏi.
-BGH vừa thông báo nếu ai có “nhu cầu” thi lại thì đăng kí tại văn phòng. Hai tuần sau sẽ tổ chức thi lần hai. Và kết quả lần đầu này sẽ bị hủy, chỉ lấy kết quả lần hai thôi.-Song đáp.
-Thật huh? Cậu ko đùa đấy chứ? Vậy có nghĩa là tôi còn có cơ hội giành lại

Trang: [<] 1, 32, 33, [34] ,35,36 ,62 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT