|
|
BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone Tải Về Máy
|
ra hành lang, vòng qua hai lớp học ở bên cạnh, tôi dùng cầu thang ở bên trái của căn nhà. Tôi không muốn dùng cầu thang ở chính giữa, vì tôi không muốn Hoàng Anh nhìn thấy tôi. Người mà tôi không muốn gặp và không muốn nhìn thấy nhất lúc này, chính là hắn.
Khu vườn sau trường, nằm ở sát khu A, nên tôi bắt buộc phải băng qua một khoảng sân rộng, và có nguy cơ bị hắn bắt gặp bất cứ lúc nào. Tôi vừa đi, vừa cầu nguyện là hắn ngồi im ở trong lớp và không nhìn ra ngoài cửa sổ. Nếu không, tôi sẽ bị hắn hỏi vô số câu hỏi, và nói cho tôi biết sự thật mà tôi muốn nghe hay muốn tiếp nhận.
Kéo cao cổ áo khoác, tôi run run bước theo từng viên gạch được lát trên sân trường, đầu tôi cúi thấp, mắt tôi nhìn xuống đất, tôi không có dũng khí nhìn mặt bất cứ ai. Tôi phải cố ngăn dòng nước mắt đang trực trào trên khóe mắt.
Đi được một đoạn, không thể chịu đựng cảm giác khiếp sợ, lo lắng và phẫn nộ này nữa, tôi chạy thật nhanh ra sau khu vườn.
Cơ thể tôi lao đi với tốc độ tên bắn. Tôi chạy theo hướng đến hồ nước ở giữa khu vườn. Tôi muốn được ngồi trên ghế đá dưới gốc cây liễu, muốn được ngắm mây trời và mặt hồ nước trong xanh. Tôi cần làm cho tâm hồn mình tĩnh lặng lại, tôi không thể chịu nổi cảm giác hỗn loạn trong lòng mình.
Chương 43
Tìm được ghế đá quen thuộc, tôi liền ngồi xuống. Không kìm nén được nước mắt, nên tôi đã rơi lệ. Tại nơi đây, tôi không cần phải tỏ ra mạnh mẽ và tỏ ra không có chuyện gì nữa.
Nếu đã đau khổ thì hãy cứ khóc đi. Chỉ khi nào có thể khóc, tôi mới trút hết được mọi nỗi đau, và vẩn đục trong tâm hồn mình.
Một chiếc khăn tay màu trắng chìa trước mặt tôi, giọng nói ấm áp và nhẹ nhàng vang lên bên tai tôi.
_Em lau mặt đi ! Em khóc nhiều quá !
Tôi giật mình ngước mắt nhìn Khánh Phương. Tôi không nghĩ là có thể gặp mặt anh ở đây, và vào đúng lúc tôi đang đau khổ và cô đơn thế này.
Anh mỉm cười dịu dàng nhìn tôi, đôi mắt màu da cam của anh chưa có lúc nào lại phẳng lặng và bình yên đến thế.
_Anh đã quen nhìn thấy em cười, quen thấy hình ảnh nghịch ngợm và tỏ ra bất cần của em. Đây là lần đầu tiên, anh mới thấy em khóc. Có phải Hoàng Anh lại bắt nạt em đúng không ?
Nghe Khánh Phương nhắc đến tên Hoàng Anh, tôi lại khóc nức nở.
Anh luống cuống ngồi xuống bên cạnh tôi, giọng anh bối rối và gấp gáp.
_Anh..anh xin lỗi. Anh không cố ý khơi gợi lại nỗi đau trong lòng em. Nếu em muốn khóc thì hãy khóc đi, dù sao khóc được vẫn tốt hơn cố dấu kín ở trong lòng.
Tôi run run đón nhận chiếc khăn tay màu trắng trên tay anh, tôi lau lệ trên má và trên mắt, giọng tôi nghẹn ngào và hơi khàn.
_Cảm…cảm ơn anh. Em thật xấu hổ, khi để anh bắt gặp hình ảnh em khóc như một đứa con nít thế này.
Anh chân thành bảo tôi.
_Em đừng nói thế. Mỗi cô gái đều là một bông hoa, dù có đôi khi bông hoa đó có thể khiến người khác bị chảy máu vì bị những chiếc gai trên thân cây đâm sâu vào tay, nhưng bông hoa nào cũng cần được nâng niu và che chở đúng không ?
Đôi mắt màu da cam của anh nhìn thật sâu vào mắt tôi, nụ cười trên môi anh hiền hòa giống hệt một bức tranh được phối màu một cách khéo léo và hài hòa. Nhìn anh cho tôi cảm giác bình yên và an tâm.
Sau một lúc, nước mắt cũng cạn khô, tôi không còn khóc sướt mướt nữa. Tôi ngượng ngùng trả lại chiếc khăn tay cho anh.
_Em…em xin lỗi vì đã làm bẩn chiếc khăn tay của anh. Hay là anh để em mang về nhà giặt sạch sẽ, sau đó em sẽ trả lại cho anh sau ?
Khánh Phương dễ dãi nói.
_Em đừng để ý đến chuyện vụn vặt này. Chỉ là một chiếc khăn thôi thì có giá trị gì. Chỉ cần em vui và không còn khóc nữa, là anh yên tâm rồi.
_Cảm…cảm ơn.
Từ tận sâu trong đáy lòng mình, tôi biết ơn anh. Dù tôi vẫn không hiểu vì sao, anh lại nói anh thích tôi khi anh đến thăm tôi ở bệnh viện. Nhưng tôi vẫn coi anh là một người bạn dễ mến và thân thiện.
Khánh Phương chăm chú nhìn tôi, khuôn mặt anh giờ không còn tươi cười nữa mà đã trở nên nghiêm túc và thâm trầm khó hiểu.
_Anh có thể hỏi em một chuyện được không ?
Nghe giọng nói nghiêm trọng của anh, tôi cẩn thận đánh giá biểu hiện trên khuôn mặt anh.
_Anh muốn nói gì với em sao ?
Tôi thận trọng hỏi lại anh. Tôi có một dự cảm không hay với câu hỏi sắp tới của anh.
_Em có thể cho anh biết, em và Hoàng Anh quen nhau bao lâu rồi không ? Chuyện em là bạn gái của cậu ấy là thật chứ ?
Tôi im lặng không vội đáp lại lời anh. Tôi không biết, anh hỏi vì tò mò, hay vì một nguyên nhân nào đó, nhưng nhất định câu trả lời của tôi rất quan trọng với anh.
Nhìn khuôn mặt buồn rầu và đau khổ của tôi, anh thấy khó xử nhưng vẫn phải nói ra.
_Anh biết là anh không nên xen vào chuyện cá nhân riêng tư của em, nhưng anh chỉ muốn tốt cho em thôi.
Tôi mở to mắt nhìn anh, mặt tôi phút chốc trắng bệch. Chẳng lẽ những gì mà tôi dự đoán đều là sự thật cả sao ?
_Anh…anh muốn nói gì ? Tại…tại em không nên quen biết và không nên làm bạn gái của Hoàng Anh ? Anh…anh đã biết được chuyện gì có liên quan đến anh ấy đúng không ?
Tay anh hết nắm rồi lại thả, anh đang lúng túng nửa muốn nắm lấy tay tôi, nửa lại không dám. Cuối cùng bằng dũng khí của bản thân mình, anh siết nhẹ lấy bàn tay phải của tôi.
_Có thể em cho rằng anh ti tiện và hèn hạ khi đi tranh giành tình cảm của Hoàng Anh dành cho em, nhưng anh không muốn nhìn em đau khổ vàrơi lệ vì cậu ta. Em có biết là cậu ta đã có người yêu và vợ sắp cưới rồi không ?
Tôi bàng hoàng chết lặng, người tôi hóa đá, tôi không thể thở nổi. Nhưng giọt nước mắt tủi nhục và đắng cay lại tuôn trào, tôi lặng lẽ khóc, lặng lẽ rơi lệ. Lòng tôi quặn đau, thêm một lần nữa trái tim nhỏ bé của tôi lại bị giày xéo và vò nát.
Từng từ từng chữ của Khánh Phương đang đâm sâu và xuyên thấu vào trong cơ thể và trái tim tôi. Tôi muốn gào khóc, muốn thét vang. Tại sao Hoàng Anh lại lừa dối tôi ? Hắn đã có vợ, có người yêu rồi, tại sao hắn còn ép tôi ở bên hắn cả đời ? Tại sao hắn có thể đối xử tàn nhẫn và lạnh lùng với tôi như thế ? Phải chăng đây chính là cách mà hắn dùng để trả thù tôi ?
Phải chăng hắn vừa cho tôi hy vọng, lại vô tình giẵm đạp lên, để bắt tôi phải thấu hiểu nỗi đau, nỗi thống khổ của một kẻ bị phản bội và bị bỏ rơi là gì.
Tôi vừa khóc vừa cười như một con ngốc. Nếu đây thực sự là mục đích của hắn thì hắn đã thành công rồi. Tôi đã yêu hắn, không có cách nào
để quên hắn. Tinh thần, thể xác, đến trái tim tôi đều bị hắn giày xéo, bị hắn hành hạ. Tôi làm sao có thể quên những gì mà hắn đã gây ra cho tôi.
Hắn tàn nhẫn quá ! Độc ác quá ! Hắn đã coi tôi giống như một con nô lệ rẻ tiền. Lúc nào thích, hắn sẽ chiều chuộng và đối xử tốt với tôi, còn lúc nào hắn không thích, hắn sẵn sàng vứt bỏ tôi mà không thèm liếc mắt nhìn tôi đến lấy một cái. Chẳng lẽ hắn lại hận tôi nhiều đến thế ?
Cả đời tôi, tôi
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




