watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 04:29 - 01/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 8959 Lượt

ấm, thật rắn chắc. Khi nắm lấy tay hắn, tôi đã không còn lo sợ và không còn hốt hoảng nữa. Tôi giờ đã sống thật với con người của chính mình, đã dùng trái tim để cảm nhận tình cảm của hắn dành cho tôi.
Tôi muốn nắm lấy thứ gì đó có thể sờ, có thể chạm vào và có thể cảm nhận được. Hắn đang ở rất gần tôi, đang nắm chặt lấy tay tôi và đi bên cạnh tôi. Tôi không muốn buông tay ra khỏi tay hắn, cũng không muốn đánh mất đi giây phút hạnh phúc đắm say và ngọt ngào của hiện tại, tôi cầu mong mình mãi mãi có thể sống như thế này. Tôi muốn quên đi quá khứ, vì quákhứ quá khủng khiếp và tàn nhẫn đối với tôi.
Khi đang yêu, đang chìm đắm vào trong cảm xúc mãnh liệt của tình yêu, tôi thấy thời gian trôi thật nhanh, quãng đường sao ngắn quá, chẳng mấy chốc, tôi và Hoàng Anh đã đứng trước tiền sảnh của khu B.
Dừng lại, Hoàng Anh cẩn thận chỉnh lại cổ áo của tôi. Sợ tôi bị lạnh, hắn liền vòng một chiếc khăn bằng nỉ quanh cổ tôi, thanh âm hắn trầm ấm và nhẹ nhàng.
_Em nhớ không được cởi bỏ chiếc khăn này ra khỏi cổ. Em đang bị ốm, trời đang chuyển sang mùa đông, em sẽ không chịu được gió rét.
Tôi cảm động nhìn hắn, mắt tôi đỏ hoe, mũi tôi sụt sịt. Tôi rất muốn khóc, muốn ôm và hôn hắn để nói lời cảm ơn.
Hoàng Anh cười ôn nhu bảo tôi.
_Em đã nghe rõ những gì mà anh vừa mới nói chưa ?
Tôi ngây ngốc gật đầu.
_Em..em nghẽ rõ rồi.
Cúi gần sát mặt tôi, hơi nóng của hắn phả vào tai tôi.
_Lúc nào ra chơi, em nhớ xuống tiền sảnh. Anh sẽ đưa em ra khu vườn ở sau trường để đi ngắm cảnh và đi dạo bộ.
Tôi đỏ bừng mặt, trái tim tôi đập gấp gáp trong lồng ngực, chân tay tôi luống cuống. Tôi thấy tay chân mình thật thừa thãi, tôi không biết mình có nên chạm vào hắn không.
Hắn cười nhẹ, giọng nói ngọt lịm như đường của hắn lại vang lên bên tai tôi.
_Anh rất thích ngắm nhìn và chiêm ngưỡng em mỗi khi em đỏ mặt và ngượng ngùng. Nhưng anh không muốn cho bất cứ một thằng con trai nào được phép trông thấy hình ảnh đáng yêu và dễ thương này của em. Em phải nhớ là chỉ được phép đỏ mặt và ngượng ngùng khi ở bên cạnh anh, còn nếu không, anh sẽ đánh và hành hạ em.
Hoàng Anh là thế, mặc dù hắn không còn đánh tôi, và dùng những cách thô bỉ để trừng phạt tôi nữa, nhưng tính cách bá đạo và lãnh khốc của hắn vẫn không có gì thay đổi. Hắn luôn coi tôi là vật sở hữu của hắn, nên chỉ có một mình hắn mới có quyền kiểm soát và điều khiển mọi thứ của tôi.
Trong khi tôi vẫn còn ngu ngơ, vẫn còn bị lời nói ngọt ngào sâu lắng của hắn ru hồn và thiêu đốt, hắn đã hôn phớt lên má và môi tôi.
Trước khi bỏ đi, hắn cười tươi như hoa nở, khuôn mặt đẹp trai của hắn lấp lánh như ban mai. Giờ hắn chính thức là một thiên thần trong lốt một con quỷ đang ngủ yên. Chỉ cần tôi chọc giận, hay làm trái ý của hắn, con quỷ trong hắn lại có nguy cơ thức giấc, và hành hạ tôi.
Tôi đứng lặng một chỗ, trái tim đập ngày càng nhanh, cổ và mặt tôi đã đỏ bừng. Tôi lúc này giống hệt một cô gái vừa mới được một chàng trai tỏ tình và cầu hôn. Chúa ơi ! Con chết mất ! Thêm một lần nữa, tôi lại kêu thét trong thầm lặng.
Tên kia đúng là ác quỷ. Lúc hắn đối xử tàn nhẫn với tôi, hắn cũng khiến tôi phát điên. Bây giờ dù hắn đã cư xử khác xưa, nhưng trái tim và cơ thể tôi vẫn không thể tránh được rùng mình, run rẩy sợ hãi mỗi khi hắn chạm vào người.
Tôi giật mình lấy lại tinh thần và tự chủ, khi bọn con gái “hừ” lạnh, và dùng miệng lưỡi sắc bén để đùa cợt và chế giễu tôi.
Tôi lạnh lùng nhìn một bọn gái gồm hơn mười người đang đứng tụ tập xung quanh, và đang dùng ánh mắt giết người để nhìn tôi.
Tôi vẫn còn căm tức việc họ dám tạt một xô nước lạnh vào người tôi và nhốt tôi trong nhà vệ sinh, dẫn đến việc tôi bị sốt và phải nằm viện, nên tôi cười lạnh hỏi.
_Các cô muốn gì ? Được hay vì không thể giết chết tôi ở trong nhà vệ sinh, nên lần này các cô muốn dùng cách khác để hại tôi ?
Cô ả có mái tóc hoa sen – bạn của Tuyết Lan lần trước, chỉ thẳng tay vào mặt tôi, mặt cô ả đằng đằng sát khí.
_Mày đừng thách thức bọn tao ! Lần trước là do mày may mắn mới được Hoàng Anh cứu. Còn lần này, mày đừng hòng mà thoát.
Tôi cười nhạt, mắt tôi lạnh tựa băng đá.
_Vậy là cô đã nhận, cô chính là kẻ đã bảo bọn con gái nhốt tôi vào nhà vệ sinh ?
Cô ả khinh bỉ nhìn tôi, miệng cô ả cong cong.
_Đúng, chính là do tao bảo bọn họ xử mày đấy. Mày dù có biết, thì mày làm gì được tao.
Tôi cười lạnh lẽo, mắt tôi lóe sáng, còn mặt tôi trầm xuống.
_Tôi không muốn làm gì cô cả. Mặc dù tôi rất muốn chính tay mình đấm thẳng vào mặt cô, hay dọc trên mặt cô vài đường, nhưng làm như thế thì bẩn tay tôi lắm. Tôi muốn cô cùng lũ bạn của cô lên văn phòng gặp thầy hiệu trưởng để cho thầy ấy giải quyết.
Bọn họ tưởng tôi đang diễn hài cho họ nghe, nên họ cười thật to, cười thật cuồng dại.
Một cô gái ăn mặc giống như dân Hippy, cô ả nghiến răng ken két.
_Con ngu ! Mày dù có muốn lôi bọn tao lên văn phòng của hiệu trường, ít ra mày phải có chứng cứ, phải có nhân chứng để chứng minh bọn tao đã nhốt mày ở trong nhà vệ sinh chứ, nhưng mày xem, xung quanh ở đây đều là người của bọn tao, hôm ấy lại không có ai chứng kiến từ đầu đến cuối. Mày tưởng chỉ bằng vài lời hớt lẻo của mày, thầy hiệu trưởng sẽ tin sao ?
Nói xong cô ả Hippy che miệng cười hô hố.
Đồng bọn của cô ả, cũng cười to, cười sung sướng và cười như điên vì có thể làm nhục và chế giễu tôi.
Tôi bình tĩnh đứng im một chỗ, mắt tôi thâm thúy nhìn họ, thỉnh thoảng những tia sáng vô hình xẹt qua đôi mắt to tròn và đen láy của tôi, môi tôi nhếch lên một nụ cười sắc lạnh giống như một thanh kiếm có thể chém đứt cả một sợi dây xích dày làm bằng sắt thép.
_Tôi hỏi một câu cuối cùng, có đúng là các cô đã nhốt tôi ở trong nhà vệ sinh không ?
Hai cô ả ăn mặc giống như ca sĩ Lee Hyori đồng thanh hô to.
_Đúng, là do bọn tao làm. Giờ thì mày có thể nghe rõ rồi chứ ?
Lúc này tôi mới cười rạng rỡ, cười thật to. Dù tôi có cười nhưng nụ cười không hề lan đến mắt, khuôn mặt tôi vẫn đông cứng. Tôi trầm giọng, môi tôi mím chặt, tôi gằn từng từ từng chữ.
_Tất cả các người nghe đây. Nếu tôi không thể khiến các người bị phạt, tôi thề không còn mang tên Nguyễn Hồng Anh nữa.
Tôi cởi bỏ áo khoác, buộc tay áo khoác ngang eo. Tôi một tay chống sườn, một tay chỉ thẳng vào mặt của từng cô ả đang đứng chắn trước mặt mình.
_Giờ thì tất cả các cô theo tôi lên văn phòng của thầy hiệu trưởng để chịu phạt. Nếu các cô không muốn bị phạt, hãy mau xin lỗi tôi và hứa từ lần sau không còn dở trò hèn hạ để đánh lén sau lưng tôi nữa.
Hành động không coi ai ra gì của tôi, khiến cô ả có mái tóc hoa sen phẫn nộ hét chói tai.
_Con kia ! Mày đừng thách sức chịu đựng của bọn tao. Mày chê lần đó bọn tao vẫn chưa ra tay đủ nặng nên hôm nay mày vẫn còn chưabiết sợ và chưa

Trang: [<] 1, 59, 60, [61] ,62,63 ,68 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT