|
|
Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone Tải Về Máy
|
thà không li hôn cho xong!”Lời nói của anh ta khiến tôi thấy rất phản cảm. Tôi hỏi có phải anh ân hận không, rồi lại giục anh ta nhanh chóng li hôn. Phía nhà Đới Minh quả thực cũng hơi rắc rối, vợ anh ta cứ giằng dai mãi, Đới Minh cũng không mấy tích cực. Tôi hoảng hốt vì thấy mình đã trả giá quá nhiều, lẽ nào lại không được gì. Đúng lúc tôi đang sốt ruột, vợ Đới Minh không biết tại sao đã đồng ý li hôn. Nghe nói Đới Minh đồng ý cho cô ta một khoản tiền lớn. Con người Đới Minh ranh mãnh như vậy, vợ anh ta căn bản không thể biết được chồng mình có bao nhiêu tiền. Cô ta được đền bù năm mươi vạn đồng nên rất mãn nguyện, nói: “Anh đi chết đi, tôi không cần anh nữa. Dạng người như anh ắt cũng có ngày đi ăn mày thôi. Cút về chỗ con đàn bà đó!”Ngày thứ hai sau khi Đới Minh nhận được giấy li hôn, tôi đã mất kiên nhẫn, gọi anh ta cùng đi làm đăng kí kết hôn. Đới Minh cười nói: “Em vội cái gì? Anh thấy em cuống quá rồi đấy, như thể lao vào tiền của anh đấy!” Câu nói này thật làm người ta bị thương tổn. Tôi nói: “Sao anh lại có thể nói như vậy được. Tiền của Kim Bảo, em còn không thèm một xu, lẽ nào lại lấy của anh?” “Chính vì em không lấy tiền của anh ta, anh mới ngờ như vậy!” Đới Minh vẫn luôn bất mãn về việc tôi giải quyết chuyện tài sản. Để bày tỏ thành ý của tôi, tôi quyết định cùng anh ta làm cam kết trước hôn nhân. Sau đó tôi giục anh ta đi đăng kí. Không thể không sốt ruột được, xã hội ngày nay quá nhiều thứ thay đổi, nếu làm không khéo sẽ xảy ra phong ba khác. Hơn một tuần sau, Đới Minh và tôi cùng đi nhận giấy đăng kí kết hôn. Cầm được tờ giấy đăng kí màu đỏ, lòng tôi yên tâm hơn rất nhiều, thầm nghĩ, “Thật tốt quá, người mình yêu đã có thể mãi mãi ở bên nhau.”Cưới nhau xong, tôi lại chuẩn bị công việc như trước đây, nhưng con người Đới Minh có phần chủ nghĩa nam quyền. Chuyện kinh doanh của anh ta không bao giờ chịu cho tôi nhúng tay. Tôi là dạng phụ nữ quanh năm suốt tháng chạy bên ngoài, thoắt một cái bị ép ở nhà làm bà nội trợ, thật vô cùng khó chịu. Hồi đầu, Đới Minh còn nịnh nọt tôi rằng, đàn bà ở nhà là tốt nhất, phơi mặt buôn bán sẽ rất mệt. Nhưng sau đó, anh ta bất chấp những lời oán thán của tôi, thậm chí có hôm còn nói với tôi rằng: “Cô còn muốn gì nữa? Muốn ra ngoài tìm đàn ông hay sao?” Tuy anh ta vừa nói vừa cười, nhưng tôi rất phẫn nộ. Anh ta coi tôi là hạng người gì đây? Bây giờ tôi đã là vợ anh ta rồi, đâu phải là loại đàn bà lẳng lơ.Những ngày tháng sau khi kết hôn.Nhưng tôi hận hơn cả là Đới Minh như một ông chủ, không hề đụng tay đụng chân bất kì việc gì trong nhà. Trước đây khi còn yêu đương, chúng tôi toàn ăn ở ngoài, không bao giờ phải tiếp xúc với cơm gạo mắm muối. Nhưng làm vợ rồi đương nhiên không thể như vậy. Tôi nói anh ta có vài câu, anh ta đã mất kiên nhẫn, cự lại: “Từ trước tới giờ tôi luôn vậy đấy, vợ cũ của tôi trước đây không những nấu ăn mà còn lấy nước rửa chân cho tôi. Cô ngại nấu nướng thì ra ngoài ăn cho xong!” Câu trả lời của anh ta khiến tôi suýt ngất nhưng đã bước vào con đường này, tôi chỉ biết đành giấu những bất mãn xuống đáy lòng. Khi làm nhân tình của Đới Minh, tôi không bao giờ quản lý mọi hành tung của anh ta, càng không bao giờ hỏi chuyện riêng của anh. Chỉ cần có thời gian rỗi, anh ta lại vây quanh tôi. Khi chúng tôi ở bên nhau cũng không đề phòng gì, điện thoại di động của anh ta vẫn thường đặt trên bàn. Có điện thoại gọi tới, tôi cũng không bắt máy bao giờ, vì tôi sợ gặp phải vợ anh ta. Lúc đó, Đới Minh thường nói, ngoài Kim Bảo ra, anh ta phải là người đàn ông duy nhất của tôi. Lúc đó, tôi thường trêu với anh ta rằng bạn trai của tôi có rất nhiều. Tôi vừa nói vậy, Đới Minh đã cuống lên nói, nếu như vậy, anh ta sẽ giết tôi. Tuy tôi biết anh ta nói đùa nhưng anh ta quan tâm tới tôi như vậy, tôi rất vui mừng. Nhưng từ sau khi lấy anh ấy, những chuyện như vậy dường như không còn nữa. Có lúc, tôi nói chuyện, anh ta còn lười không thèm đáp lại.Sau khi lấy nhau, điện thoại di động của Đới Minh luôn là vật bất li thân. Ngay cả khi đi tắm, anh ta cũng mang nó vào toilet. Tôi cũng không rõ tại sao anh ta lại đề phòng tôi đến vậy. Lẽ nào anh ta có người đàn bà khác? Hơn nữa dẫu anh ta có để điện thoại trên bàn, tôi cũng không thèm xem tin nhắn của anh ta. Tôi thực sự không hiểu tại sao suy nghĩ khi làm vợ và làm nhân tình lại không giống nhau. Trước đây khi làm nhân tình, tuy Đới Minh và tôi toàn tranh thủ hò hẹn nhưng do quá bận rộn, không phát hiện được hết về nhau, còn giờ đây ngày nào cũng nằm ngủ cùng một giường, mọi thói quen của anh ta cứ phô bày trước mắt tôi. Khi ngủ, anh ta ngáy rất to, ồn ào khiến thần kinh của tôi có phần bạc nhược hẳn. Nhưng giờ đây ngay cả tiếng ngáy của anh ta, tôi cũng không thể thường xuyên được nghe thấy. Đới Minh luôn bận rộn tới mức thường xuyên không về nhà ngủ.Trong một số đêm mất ngủ, tôi bắt đầu lấy Đới Minh và Kim Bảo ra so sánh. Kim Bảo ngoài tính vô tư, không biết quan tâm chăm sóc ra, tuy việc kinh doanh rất bận nhưng vẫn giúp tôi làm việc nhà. Tuy anh ấy không nhớ được ngày sinh nhật của tôi, ngày kỉ niệm đám cưới của chúng tôi nhưng khi tôi bị bệnh dù rất vặt vãnh, anh ấy cũng chăm sóc rất kĩ lưỡng. Còn Đới Minh, dù đẹp trai hơn Kim Bảo nhưng chỉ biết nói mồm. Sau khi chúng tôi lấy nhau được hơn hai tháng, anh ta lấy đủ mọi lí do để không về nhà. Có lần, tôi đau bụng khủng khiếp, gọi điện cho anh ta, anh ta còn bực dọc nói: “Em không thể tự đi tới bệnh viện được sao? Anh đang bàn chuyện làm ăn!” Tôi thật không hiểu nổi sao muộn như vậy mà anh ta còn bàn chuyện làm ăn, càng không thể hiểu nổi tại sao trước đây khi ở bên tôi các tối, anh ta không có chuyện làm ăn gì để bàn sao? Lẽ nào chuyện làm ăn quan trọng hơn vợ? Điều khiến tôi nực cười hơn là Đới Minh còn nói với tôi rằng: “Sao em lại già hơn hai năm trước nhỉ?” Đới Minh lớn hơn Kim Bảo hai tuổi, lớn hơn tôi năm tuổi. Có tôi thấy anh ta già hơn hai năm trước nhưng anh ta ngày càng chải chuốt, đồ veston hàng hiệu có mấy bộ, đồng hồ đeo tay cũng hàng hiệu. Anh ta thường ngày luôn ăn đồ bổ dương tráng thận, nhưng bổ gì không biết lại không bằng hồi trước. Tôi đoán anh ta hẳn dồn hết công sức ra bên ngoài rồi. Nhưng ngay lập tức tôi cho rằng đó chỉ là suy đoán của tôi, Đới Minh ắt không như vậy, chúng tôi đến được với nhau không dễ dàng gì, phải trân trọng mới đúng. Tôi thừa nhận anh ta là một người đàn ông háo sắc. Có thể anh ta ở ngoài cũng có làm gì bậy bạ với người đàn bà khác nhưng tôi nghĩ tình cảm của anh ta với họ không phải là thật. Không phải là thật thì tốt, tôi cũng không đòi hỏi gì cao.Hôn nhân có thể đúng là nấm mồ của tình yêu. Trước đây Đới Minh ngày nào cũng nhung nhớ tôi thì ngay sau khi lấy được nhau, tôi có muốn tìm anh ta cũng rất khó khăn. Nói thật lòng, tôi không nỡ rời bỏ con trai mình, thường đi thăm con. Còn Đới Minh thì vứt ngay con trai anh ta cho vợ như thảy một gánh nặng, để anh ta tự do tự tại. Tháng năm năm nay, em gái Đới Minh mang con tới nhà tôi chơi. Đứa trẻ mới năm tuổi, rất nghịch ngợm. Em gái anh ta ra ngoài
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




