|
|
BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến". Tải Về Máy
|
con hiện đang ở Đài Loan…ông vẫn khỏe ạ…
_Uh…cho ta gửi lời thăm ba con.
_Dạ….
Bà Yến nhìn đồng hồ rồi nói với mọi người:
_7h rưỡi rồi, thôi ta ăn đi…chắc hai đứa nó cũng đói rồi- Bà hiền từ nhìn Thường Khánh và
đứa con gái mà hai ông bà đã chọn làm con dâu nay mai. Ba Thường Khánh chọn Hy Vân
làm con dâu không chỉ vì ông và ba Hy Vân là bạn thân mà còn vì lúc công ty của ông
tưởng chừng phải phá sản (lúc chưa sinh Hy Vân và Thường Khánh) thì chính ông Luân- ba
Hy Vân đã dùng tài chính để vực công ty của ông bạn thân zậy, nhờ ông Luân mà 3
Thường Khánh và gia đình anh chàng mới có ngày hôm nay…Thế nên theo ông, cho 2 đứa
trẻ kết hôn với nhau không chỉ vì tình mà còn vì ân nghĩa nữa….. Bà Yến thì sao cũng
được, chỉ cần chồng mình gật thì pà sẽ gật theo….
Gắp miếng thức ăn vào chén, ba Thường Khánh cất tiếng:
_Đợi hai đứa tốt nghiệp cấp III thì ba sẽ cho hai đứa đính hôn!
Thường Khánh mém sặc nhưng không phản ứng lại. Hy Vân vui vẻ ra mặt, vội hỏi lại:
_Thật hả bác?
_Uh
_Con cảm ơn bác!
Bất ngờ, Thường Khánh đứng bật dậy, vẻ mặt không vui, nói:
_Con ăn xong rồi, con lên nhà trước.
Không đợi ai lên tiếng, Thường Khánh kéo ghế way đi. Ba anh thoáng cau mày nhìn theo
con trai, vẻ không hài lòng. Bữa tối tiếp tục.
Đang lang thang làm mấy trò bói toán vớ vẩn trên mạng thì nick yahoo của Thường Khánh
sáng lên, nó vội click chuột vào.
Chat room…
_E^, hok di dau^ choy ak? -Nó hỏi
_Di dau^?
_Hoi? the^’ thoy^ mà….Anh lam` bt Toan’ chua, khó we’, tui bo’ tay…
_Chang0. Nó cười thầm, rồi chạy lại trước mặt
anh chàng:
_Teng Teng, tui đến rồi đây!
Nãy giờ đang nhìn ra ngoài cửa sổ đợi nó, giờ bị nó làm giật cả mình, anh chàng vội way
wa nhìn, hơi choáng trước vẻ đẹp ngây thơ thánh thiện của nó trong bộ đầm trắng muốt
điểm xuyến vài cái bông tuyết lấp lánh
_Xinh wá…..- Anh chàng mỉm cười đầy ngụ ý sau khi đã hết choáng.
_Cái gì, tui có nghe lầm hok đây?
_….
Hai người nhìn nhau, không nói gì. Chợt nó phẩy tay, way đi chỗ khác:
_Chắc nghe lầm……- Nó ngồi xuống cái ghế đối diện.
_Không lầm đâu? -Mạnh Khoa bật cười
_Gì cơ?
Nhìn thẳng vào mắt nó, Khoa cười:
_Cô không nghe lầm đâu….Cô xinh lắm……
Nó ngượng chín người, vội way đi chỗ khác để giấu khuôn mặt đang ửng lên của mình, lắp
bắp:
_Để ….để tui đi kêu nhỏ Lam…
Nó chạy vụt đi vào nhà trong…Mạnh Khoa nhìn theo, đôi mắt ánh lên ,mỉm cười.
SN chỉ có 3 đứa nhưng đồ ăn thì ê hề tới cả chục món, mà toàn đồ hạng sang. Cả buổi nó
hok dám nhìn chính diện Mạnh Khoa, chỉ lâu lâu liếc sang, có cảm giác Mạnh Khoa ngồi
ngắm nó cả buổi zậy. Nhà hàng được trang trí bằng một màu tím + trắng rất bắt mắt và
lãng mạn, thế nân cũng chẳng lạ khi khách đang ăn trong nhà hàng đa số là couple, nhưng
ai cũng phải nhìn sang bàn tụi nó với đôi mắt ngưỡng mộ và ganh tỵ…..
Cuối buổi là
tiết mục mở wà. Khi mở wà nhỏ Lam ra ai nấy đều phá lên cười, nhỏ Lam hok
bjk tặng gì nên mua cho Mạnh Khoa 3 cái áo thun (hàng hiệu đàng hoàng).
Tới lượt nó, nó cười tinh wái đưa cho Mạnh Khoa cái túi nhỏ xinh xinh, một hộp wà được
bọc kĩ càng, thắt nơ hồng, bên trong là một cái hộp gỗ có khắc chữ ” made by my hand” rất dễ xương.
Mạnh Khoa loay hoay tìm chỗ mở hộp. Thì ra đây là một hộp gỗ đã được khóa, mà chẳng
thấy chìa khóa đâu. Anh chàng vội hỏi:
_Không có chìa khóa làm sao mà mở?
Nó cười tinh nghịch:
_Không có thì phải tìm…
_Ở đâu?
_Không nói!
_Chơi kì à nghen…Tặng wà mà làm zậy là sao?
_Khi phải xuất hiện thì nó sẽ xuất hiện….-Nó nháy mắt bí ẩn
Nhỏ Lam chen ngang:
_Hai người định chơi “đố em” đó hả? Làm gì mà bí mật dữ zậy?- cô nàng way wa nó- Bồ
nói ra luôn đi….
_Đã nói là bí mật thì làm sao bật mí đc kia chứ….
Khoa ngồi trầm ngâm một hồi lâu rồi nói, giọng điệu wả wuyết:
_Tôi sẽ tự mình tìm ra điều bí mật này!!
_Tốt! Mà nè, hok có chơi lấy cưa cưa ngang đâu ak nghen, zậy là phạm luật đó.
Trúng tim đen, Mạnh Khoa ỉu xìu:
_Sao cô đọc được ý nghĩ của tui zậy?
_Nhìn anh gian gian là tui biết ***, thôi tui zề đây, mai gặp lại….
Nó đưa tay ra hiệu tạm biệt rồi way lưng đi ra khỏi nhà hàng, Mạnh Khoa hỏi theo:
_Có cần wá giang hok?
_Hok, anh tui rước!!!!!!!!!!!
———- Bài viết đã được nhập tự động bởi hệ thống ———-
Hôm đó nó đến trường sớm hơn mọi ngày, vì hôm nay tổ nó làm trực nhật. Người đầu tiên nó gặp trong lớp là Thường Khánh, có bao giờ Thường Khánh zô sớm thế đâu (mọi ngày làm trực nhật, việc của anh chàng bị mấy đứa “mê zai” trong tổ giành hết). Lạ, nhưng nó hok hỏi, chỉ “Chào!” khi đi ngang wa anh chàng. Bất ngờ (những hành động của anh chàng nỳ chẳng có việc nào là “có ngờ” cả), Thường khánh nắm tay nó kéo lại. Nó giật tay ra:
_Này, lai sử dụng chiêu cũ hả?
Thường Khánh cười, nhưng không thể giấu vẻ bối rối, đặt hai tay lên vai nó:
_Tui ghét phải nói lại nhưng hok nói thì hok được nên tui mới nói…
Nó gắt:
_Dông dài wá, chuyện gì?
_Tôi yêu cô, làm bạn gái của tôi nhé!
Nó choáng. Nó tưởng lần trước Thường Khánh chỉ đùa chơi, đứa nào đứa nấy cũng wên
rồi, ai dè chuyện này là chuyện thật 100%. May mà wen như thế này rồi, nó kịp thời trấn
tĩnh:
_Làm bạn gái?
_Uh….(Hok bạn gái thì chẳng lẽ làm bạn trai ak)
_…..
_…..
(Bốn mắt nhìn nhau hok nói nên lời). 5′ sau. Nó lên tiếng trước:
_Cho tui thời gian suy nghĩ nhá!
_Nhiêu thì đủ?
Nó ngẫm một lúc rồi nói:
_Uhm…Một tuần.
_Cũng được. -Nói rồi Thường Khánh bỏ xuống canteen. Lần nào tỏ tình cũng phũ phàng
thế. Nhưng có mấy người biết sau mỗi lần bỏ đi mà hok nói lời nào của một anh chàng nhà
giàu vô cảm như Thường Khánh, là để định thần lại khi mình vừa làm một chuyện từ trước
đến giờ mình hok bao giờ nghĩ tới. Dù có chuẩn bị rất kĩ càng nhưng cũng hok wen được,
hik!!
Trong cái tuần đó, nó đã phải suy nghĩ rất nhiều. Tất nhiên là hok thể thiếu những đợt tấn công tiếp tục của Lâm Danh. Nó chẳng màng, giờ này nó cũng hok hỉu nỗi trái tim mình nữa…Mạnh Khoa thì vẫn thế với nó, không dồn dập săn đón như Lâm Danh nhưng cũng hok “lúc đậm lúc nhạt” như Thường Khánh, chỉ bình thường, chờ đợi sự đồng ý của nó…( còn cái chuyện về chiếc hộp gỗ thì bị anh chàng và nhỏ Lam nhắc đi nhắc lại như cơm bữa). Ngày ấy đã cận kề mà nó vẫn chưa tìm ra câu trả lời thật lòng mình….
Một buổi tối sao đầy trời…Nó kéo anh hai nó ra ban công ngồi ngắm sao, lão Quân cũng ngạc nhiên lắm nhưng chìu đứa em gái, lão đành làm theo ý nó. Khi 3 đứa đã an tọa ở ban công (kể cả con gấu bông của nó mới là 3) ,nó giật giật tay áo anh nó:
_Anh hai này, ngày xưa mình cũng hay ngắm sao thế này nhỉ?
_Uh….thì ngày xưa hôm nào mình chẳng được như thế này, ngủ ngòai trời mà lị….
Hai anh em phá lên cười.
_Bây giờ em lại thích trở về tuổi thơ, lúc đó hai anh em mình ban ngày lo kiếm sống, ban
đêm lại được nói chuyện với nhau, bây giờ cả hai lớn hết rồi, anh thì bận tồi mặt, còn em
thì cũng phải đi học thêm tùm lum….-Nó ngưng một lát rồi tiếp- Với lại làm con nít thì hok
phải suy nghĩ nhiều việc như bây giờ…- Nó lén trút ra một hơi thở dài.
Thấy lạ, anh nó vội hỏi:
_Mày nói zậy là sao?
Nó định chối nhưng biết chẳng chạy đường nào được, vả lại nó chỉ có mỗi lão Quân là anh
anh hai, nên nó kể liên tù tì một hơi….Nghe xong, anh nó chỉ nói:
_Cái đó thì mày phải tự quyết định thôi, nghe theo con tim nhóc ạ…..Thật sự thì em có iu
thằng bé đó không?
Nó bối rối:
_Em hok bjk nữa, lúc hok gặp thì thấy nhớ…..Khi gặp hắn thì tụi em như nước với
lửa….Nhưng khi thấy hằn gặp chuyện hok hay thì rất lo….Em hok xác định được….
Anh hai nó nhún vai:
_Có kết wả rồi đấy, mày đã tự trả lời câu hỏi mày đặt ra, đi nói với thằng pé đó đi….
Nó không đáp lại, chỉ biết ngước nhìn bầu trời đầy sao, hình như nó thấy hình bóng của
hắn len lỏi trong các ngôi sao đó thì phải!…..
———————————–
Chủ nhật…Nó tranh thủ thời gian chạy vào Violet Res phụ việc.
_Đến rồi hả con?- Bà Mẫn, mẹ nhỏ Lam tươi cười khi thấy nó chạy đến- Hôm nay đông
khách lắm, có con thì may wá!
_Dzạ, con chào bác!- Nó cúi đầu chào lại rồi bắt tay vào làm việc. Nhỏ Lam ngủ chưa zậy
(nướng gì kinh thế) nên nó làm một mình. Nhờ ngoại hình xinh đẹp và cách ăn nói lễ phép,
dễ thương mà nó được mấy anh chị làm công trong wán rất cưng….mà nhhờ nó, nhà hàng
ngày càng đông khách thì phải (chảnh wóa).
_Thùy Anh, bàn số 5, nhanh nghen em!- Chị Hòa kêu nó.
_Dạ!!!!- Nó ôm cái mâm nhựa chạy lại bàn số 5 và thật bất ngờ, vị khách đang ngồi trước
mặt nó là Shin!!!!!!!!(Trái đất này nhỏ bé thật) Đang ngồi chung với một người bạn, mải
nói chuyện nên Shin chưa nhận ra sự hiện diện của nó.
_Qúy khách dùng gì ak?- Vẫn cái giọng nói như với bao khách hàng khác. Bởi vì dù gì hai
đứa cũng trở thành người xa lạ, hết nợ nần gì nhau rồi, số điện thoại của Shin nó cũng đã
xóa….
_Là em ak?…- Shin ngước lên và rất thích thú khi “cô hầu bàn” lại là cô bé ngang ngược
ngày trước.
Nó cười:
_Không em thì là
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




